Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 548: CHƯƠNG 547: HOA BỈ NGẠN

Hàn Tiểu Yêu học khiêu vũ, nhìn Tiêu Phàm mà hai mắt tỏa sáng, cô cảm thấy trông Tiêu Phàm lúc này không giống như đang chiến đấu mà ngược lại càng giống như đang khiêu vũ một loại vũ đạo vô cùng xinh đẹp để mọi người thưởng thức hơn, càng thưởng thức vũ đạo của Tiêu Phàm, trong lòng Hàn Tiểu Yêu dần dần trở nên dễ chịu hơn.

Crimson Rose nhìn mọi chuyện trước mắt, hoàn toàn kinh sợ, cô ta lúc trước vẫn cảm thấy cái cô nàng tên là Phàm Tử kia chỉ là loại dong chi tục phấn, nhưng hiện tại xem ra, mọi chuyện dường như không giống như vậy.

Bắt đầu từ lúc cô ấy xông vào chiến trường cứu Ngọc Sinh Yên, mọi chuyện hết thảy đều đã thay đổi...

Phàm Tử lập tức thể hiện chiến lực mạnh mẽ của mình, chỉ một kiếm đã khiến cho hai con hổ mà Ngọc Sinh Yên phải giằng co thật lâu bị thương, bây giờ lại thoải mái di chuyển giữa sự giáp công của hai con hổ, thật sự là rất tuyệt vời.

Vả lại không thể không nói, lúc này dưới sự phụ trợ của Lam Viêm, Phàm Tử quả thật rất đẹp, bước di chuyển ưu nhã phối hợp với dung nhan khuynh thế thật giống như tiên nữ.

Chẳng lẽ từ trước đến nay, cách nhìn của mình đối với cô ấy đều sai lầm rồi sao?

Theo thời gian dần trôi, ánh mắt Crimson Rose nhìn theo dáng vẻ Tiêu Phàm đang vật lộn cùng hai con hổ dần dần trở nên vô cùng nóng bỏng.

...

Quá giống, thật sự là quá giống, bọn họ quả nhiên là anh em, ngay cả phong cách chiến đấu và thủ pháp chiến đấu cũng đều giống nhau như đúc, cũng may tính cách của Phàm Tử không hề giống với anh trai chút nào.

Nhìn Phàm Tử đang chiến đâu, Ngọc Sinh Yên than nhẹ trong lòng.

Đặc biệt là trong nháy mắt lúc kiếm quang lấp lóe, Ngọc Sinh Yên suýt chút nữa liền xem Phàm Tử là anh trai Mệnh Phàm cặn bã của cô ấy.

Mặc dù ở giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", Ngọc Sinh Yên bại trận lúc giao chiến với Mệnh Phàm, nhưng lúc đó cô không nghĩ rằng thực lực của Tiêu Phàm quá mạnh, bởi vì thủ đoạn mà Mệnh Phàm dùng để thắng trận đấu kia cũng không phải là thủ đoạn vẻ vang gì.

Nhưng rất lâu sau khi giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" kết thúc, Ngọc Sinh Yên vẫn không nén được nỗi chán ghét trong lòng, sau khi tra xét video ghi lại trận quyết chiến giữa Mệnh Phàm và Tịch Dương, cách nhìn của Ngọc Sinh Yên đã thay đổi.

Hóa ra ngay từ đầu tên kia chỉ xem cô và trận chiến giữa họ như một trò đùa, căn bản không nghiêm túc đối chiến!

Bởi vì Ngọc Sinh Yên nhớ rất rõ là khi đó, Mệnh Phàm từ đầu đến cuối đều không hề lấy ra một thanh kiếm nào khác.

Mà lúc giao chiến với Tịch Dương, hắn lại dùng song kiếm.

Cho nên Ngọc Sinh Yên mới có thể quyết định, sau này phải trong lúc đường đường chính chính diệt cái tên cặn bã Mệnh Phàm này trong trò chơi, cô cho dù phải lấy tất cả thực lực cũng phải khiến hắn phải bộc lộ toàn bộ thực lực ẩn giấu.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Phàm Tử, Ngọc Sinh Yên lại ẩn ẩn cảm thấy thực lực giữa cô và Mệnh Phàm có sự chênh lệch càng ngày càng lớn, thế là trong lòng Ngọc Sinh Yên xuất hiện một chút không cam lòng, lặng lẽ nắm chặt Tây Dương kiếm trong tay mình...

...

Sau khi giao phong cùng hai con hổ, Tiêu Phàm cảm giác chúng cũng không tệ lăm, chẳng qua cũng chỉ có vậy, bởi vì hai con hổ này thật sự không khiến cho "cô" cảm thấy có chút hứng thú nào.

Thật ra chuyện này cũng rất bình thường, không nói đến chuyện bây giờ Tiêu Phàm đã cao hơn hai con dã quái tinh anh này một cấp, chỉ so với những đối thủ của Tiêu Phàm lúc ở trận doanh Thú Nhân lúc trước, liền không khó nhận thấy, hai con dã quái tinh anh này thật sự quá yếu.

Bất luận là thần phách Chu Tước hay là "Hoàng Hạ Tứ Kiệt", hay là NPC cấp 60 Buck và O'Sullivan, chỉ một người trong số họ cũng mạnh hơn hai con dã quái tinh anh này nhiều.

Sau khi trải qua loại chiến đấu áp lực cao kia rồi, bây giờ vật lộn với hai con hổ này, Tiêu Phàm cảm thấy giống như đang chơi đùa vậy, sở dĩ mà lâu như vậy còn chưa giải quyết xong bọn nó, hoàn toàn là bởi Tiêu Phàm muốn thử nghiệm để quen thuộc với kỹ năng "Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ" của mình nhiều một chút.

