Mái tóc anh ta hơi dài, tóc dài tự nhiên trên trán hướng ra hai bên, lộ ra một vẻ lãng tử.
Ba vạch ngang một vạch thẳng, vạch thẳng chính giữa là một con mắt, thể hiện vẻ tà dị.
Ngọc Sinh Yên thấy người này, liền biết ngay thân phận, bởi vì ở bên Ấn Độ, có nói đến "Shiva ba mắt", mà đây là nơi tông giáo tín ngưỡng nghiêm ngặt, loại hoa văn này không thể vẽ lung tung, mà ở trong server Ấn Độ, người có thể đem văn hoa này đặt lên trán của mình cũng chỉ có một mình Shiva.
Cho nên trong lòng Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên nóng lên, cô nghĩ thầm nếu mình có thể giết chết người này thì nhất định có thể kết thúc trận chiến tranh này.
Nhưng khi Ngọc Sinh Yên đối mặt cùng Shiva, cô liền muốn rút kiếm mà ra tay nhưng lại ngừng lại một lần nữa.
Mặc dù Shiva không động, nhưng khí tràng trên người anh ta lại tràn ra khắp sân, chỉ cần hơi nhìn một chút, Ngọc Sinh Yên liền biết mình không phải là đối thủ của người này.
Shiva đảo mắt qua nhóm người Ngọc Sinh Yên, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên thần Tịch Dương.
Dù Shiva chưa nói từ gì, nhưng trong lòng Ngọc Sinh Yên lại có một nỗi khó chịu lớn, đây là một sự coi thường rõ ràng, đại biểu cho việc ở trong mắt Shiva, các cô không có một chút tầm quan trọng.
Lòng tự tôn mãnh liệt của Ngọc Sinh Yên bị kích thích cực độ, cho nên lần này cô vẫn chưa vội rời đi: "Không! Tôi muốn ở lại đây giúp anh!"
"Đừng ở lại đây là gánh nặng, cô không phải là đối thủ của anh ta."
Tịch Dương cũng giống như sư phụ Tiêu Phàm vậy, căn bản không cho "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên một chút mặt mũi, đứng dậy, lập tức bắn nhanh quang tiễn về hướng Shiva!
Quang tiễn rơi dây cung, vô cùng nhanh chóng, tiễn của "Truy Phong Giả", ai dám ngăn cản chứ!
Nhưng Shiva lại bình tĩnh như thường, hoa văn hình con mắt giờ phút này lại có chút lóe sáng.
Giờ phút này ở trong mắt Shiva, thứ phơi bày ra chính là một thế giới khác, một nơi bị anh ta chiếm giữ làm chúa tể...
Shiva đưa tay, dấy lên một đóa minh viêm, anh ta mở tay ra, bóp trong hư không, giống như gỡ một chiếc lá trên cây xuống.
Mà quang tiễn được Tịch Dương bắn ra cứ như vậy bị anh ta bóp ở trong tay, thông qua minh viêm mà tiêu tan hết.
Hủy Diệt Đạo - Thiên Nhãn, thần kỹ phụ của Shiva, chỉ cần phát động, thế giới trong mắt anh ta đều sẽ trôi chậm gấp đôi, thứ nhanh như gió cũng có thể bị anh ta chỉ tay bắt giữ.
Hủy Diệt Đạo - Ảm Diệt Minh Viêm, cũng chính là lửa mà giờ phút này Shiva khống chế, nó cực kì kỳ dị, không hẳn là một công kích gì, lại có thể tiêu hủy vết thương mà kẻ địch gây ra, bất luận à vật lý học hay pháp thuật, cũng có thể nói là pháp thuật phòng ngự vô cùng mạnh.
Hai kỹ năng này kết hợp, giúp cho Shiva có ưu thế trên mặt phòng thủ, nhưng cùng không phải nói anh ta không đủ sức công kích, người sống sót trong "Chiến dịch thành Thần", thống lĩnh Shiva của mọi người, làm sao mà nói là không biết tấn công!
Chân phải Shiva đạp mạnh, nhảy lên một cái, trong nháy mắt đã tới, anh ta muốn hoàn lễ cho Tịch Dương!
Shiva thay đổi thân thể, xoay người một cái, chân phải vung ra, mãnh liệt đến cực điểm!
Shiva cũng không sử dụng binh khí, tất cả hành động đều dựa vào tứ chi, nhưng Tịch Dương cũng không dám khinh thường, bởi vì mới đó hắn ta chính là bị trúng một cước của Shiva, mới có thể bay ra ngoài mười mấy mét như vậy.
Shiva tấn công mang theo luồng gió mạnh phất qua bên tai Tịch Dương, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt khiến Tịch Dương dựng tóc gáy, dã tính trong cơ thể đã bị kích phát một lần nữa, Shiva dựa vào thiên nhãn mà bắt giữ hết thảy, Tịch Dương thì hoàn toàn ỷ lại vào bản năng của mình, hắn ta bắt đầu dao động lăn lộn bên trong quyền cước của Shiva.
Một cung tiễn thủ bị đánh ở gần chính là một chuyện kinh khủng, cũng chỉ có Tịch Dương còn có thể ứng phó một cách bình tĩnh như vậy.
Đáng tiếc cận chiến cuối cùng cũng không phải là lĩnh vực của cung thủ, dưới cái nhìn bao quát của thiên nhãn, chỉ vì Tịch Dương mệt mỏi mà chậm chạp hơn một chút, đã bị Shiva bắt lấy sơ hở ngay lập tức, nện một quyền xuống, lại một lần nữa bị bay đi!
