Đến lúc kết thúc rồi...
Ngốc Tử Lão Hổ bị đôi mắt màu đỏ tươi kia của Tiêu Phàm liếc qua một cái, bỗng nhiên nó cảm nhận được một đợt lạnh lẽo, cảm giác bất an lặng lẽ hiện lên trong lòng, trong đầu nó bỗng nhiên nảy sinh ra ý định bỏ chạy, nhưng lúc này nó muốn trốn đi cũng không kịp nữa rồi...
Sự phát triển [Động cơ bùng cháy - Sửa] ở phương diện tốc độ tiến lên vô cùng khoa trương, Ngọc Sinh Yên mới chỉ ngây người một lát, Tiêu Phàm liền vọt về phía hai con hổ như viên đạn đang bốc cháy hừng hực, trong chớp mắt đã đi đến trước hai con hổ.
Phản ứng hiện tại mà hai con hổ có thể làm ra được chỉ là ngẩng đầu lên, nhìn thấy miệng cười xinh đẹp kia, bởi vì ngay sau đó một vùng xanh thẳm yên tĩnh đã bao trùm lấy cả người chúng, hoàn toàn phủ kín cả không gian...
Luồng khí tinh bạo, trảm - Sửa!
Khó khăn lắm mới có thể mượn được thanh đại kiếm này từ trong tay người bạn đồng trang lứa khó ở chung Crimson Rose, nếu mình không thể hiện chiêu tất sát của mình thì sao trong lòng Tiêu Phàm có thể thấy sảng khoái được?
Song kiếm rực cháy lửa xanh hóa thành từng đường kiếm sáng rực, mấy đường kiếm liên tục trút xuống trong nháy mắt, điên cuồng khuấy động không khí xung quanh, cả không gian đều bị bao trùm bởi những đường kiếm cùng lửa xanh, giống như đại dương xanh thẳm lập tức bao phủ lấy hai con hổ trước mắt.
Mãnh thú bị nhiễm sắc xanh lam rất lặng, rất đẹp, mà người tạo nên cảnh tượng này lại vô cùng đối lập với khung cảnh yên tĩnh xinh đẹp này.
Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Phàm Tử khoác trên mình một thân lam viêm, cầm song kiếm điên cuồng chém xuống, cô cảm giác "cô" giống như một vị ma thần đi ra từ trong vực thẳm, làm gì còn chút dáng vẻ nhát gan đáng thương nào nữa?
Trong khoảnh khắc mười sáu kiếm "Luồng khí tinh bạo, chém" đã chém hết, song kiếm xoay tròn trong tay Tiêu Phàm, mũi kiếm đâm thẳng xuống mặt đất, hắn thu lại mũi kiếm, mà theo cử động của Tiêu Phàm, lớp màn xanh biếc được tạo thành từ ngọn lửa cũng dần dần tản đi...
Chỉ là trong một chớp mắt, lại tựa như vĩnh cửu.
Hai con mãnh hổ ngẩn người đứng một chỗ, dáng vẻ của chúng vẫn giữ nguyên như bị lam viêm cùng kiếm quang bao phủ, nhưng thần thái linh động trong mắt chúng đã không còn tồn tại từ lâu.
Xì!
Bỗng nhiên có một ngọn lửa bốc lên từ trên da mãnh thú, lập tức bao trùm lấy cả thân thể mãnh thú, sau đó quỷ dị mà tách ra, hóa thành từng mảnh từng mảnh, chẳng khác nào một đóa hoa xanh thẳm, bay lượn trong không trung theo gió, hơn nữa không biết từ đâu dậy lên một mùi thơm mê người, khiến cho cảnh tượng này thoạt nhìn loại càng xinh đẹp.
Lúc này Phàm Tử đang đứng giữa một trời hoa rụng, đẹp đến động lòng người, tựa như một nữ thần.
Ngọc Sinh Yên ngơ ngác nhìn theo, Hàn Tiểu Yêu cùng Crimson Rose cũng ngơ ngác nhìn "cô", ngay cả "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" thích ồn ào cũng ngơ ngác nhìn theo.
Xì!
Lại có một ngọn lửa màu xanh biếc đang yên lặng bốc lên trên đỉnh đầu Tiêu Phàm, ngọn lửa dường như bị thứ gì đó điều khiển, di chuyển có quy luật, cuối cùng hóa thành dòng chữ "Hoa Bỉ Ngạn".
Hổ Nữu nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng cô kinh ngạc vạn phần, là một thành viên của tộc Ác Ma, cô hiểu rõ nhất hiện tượng kì lạ này, đây không phải là dấu hiệu hình thành danh hiệu hay sao?
Không phải Phàm muội muội đã có danh hiệu kỹ năng từ lâu rồi sao? Sao bây giờ lại thêm một cái?
"Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" cũng không để ý đến điều này, chỉ cảm thấy dưới khung cảnh nổi bật này, Phàm Tử lại càng xinh đẹp, họ ồn ào kêu to: "Đúng là thần kì! Công chúa Phàm Tử quả nhiên là nữ thần của chúng tôi! Thật sự quá xinh đẹp!"
Nghe tiếng kêu của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ", Hổ Nữu có phần cảm thấy phiền chán, nhưng cô không thể không thừa nhận đó là sự thật, xem ra đàn ông mà lẳng lở một chút, thì cũng chẳng khác nào phụ nữ...
Cùng với tiếng hoan hô của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ", sự yên tĩnh khó hiểu kia cuối cùng cũng bị phá vỡ, sự căng thẳng trong lòng đám Ngọc Sinh Yên cũng dần dần buông xuống, mà không biết từ khi nào thân thể của hai con mãnh thú kia đã yên lặng ngã xuống.
