Mị Hỏa: "Dưới sự dạy dỗ dịu dàng và sự chăm sóc của hội trưởng, chúng ta dần dần học được kỹ xảo chiến đấu ở trong trò chơi, cuối cùng thành công qua được phó bản."
...
Tuyết Dạ: "So sánh với nam sinh thì nữ sinh chơi trò chơi vẫn yếu hơn một chút, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên em chơi trò chơi trực tuyến, không quen thuộc với những thứ ở trong trò chơi cho lắm. Cũng may trời không phụ người có lòng, dưới tình huống em vừa học vừa dạy bốn người bọn họ, rốt cuộc em cũng đã thành công dẫn dắt bọn họ qua được phó bản. Mà đúng lúc này, boss trong phó bản rơi ra một bộ đồ thời trang đặc hiệu duy nhất trong server, em cảm thấy cực kỳ hưng phấn, chuyện này quả thực là một niềm vui bất ngờ dành cho em. Đó là một đôi cánh bảy màu, chỉ cần nhân vật trong trò chơi mặc nó lên người, bề ngoài của nhân vật trong trò chơi sẽ sinh ra một đôi cánh bảy màu giống như thiên sứ vậy, vừa xinh đẹp lại rực rỡ."
...
Mị Hỏa: "Lúc đó công hội Hoa Nguyệt của chúng ta chỉ có năm người nhưng lại có vận may bộc phát, hội trưởng nhận được bộ thời trang hiếm, chỉ có duy nhất một cái ở trong server. Hội trưởng vui quá nên trực tiếp mặc nó vào, một đôi cánh xinh đẹp mọc ở đằng sau lưng của hội trưởng, giây phút đó, trong mắt chúng ta thì nhân vật trong trò chơi của hội trưởng như tiên nữ trên trời vừa rơi xuống thế gian vậy, chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy nhân vật trò chơi nào đẹp như vậy, thế là trong giây phút xúc động, chúng ta đã đăng bức ảnh xinh đẹp này lên mạng."
...
Tuyết Dạ: "Sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì, chuyện em lấy được bộ thời trang cực phẩm ở trong phó bản đã bị truyền ra ngoài, mọi người bắt đầu tìm hiểu công hội của em ở trong trò chơi. Có rất nhiều người chơi rảnh rỗi nghe được danh tiếng mà đến, thế nhưng bởi vì hạn chế về điều kiện nhập hội, những người chơi nam kia đều bị ngăn ở trước cửa. Em cho rằng bởi vì hạn chế về giới tính sẽ làm giảm tính tích cực khi nhập hội của các người chơi, thế nhưng không nghĩ đến, trái lại thì công hội Hoa Nguyệt càng lúc càng nổi tiếng. Không biết tại sao, trên mạng bắt đầu lan truyền tin tức bảo rằng em cố gắng tạo ra một công hội cỡ lớn chỉ dành cho người chơi nữ. Tuy rằng mọi chuyện cũng không phải là như vậy, thế nhưng em cũng không dám nói thêm điều gì, bởi vì ở trong công hội Hoa Nguyệt đều là nữ sinh, trong vấn đề liên quan đến quần áo, mọi người cũng rất hợp ý với nhau. Thế nhưng theo sự tăng trưởng của thành viên trong công hội, em phát hiện ra càng lúc càng khó quản lý công hội hơn. Cũng may dưới sự sắp xếp của ba mẹ, em đã học tập cách vận hành một công ty từ sớm. Sau đó em bắt đầu rập theo những gì mà mình đã học được, ứng dụng vào cách vận hành và phát triển của công hội. Hơn nữa các nữ sinh ở trong công hội cũng ở chung với nhau một cách hòa thuận và náo nhiệt, ở trong trò chơi thì công hội Hoa Nguyệt từ từ càng lúc càng lớn mạnh hơn, thậm chí còn vượt khỏi dự kiến của em."
...
Mị Hỏa: "Hội trưởng là một người rất có sức hút, mọi người nhìn thấy bức ảnh trong trò chơi của chúng ta ở trên mạng, có rất nhiều chị em đã dồn dập đến gia nhập công hội của chúng ta. Thế nhưng người càng nhiều thì chúng ta bắt đầu trở nên lo lắng, bởi vì chúng ta sợ bầu không khí trong công hội sẽ vì nhiều người mà trở nên lộn xộn. Tuy nhiên chúng ta không nghĩ đến hội trưởng lại là một người tài giỏi như vậy, giống như lúc anh ấy lựa chọn nghề nghiệp của từng người một cách hợp lý cho chúng ta, anh ấy cũng tiến hành phân công và sắp xếp cho từng thành viên trong công hội. Đầu tiên là chia thành từng tốp nhỏ, sau đó lại gom thành nhóm, khiến công hội Hoa Nguyệt to lớn được vận hành một cách ngay ngắn và có trật tự, cũng vì vậy mà công hội Hoa Nguyệt từ từ lớn mạnh ở trong giới võng du, dần dần có danh tiếng là công hội cỡ lớn dành cho người chơi nữ ở trong giới võng du."
...