Tịch Dương lăn mình một cái rồi bò lên, trong miệng lại khục khặc vài tiếng, phun ra một chút bọt máu.
Nhóm người Ngọc Sinh Yên đứng yên ở một bên, trong lòng rất muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì các cô nhìn ra được,
Các cô căn bản không cùng một cấp bậc với Tịch Dương và Shiva, nếu tùy tiện tiến lên thì thật sự chỉ có bị vạ lây.
Tịch Dương cau mày, hắn ta chẳng biết tại sao mũi tên cuối cùng của mình lại bị hai tay đối phương bắt giữ, nhưng từ bên trong cận chiến, lại cảm thấy một không khí chẳng lành.
Tịch Dương mặc dù thân là cung thủ, nhưng trên phương diện cận chiến cũng không tính là yêu, dù sao bản thân hắn ta cũng là vận động viên cấp quốc gia.
Nhưng vào thời điểm đối mặt với Shiva, Tịch Dương lại cảm nhận được cảm giác bị đè nén, loại cảm giác này khiến hắn ta cảm thấy nghi ngờ về thân phận trong hiện thực của Shiva...
Anh ta nhất định có quan hệ với người học võ, mà loại chiến thuật này cũng không phải là nghiên cứu một hai năm đã có thể tích lũy được.
...
Shiva sinh ra tại tỉnh Kerala phía nam Ấn Độ.
Ở nơi đó, Shiva được xưng là đại sư, bởi vì anh ta là Thủ Hộ giả truyền thừa văn hóa cổ của Ấn Độ.
Mà vật anh ta thủ hộ tên là Kalaripayattu, một môn võ thuật cổ có lịch sử tương đối lâu đời của Trung Quốc.
Kalaripayattu là một loại chiến pháp dựa vào sự mềm dẻo của thân thể, nó khác biệt với yoga cổ, nó chính là đánh nhau một cách cường điệu, mà không phải tu thân.
Kalaripayattu thông qua sự mềm dẻo của bản thân người học võ, lách qua khe hở của kẻ địch, chế phục kẻ địch.
Kalaripayattu cũng không phải chỉ là dùng quyền cước vật lộn, nhưng Shiva được xưng là đại sư, chính là ý của tông sư, Shiva trở thành tông sư của Kalaripayattu, quyền cước của anh ta đã không khác gì lưỡi đao.
Bây giờ ở bên trong "Tân Sinh", Kalaripayattu trở thành một bộ kỹ năng thân pháp của Shiva, tên là "Vũ Đạo Hủy Diệt", kết hợp cùng "Thiên Nhãn" và "Ảm Diệt Minh Viêm", Shiva đã trở thành sự tồn tại cực kì khủng bố.
Ở trong mắt Shiva, trình độ của Tịch Dương cũng chỉ có thể coi là loại khó giải quyết, vẫn không thể trở thành sự uy hiếp.
Mà mặc dù Tịch Dương cảm nhận được sự cường đại của Shiva, lại không muốn cứ thế mà từ bỏ, quang tiễn lại vút bay trên trời cao lần nữa!
Những điều này sao có thể tránh thoát khỏi thiên nhãn trên trán Shiva?
"Tôi cảm thấy, anh đúng thật là nên chịu thua..."
Shiva duỗi hai tay ra, minh viêm nhanh chóng lấy quang tiễn đang bay kia xuống, sau đó nói với Tịch Dương với giọng không kiên nhẫn.
Anh ta vốn cho là mình có thể giải quyết Tịch Dương một cách nhanh chóng, nhưng Tịch Dương kia lại giống như dã thú, mang lại cho anh ta không ít phiền phức.
Nhưng như vậy cũng để làm gì?
Trong thế giới bên trong mắt anh ta, tất cả đều chậm dần, dù đối phương là dã thú thì đến cuối cùng cũng sẽ bị thuần phục!
Nhảy nhót, xoay tròn, nhảy cao lên, động tác của Shiva mềm dẻo như bắn lò xo, một cước nữa lại được vung ra về phía Tịch Dương!
Hai tay Tịch Dương nằm ngang ở trước ngực, dự địch đón đỡ, nhưng vẫn bị Shiva đá bay...
Tịch Dương thở hổn hển, Shiva mang đến cho hắn ta áp lực vô cùng lớn, mà thủ đoạn tiến công của hắn ta lại giống như mất hiệu lực trước mặt Shiva.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng trận chiến đấu này, Tịch Dương thật sự không biết phải đánh tiếp như thế nào nữa.
Soàn soạt, bụi cây bên đường phát ra tiếng vang, dường như có người có phía bên cạnh đang đến.
Nhìn thấy Tịch Dương lại rơi xuống đất, mấy người con gái kinh sợ một trận, nhưng nghe thấy có bước chân tới, các cô không biết như nào lại cùng nhau nhớ tới Tiêu Phàm, trong lòng sinh ra một chút chờ mong.
Nhưng nhìn thấy người tới, trên mặt các cô trực tiếp thể hiện sự thất vọng, bởi vì nguyện vọng thất bại.
Nhưng mà ánh mắt Tịch Dương lại bỗng nhiên sáng lên!
...
Tịch Dương bên phía chiến trường Shiva cũng không lạc quan, người xem thấy nơm nớp lo sợ.