Tiêu Phàm cho là lúc này hắn chỉ chiến đấu một cách rất bình thường, nhưng mọi người đang vây xem lại không cho là như vậy.

Quá mạnh! Lúc nãy Ngọc Sinh Yên bị hai con mãnh thú khiến cho đau khổ chống đỡ, mà bây giờ Phàm Tử thế mà lại chiến đấu với bọn chúng như đang trên đùa vậy, chuyện này thì thực lực phải mạnh thế nào mới có thể làm được chứ! Phàm Tử không hổ là em gái ruột của "Lich King" Mệnh Phàm, quả nhiên có chung dòng máu cường giả với anh trai của cô ấy!

...

Tiêu Phàm tất nhiên không biết suy nghĩ lúc này của mọi người lại khoa trương như vậy, dù sao chiến đấu hiện tại thật sự không thú vị chút nào, cho nên hắn chỉ dùng những kỹ năng quen thuộc phối hợp với "Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ" để chơi đùa.

Chẳng qua chơi đùa một lúc lây, Tiêu Phàm cũng cảm thấy có chút chán, huống hồ hiện tại Tiêu Phàm cũng không còn vật lộn với hai con hổ nữa mà đang vào thế giằng co.

Hai con hổ dựa vào hung tính trời sinh, sau khi liên tục tấn công Tiêu Phàm, bi ai phát hiện bất luận bọn chúng cố gắng như thế nào, đều không thể rung chuyển con mồi trước mắt mảy may nào, ngược lại luôn luôn không hiểu tại sao mà trên thân lại tăng thêm không ít vết thương, lộ vẻ vô cùng chật vật, cho nên bây giờ bọn chúng tạm thời lùi một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm con mồi trước mặt.

Tiêu Phàm nhìn hai con hổ đang co đầu rút cổ trước mặt mình, khiêu khích cầm thanh kiếm lớn quơ quơ về phía trước, nào ngờ hai con hổ lúc nhìn thấy Tiêu Phàm cử động như thế lại như bị dọa sợ, khẩn trương lùi về phía sau một bước.

Thấy vậy, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy có chút buồn cười, biết bây giờ là lúc hắn nên ra tay kết thúc trò chơi nhàm chán này rồi...

Ngọc Sinh Yên nhìn tư thế oan hùng tiêu sái trên sàn đấu của Tiêu Phàm, trong lòng có chút gì đó không cam lòng, nhưng cô cũng không hiểu cảm xúc không cam lòng này là từ đâu mà đến? Cô chỉ nắm chặt lấy Tây Dương kiếm trong tay theo bản năng, từ từ đi về phía chiến trường, bởi vì cô muốn tham gia vào trận chiến này một lần nữa, chứng minh điều gì đó cho bản thân mình.

Đợi đến khi Ngọc Sinh Yên tiến đến gần, trận chiến kịch liệt giữa Tiêu Phàm cùng hai con hổ đã dừng lại vô cùng quỷ dị, hai bên vẫn luôn giằng co với nhau, hơn một nửa đều là hành động dư thừa, yên tĩnh chẳng khác nào chưa từng xảy ra một cuộc chiến.

Ngọc Sinh Yên hoang mang, cô không hiểu vì sao bỗng nhiên hai con hổ đã lộ sự hung dữ bỗng nhiên lại thu liễm lại, tựa như đã có giao ước với Tiêu Phàm, không hề nhúc nhích.

Đúng lúc này, Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Tiêu Phàm nâng tay vẫy vẫy về phía hai con mãnh thú khiêu khích, nhưng có thể vì động tác không có chút tính uy hiếp nào của Tiêu Phàm này mà hai con mãnh hổ như bị dọa sợ, đều lùi về phía sau.

Cuối cùng Ngọc Sinh Yên cũng hiểu rồi, hoàn toàn không phải là hai con hổ này không còn hung dữ, mà là chúng nó chị Tiêu Phàm đánh cho sợ.

Sau khi ý thức được điều này, Ngọc Sinh Yên cảm thấy khiếp sợ vô cùng.

Bởi vì trước đây cô đã từng thử đánh giá hai con mãnh thú này, thậm chí là từng tự mình thể nghiệm thực lực của hai con mãnh thú này, mà hiện tại hai con mãnh thú lại bị Tiêu Phàm dạy dỗ đến mức chẳng khác nào những con thú nhỏ không có hung tính trong rừng cây, làm sao mà cô không sợ hãi cho được?

Nghĩ tới đây, thậm chí Ngọc Sinh Yên đã quên luôn mục đích khi mình đi đến chiến trường này, chẳng khác nào một tảng đá mà lẳng lặng dừng bước lại, ngơ ngác đứng yên ở đó.

...

Tiêu Phàm cũng không rõ lúc này trong mắt mọi người mình là người như thế nào? Hiện tại "cô" muốn hoàn toàn giải quyết dứt điểm hai con boss dã ngoại tinh anh phiền phức này, kết thúc công việc cũng chấm dứt hoạt động huấn luyện dã ngoại vô cùng xấu hổ này nhanh một chút.

Sau khi Tiêu Phàm cầm kiếm khiêu khích chúng, nhìn thấy hai con mãnh hổ này e ngại lùi bước, hắn cảm thấy chán nản.

Ánh mắt của Tiêu Phàm cẩn thận dõi thẽo kẻ địch trước mắt, hai tay cầm kiếm tùy ý giơ lên, hắn đạp bước chân bay nhanh về phía mục tiêu của mình.

Đến lúc kết thúc rồi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!