Tuyết Dạ: "Sau đó thì cứ tiếp tục như vậy, lúc học đại học thì em khá là rảnh rỗi, thế nên em cũng bỏ ra nhiều thời gian hơn để ngâm mình trong trò chơi, phát triển công hội Hoa Nguyệt ngày một lớn mạnh hơn. Trong lúc đó thì các trò chơi khác xuất hiện, thành viên trong công hội cũng theo em di chuyển đến các trò chơi khác trong vòng mấy năm đó, lúc đó chúng ta chơi với nhau rất thoải mái và hòa thuận. Sau đó khi chuẩn bị tốt nghiệp đại học, em rời khỏi công hội Hoa Nguyệt, giao chức vụ hội trưởng ra, cũng không sử dụng ID Tuyết Dạ Mị Hỏa ở trong trò chơi nữa."
Nghe được lời nói của Tuyết Dạ, Hổ Nữu hơi kinh ngạc, cô vội vàng hỏi tiếp: "Tại sao em không tiếp tục làm hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt nữa?"
Tuyết Dạ hơi ảm đạm: "Bởi vì đến lúc cuối cùng thì giới tính thật của em đã bị thành viên trong công hội phát hiện. Mặt khác sau khi tốt nghiệp, em cần phải đi giúp ba mẹ quản lý công ty của gia đình, trong chuyện giao nhận công việc thì còn rất nhiều chuyện cần phải làm quen, em không có nhiều sức lực để làm hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt nữa."
Hổ Nữu thầm than đáng tiếc ở trong lòng, phải biết rằng bây giờ công hội Hoa Nguyệt là công hội nữ tính lớn nhất trong giới võng du, vô cùng có sức ảnh hưởng đó!
Hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, cách xưng hô trâu bò đến cỡ nào chứ!
Tuyết Dạ nhìn biểu hiện tiếc nuối kia của Hổ Nữu, mỉm cười: "Một năm sau, em đã quen thuộc với công việc, thời gian rảnh rỗi cũng bắt đầu tăng lên, trùng hợp lúc này "Tân sinh" lại xuất hiện, thế là em dùng ID mà mình thường dùng là "Tuyết Dạ" để tiến vào trò chơi, lúc này mới có thể gặp được mọi người ở trong trò chơi, cho nên mới nói việc em từ bỏ chức vị hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt cũng không có gì là không được. Nếu em vẫn là hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, sao em có thể tự do tự tại chơi đùa ở trong trò chơi giống như bây giờ được chứ."
Mọi chuyện thật sự đơn giản như vậy sao?
Hổ Nữu luôn cảm thấy trong lời nói của Tuyết Dạ đã ẩn giấu điều gì đó, thế nhưng khi cô nhìn thấy nụ cười lúc này của Tuyết Dạ, cô không tiện hỏi thêm điều gì nữa.
...
Mị Hỏa: "Dưới sự dẫn dắt một cách anh minh thần võ của hội trưởng, công hội Hoa Nguyệt của chúng ta từ năm người lúc đầu, dần dần phát triển lớn mạnh, theo mấy năm di chuyển qua các trò chơi khác, đã xây dựng được danh tiếng của công hội Hoa Nguyệt ở trong giới võng du. Khi đó, chỉ cần người chơi nói đến công hội của người chơi nữ thì lập tức nhớ đến Hoa Nguyệt của chúng ta, giống như nhắc đến công hội của người chơi chuyên nghiệp liền nhớ đến Tinh Thần vậy. Khi đó chị thật sự vô cùng sùng bái hội trưởng."
Tiêu Phàm nghe được trong giọng nói của Mị Hỏa một sự tự hào rất rõ ràng, có điều quả thực Tuyết Dạ rất tài giỏi, vốn Tiêu Phàm nghĩ mình đã hoàn toàn biết rõ Tuyết Dạ, có điều bây giờ nhìn lại thì chính mình vẫn đã đánh giá thấp cậu.
"Bởi vì chị không thể làm được cái gì cả, thế nên chị vẫn luôn cảm thấy tự ti, cũng chính vì vậy mà chị luôn ra vẻ lười nhác, cố gắng không làm việc, sợ sơ ý một chút sẽ làm hỏng chuyện. Những năm đó, chị nhìn thấy hội trưởng dẫn dắt công hội Hoa Nguyệt từ từ phát triển, từ nhỏ đến lớn, trong lòng chị liền sinh ra tình cảm sùng bái. Hoặc là bị sức hút của hội trưởng hấp dẫn, hoặc là xuất phát từ sự sùng bái hội trưởng, theo bản năng thì chị bắt đầu tiếp cận hội trưởng, giống như bông hoa hướng dương vậy, đều hy vọng cảm nhận được sự ấm áp mà hội trưởng mang đến. Hội trưởng làm người rất dịu dàng và biết quan tâm người khác, mỗi lần đều nói chuyện vô cùng vui vẻ với chị, dần dần, đối lập với mấy người Vũ Tình, quan hệ giữa chị và và hội trưởng càng lúc càng thân thiết hơn, trong lòng chị cũng thầm vui vẻ vì chuyện này."
"Dần dần, chị phát hiện hội trưởng trở nên vô cùng quan tâm đến mình, đều chủ động dò hỏi những vấn đề liên quan đến cuộc sống của chị."
Nói đến đây, trên mặt của Mị Hỏa tràn ngập sự hạnh phúc.