Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 550: CHƯƠNG 549: ROSE ĐỔ RỒI

Tiêu Phàm nhìn thấy Crimson Rose nhất thời không để ý đến mình, hắn cảm thấy có chút xấu hổ, lần thứ hai mỉm cười nhắc nhở Crimson Rose một câu, cũng cân nhắc sao cho mình cười dịu dàng một chút, bởi vì "cô" biết vị đại tiểu thư này tính tình cổ quái, cho nên "cô" không muốn vô duyên vô cớ chọc phải cô ta.

"À... Cảm ơn cô đã cho tôi mượn vũ khí."

Cô ấy cười ngọt ngào quá, đẹp quá, thân thiệt quá, chẳng lẽ trước đây cô ấy vẫn luôn thích mình?

Nghĩ đến đây, nội tâm của Crimson Rose bỗng nhiên nhảy lên kịch liệt.

Phàm tử là người bạn cùng lứa cùng gia nhập công hội Hoa Nguyệt chẳng lẽ là duyên phận trời định hay sao?

Biết đâu Phàm Tử mới chính là bạn tốt của mình sao này thì sao?

Nhưng trước đây mình vẫn luôn không thân thiện với cô ấy, bây giờ mình phải đối mặt với cô ấy thế nào đây?

...

Tiêu Phàm có chút ngơ ngác, "cô" nhìn Crimson Rose vẫn đứng ở trước mặt mình không hề nhúc nhích, hoàn toàn mắt điếc tai ngơ với lời nói của mình, "cô" biết Crimson Rose vẫn luôn có địch ý với "cô", nhưng rốt cuộc thì mình đã đắc tội với cô ta thế nào? Tiêu Phàm hoàn toàn không biết gì hết, càng không biết phải làm gì khi đối mặt với tình cảnh hiện giờ.

"Rose... Crimson Rose, thì... à thì...Vũ khí của cô." Tiêu Phàm vô cùng cẩn thận lên tiếng, sợ rằng mình sẽ nói gì không phải, lại chọc cho Crimson Rose thấy không vui.

Cô ấy ngại rồi, Phàm Tử đang ngại ngùng đối diện với mình!

Crimson Rose nhìn thấy dáng vẻ Tiêu Phàm nói chuyện đứt quãng liền nghĩ rằng Tiêu Phàm thẹn thùng vì nói chuyện với cô ta, trong lòng dâng lên sự sung sướng khó hiểu, nhìn Tiêu Phàm cầm vũ khí trong tay đưa về phía cô ta, giọng nói trong sáng, cô ta tận lực giữ vững phong độ, nói: "Ừ, tôi biết rồi, không cần khách sáo."

Dứt lời Crimson Rose vươn hai tay nhận lấy thanh đại kiếm trong tay Tiêu Phàm, nhưng khi chạm đến lòng bàn tay của Tiêu Phàm, động tác của cô ta dừng lại, sắc mặt có phần ửng hồng.

Chần chừ một hồi, Crimson Rose chật vật nhận lại thanh đại kiếm của mình, cô ta ngẩng đầu lên muốn nói gì đó với Tiêu Phàm để dịu bớt đi không khí xấu hổ, nhưng trong lòng cô ta bỗng nhiên cả kinh, sắc mặt trắng bệch, bởi vì cô ta nhìn thấy một bóng đen cũng được lao về phía Tiêu Phàm cùng chình mình!

Tiêu Phàm thấy vị đại tiểu thư Crimson Rose này quấn quít nửa ngày cuối cùng cũng chịu nhận lại thanh đại kiếm từ tay mình, hắn nhất thời thở phào một hơi, đúng lúc này, Tiêu Phàm lại lờ mờ cảm nhận được một chút bất an từ sau lưng, lại nhìn thấy vẻ mặt cả kinh của Crimson Rose, cuối cùng Tiêu Phàm cũng phát hiện nguy hiểm ở phía sau mình, bởi vì từ trong ánh mắt của Crimson Rose, cô bắt được một bóng hình mãnh thú được phản chiếu lại.