Có điều Tiêu Phàm cũng không quá vừa lòng với điều này, hai con mãnh thú này nhìn qua cũng mới chỉ bị đốt một chút, nếu có thể thiêu rụi chúng không còn mảnh nào, vậy thứ mới ngầu.
Lúc này, Tiêu Phàm đã thu lại toàn bộ những ngọn lửa trên người hắn, bởi vì sự tồn tại của Túy Nguyệt Viêm cần có sự duy trì của động cơ thiêu đốt, mà động cơ thiêu đốt ngoại trừ cồn còn phải đốt cháy cả sinh mệnh của mình, sau một hồi chiến đấu, lượng HP của Tiêu Phàm đã không còn lại bao nhiêu, nếu không khiêm tốn một chút, có khi mình cũng sẽ đem luôn cái mạng nhỏ của mình đi theo.
Không có sự hỗ trợ của Túy Nguyệt Viêm, Tiêu Phàm cảm thấy thân thể của mình có chút mệt mỏi, cuối cùng cũng không thể nâng lên đại kiếm trong tay phải, chỉ có thể miễn cưỡng từ từ kéo lê trên mặt đất.
Sau khi trận đấu kết thúc, Tiêu Phàm quay người lại, đi về phía sau, Ngọc Sinh Yên rất muốn tiến lên nói gì đó với "cô", nhưng cuối cùng vẫn không nâng bước chân của mình lên, bởi vì Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên cảm thấy Phàm Tử ở trước mắt mình có chút xa lạ.
Tiêu Phàm không chú ý đến vẻ mặt của Ngọc Sinh Yên lúc này, trực tiếp đi lướt qua cô, đi về phía sau.
...
Lúc này trong lòng Crimson Rose có chút phấn khởi, bởi vì vừa rồi cô ta vừa mới nhìn thấy một trận chiến hoa lệ đến cực điểm, cô ta không ngờ rằng người bạn cùng lứa mà cô ta vẫn luôn không để trong mắt kia lại có thể mang đến một trận chiến cao quý mà xinh đẹp đến như vậy, quả thực rất có phong thái quý tộc! Hiện tại xem ra dường như cô ấy cũng có tư cách làm bạn của Crimson Rose mình đấy!
Làm sao bây giờ? Đúng là khiến người khác vô cùng bối rối...
Đúng lúc này, bỗng nhiên Crimson Rose nhìn thấy Tiêu Phàm đang đi về phía cô ta từ đằng xa, trong lòng cô ta trở nên bối rối vô cùng, sắc mặt cũng không tự giác mà hơi đỏ lên.
Vì sao cô ấy lại đi về phía mình nhỉ? Chẳng lẽ cô ấy có gì muốn nói với mình sao? Mình nên ứng đối với cô ấy như thế nào đây?
"Cảm ơn cô đã cho tôi mượn vũ khí."
Đúng vậy, thanh đại kiếm vừa trầm vừa nặng này thực sự khiến Tiêu Phàm mệt đến chết luôn rồi, hơn nữa hiện tại Tiêu Phàm đang làm "con gái" sức lực không lớn, sau khi trận đấu chấm dứt điều đầu tiên Tiêu Phàm làm chính là trả thanh kiếm vừa trầm vừa nặng này lại cho chủ nhân của nó.
Lúc này Tiêu Phàm đã cất Ảm Long Minh Viêm Kiếm bên tay trái của mình vào ba lô, dùng hai tay kéo lê thanh kiếm này, vẻ mặt chờ đợi nhìn về phía Crimson Rose.
Tiêu Phàm hy vọng vị đại tiểu thư này có thể hiểu được mong muốn của mình, đùng ngơ ngác nữa, nhanh chóng lại đây nhận lại đồ của cô ta.
Có điều xem ra lúc này phỏng chừng Tiêu Phàm lại phải mệt mỏi thêm một chút nữa.
Bởi vì nhìn qua có vẻ như Crimson Rose hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ nhận lại vũ khí của cô ta, mà chỉ kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút mờ mịt.
...
Việc đầu tiên mà cô ấy làm sao khi kết thúc trận đấu lại là đến đây tìm mình. (Tiêu Phàm: Việc quan trọng tất nhiên là phải giải tán vật nặng trên người mình rồi.)
Hiện tại cô ấy nhìn mình với ánh mắt tha thiết quá, khiến mình cảm thấy có chút thẹn thùng. (Tiêu Phàm: Cô gì ơi, nhanh nhận lại thanh đại kiếm này của cô đi, tôi sắp mệt chết luôn rồi!)
Hơn nữa tư thế cô ấy trả đại kiếm cho mình thật là lễ phép, là cầm hai tay đưa mình đó, động tác khách khí như vậy, chẳng lẽ trước đây mình vẫn luôn hiểu lầm cô ấy sao? (Tiêu Phàm: Cái thứ đồ này tôi không cầm bằng một tay được.)
...
Tình cảm của Crimson Rose không biết là do bị trận đấu hoa lệ kia cuốn hút, hay là do cô ta đã hít phải quá nhiều "khí mê mà cô ta bắt đầu suy nghĩ miên man, cô ta cảm thấy bị cùng lứa này của mình lại đàng thuận mắt hơn nữa.
Tiêu Phàm nhìn thấy Crimson Rose nhất thời không để ý đến mình, hắn cảm thấy có chút xấu hổ, lần thứ hai mỉm cười nhắc nhở Crimson Rose một câu, cũng cân nhắc sao cho mình cười dịu dàng một chút, bởi vì "cô" biết vị đại tiểu thư này tính tình cổ quái, cho nên "cô" không muốn vô duyên vô cớ chọc phải cô ta.