Chuyện gì thế này?

Rõ ràng vừa rồi mình đã xử lí xong hai con hổ kia rồi mà!

Hơn nữa cuối cùng mình còn dùng [Ác Ma Ngưng Thị] để xác nhận lại lượng HP của hai con boss dã ngoại tinh anh này nữa.

Vì sao lúc này đã không còn chút HP nào mà nó vẫn còn có thể đánh úp mình lần thứ hai chứ? Chẳng lẽ là boss dã ngoại tinh anh biến dị hay sao? Nhưng mình cũng chưa từng thấy tình huống nào sau khi biến dị mà? Hơn nữa cái này hẳn là thuộc loại thi biến nhỉ!

Tiêu Phàm đã không còn thời gian để nghĩ đến hoang mang trong lòng mình, "cô" phải ứng đối với tình huống khẩn cấp lần này.

Trong tay Tiêu Phàm đã không còn vũ khí, cũng không kịp lấy Ảm Long Minh Viêm Kiếm từ trong ba lô ra, lựa chọn tốt nhất của Tiêu Phàm là né tránh.

Nhưng hiện tại trước mặt Tiêu Phàm là Crimson Rose sắc mặt trắng bệch vì cả kinh, cô ta cầm thanh đại kiếm không nhúc nhích đứng tại chỗ, nếu như Tiêu Phàm chọn việc né tránh, vậy thì ngay sau đó có thể Crimson Rose sẽ mất mạng dưới móng vuốt hổ.

Nhận ra điều này, Tiêu Phàm không nói hai lời, cắn răng nhào về phía Crimson Rose trước mặt mình, tay trái ôm ngang eo cô ta, che chắn cho Crimson Rose trong lồng ngục mình, sau đó mạnh mẽ xoay người lại, nhanh chóng vung tay phải lên, đánh một chiêu thẳng về phía bóng đen đang lao tới...

...

Crimson Rose vẫn luôn có chút sợ hãi hai con hổ kia, bởi vì cô ta cảm thấy hai con hổ bộ dáng hung ác, bởi vì móng vuốt nhuốm màu máu của chúng, bởi vì thực lực của chúng mạnh hơn cô ta mấy lần.

Cho nên khi Ngọc Sinh Yên chiến đấu với hai con hổ, cô ta sợ hãi, cô rất muốn đi tới hỗ trợ, nhưng lại không dám tiến lên một bước, bởi vì cô ta không có dũng khí so bì với chúng.

Khi nhìn thấy Phàm Tử đánh nhau cùng hai con hổ, cuối cùng con tận tay đâm chết chúng, cô ta cảm thấy nhiệt huyết dào dạt, tận đáy lòng còn nảy sinh một chút sùng bái Phàm Tử, cô ta cũng muốn chiến đấu như Phàm Tử mà không phải chỉ đứng một bên chẳng làm được gì.

Nhưng hiện tại, vì sao con hổ đã bị thiêu đốt này lại đang lao về phía mình? Crimson Rose vẫn cảm thấy vô cùng e ngại, thậm chí trong một khoảng thời gia ngắn thân thể của mình cũng không nghe theo chỉ huy, căng thẳng đến mức không thể cử động, cho dù cô ta đang cầm đại kiếm trong tay cũng không thể phản kháng chút nào, điều này khiến Crimson Rose cảm thấy mình rất vô dụng.

Nhìn thấy móng vuốt hổ đã sắp vung đến chỗ mình, Crimson Rose có chút tuyệt vọng, sắc mặt cô ta lộ vẻ sầu thảm, bi ai nhắm hai mắt lại.

Trong khoảnh khắc hai mắt cô ta khép lại, dường như cô ta thấy được một sắc mặt xinh đẹp, chẳng khác nào ngọn thửa xanh thẳm trước đây, thắp sáng không gian xung quanh...

Cảm giác đau đớn cũng không ập đến như Crimson Rose dự đoán trước, nghênh đón cô ta là một cái ôm ấm áp, Crimson Rose gối đầu lên chỗ đầy đặn mềm mại, nhiệt độ cơ thể ấm áp cùng với mùi thơm của thân thể khiến cô ta cảm thấy vô cùng thư thái.

Crimson Rose chậm rãi mở hai mắt ra, sau đó cô ta nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô ta khiếp sợ.

Lúc này con mãnh hổ lao về phía cô ta đã không còn cử động, một bàn tay thon dài vươn thẳng, chẳng khác nào một thanh kiếm sắc trực tiếp xuyên qua lồng ngực của mãnh hổ, máu tươi từ ngực của mãnh hổ dọc theo cánh tay của Tiêu Phàm mà từ từ chảy xuống, vô cùng nổi bật trên làn da trắng nõn như tuyết, mang theo vẻ xinh đẹp đến dị thường...

Tiêu Phàm nhìn cái miệng rộng đỏ như máu gần trong gang tấc, sắc mặt hắn trắng bệch, sau lưng đã yên lặng ướt đẫm từ lâu.

Ngay khoảnh khắc hắn phát hiện mãnh thú đang lao về phía mình cùng Crimson Rose, Tiêu Phàm như phản xạ có điều kiện mà nhùn người nhảy, ôm lấy Crimson Rose, bảo vệ cô ta trong lồng ngực, cũng dùng toàn bộ sức lực còn lại đánh một quyền về phía sau!

Ngay trong nháy máy Tiêu Phàm ra tay, một lớp vảy giáp đen kịt cứng rắn xuất hiện trên làn da của "cô", tựa như áo giáp mà bao vây lấy toàn bộ cánh tay trắng như tuyết của "cô".

Ác ma hóa!

Nối tiếp kỹ năng thiên phú cùng kỹ năng danh hiệu, lại thêm một điểm đặc biệt khác của bộ tộc Ác Ma được Tiêu Phàm thi triển theo bản năng.

Có điều lần này trình độ "Ác ma hóa" của Tiêu Phàm cũng không tác động đến toàn thân như lần truowscm cũng chỉ thay đổi ngoại hình của cánh tay mà thôi, cái này chỉ có thể tình là "Ác ma hóa bộ phận" thôi.

Nhưng sau khi trên cánh tay của Tiêu Phàm được một lớp áo giáp cứng như xương bao vậy, trong nháy mắt uy lực của một quyền này tăng lên không ít.

Lớp giáp đen kịt này bỗng nhiên bao phủ lấy làn da của một cô gái, thoạt nhìn có vẻ rất dữ tợn, nhưng lúc này mọi người cũng không hề phát hiện ra chút biến hóa này trên tay Tiêu Phàm, bởi vì cùng với khi cánh tay Tiêu Phàm ác ma hóa, thì toàn bộ cánh tay của "cô" đã bị phủ kín bởi một tầng lửa u lam gần như đen kịt từ trước rồi.

"Đốt Cháy Động Cơ" đã hoàn toàn dập tắt sau khi Tiêu Phàm đánh bại hai con hổ, mà lần này Túy Nguyệt Viêm được sinh ra là từ một kỹ năng khác của Tiêu Phàm, "Không Nhiên".

Đây chính là ngọn lửa mà Tiêu Phàm có thể đổi lấy được từ việc thu thập lửa từ trong máu mà Tiêu Phàm trực tiếp dẫn lửa!

Dưới hai lớp Túy Nguyệt Viêm chồng chất do "Ác ma hóa" và "Không Nhiên" sinh ra, Tiêu Phàm không chớp mắt, bàn tay thon dài trong nháy mắt hóa thành một nắm đấm thép đang bốc cháy, trước nay chưa từng có mà nện thẳng xuống ngực của mãnh hổ!

Phù một tiếng! Huyết hoa nở rộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!