"Dần dần, chị phát hiện hội trưởng trở nên vô cùng quan tâm đến mình, đều chủ động dò hỏi những vấn đề liên quan đến cuộc sống của chị."
Nói đến đây, trên mặt của Mị Hỏa tràn ngập sự hạnh phúc.
Thế nhưng Tiêu Phàm lại cực kỳ giật mình!
Không đúng! Cốt truyện này không đúng lắm! Hành động này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của Tuyết Dạ!
Sao Tuyết Dạ có thể quan tâm một cô gái chứ, Tuyết Dạ mà mình quen tuyệt đối không hề có dáng vẻ như vậy, lẽ nào hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt lúc trước, Tuyết Dạ Mị Hỏa lại là một Tuyết Dạ giả ư?
"Đợi chút, Mị Hỏa chị đợi một chút!"
"Sao vậy, Phàm Tử muội muội?"
Nhìn thấy Phàm Tử vẫn đang lẳng lặng nghe mình nói lại cắt ngang, Mị Hỏa cảm thấy hơi nghi hoặc.
"Chị nói cựu hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt vô cùng quan tâm chị, chủ động dò hỏi những vấn đề liên quan đến cuộc sống của chị?"
"Đúng vậy." Mị Hỏa thực sự không hiểu câu nói này có gì đáng để kinh ngạc chứ.
"Anh ta hỏi chị điều gì thế?"
"Ừm..." Mị Hỏa phảng phất đã rơi vào luồng suy nghĩ của mình: "Hôm nay em mặc kiểu quần áo mới ra của hãng XX sao? Cảm giác thế nào? Có cảm thấy không thoải mái vì tính chất của vật liệu hay không? Thiết kế như vậy thì khi mặc vào có giữ ấm được hay không? Nói chung, hội trưởng đều quan tâm chị có mặc quần áo tử tế hay không, sợ chị bị cảm lạnh, có điều hội trưởng cũng thật là, những phương diện khác thì lợi hại như vậy, tại sao ở phương diện này thì lại ngốc như vậy chứ? Tới tới lui lui cũng chỉ biết bảo người ta mặc nhiều quần áo vào, coi chừng bị cảm lạnh."
Sau khi nghe xong lời nói của Mị Hỏa, trong lòng Tiêu Phàm lập tức thở phào nhẹ nhõm, vậy thì đúng rồi, đây quả thực là giọng điệu của Tuyết Dạ, xem ra Mị Hỏa đã hiểu lầm cậu, căn bản là Tuyết Dạ chỉ đơn thuần cảm thấy hứng thú đối với quần áo của cô ta mà thôi.
"Hội trưởng Mị Hỏa, em còn muốn hỏi chị một chút, công việc trong cuộc sống hiện thực của chị là gì thế?"
"Mở tiệm bán quần áo, sao vậy?"
"Ha ha, không có gì..."
Trong lòng Tiêu Phàm hoàn toàn sáng tỏ, khó trách lúc đó Tuyết Dạ sẽ vô cùng "quan tâm" cô ta, bởi vì thứ mà Tuyết Dạ quan tâm hoàn toàn không phải là Mị Hỏa!
"Cứ như vậy, thông qua mấy năm không ngừng giao lưu ở trong trò chơi, giữa chúng ta càng lúc càng trở nên thân thiết hơn, mà tình cảm của chị dành cho hội trưởng cũng càng lúc càng nhiều. Còn chị, dưới sự cảm hóa từ sức hút của hội trưởng, chị đã dần dần bỏ được thói xấu là tự ti, không còn tối tăm như trước nữa. Hội trưởng giống như một người đàn anh luôn chăm sóc chị vậy, dưới đáy lòng chị tràn ngập sự biết ơn dành cho anh ấy. Vì vậy chị định hẹn anh ấy gặp mặt một lần ở trong hiện thực để tỏ lòng biết ơn đối với anh ấy."
"Thế nhưng chị không hề nghĩ đến, đối diện với lời mời của chị, hội trưởng chỉ trả lời chị ba chữ, tôi - là - nam."
"Sau khi nghe được ba chữ này, hình tượng chị hai rất biết quan tâm người khác của hội trưởng đã sụp đổ trong lòng chị, lúc đó trong lòng chị hoàn toàn rối bời. Từ trước đến nay chị không hề nghĩ đến việc hội trưởng là nam. Chị nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa mình và hội trưởng ở trong công hội Hoa Nguyệt, từng hình ảnh năm đó lại tái hiện trong đầu chị, trái tim của chị cũng theo đó mà đập thình thịch thình thịch. Quan tâm, sùng bái, biết ơn... cuối cùng lại hóa thành tình yêu, chị phát hiện ra mình thích hội trưởng! Chuyện hội trưởng là nam quả thực là một chuyện quá tốt rồi! Hơn nữa anh ấy còn thẳng thắn nói cho chị biết giới tính của mình, không hề che dấu dù chỉ là một chút, điều này không phải đã chứng minh ở trong lòng anh ấy thì chị là một người rất đặc biệt sao!"
Phụt!
Tiêu Phàm trực tiếp phun ra.
Quả nhiên hắn không thể hiểu được logic của phái nữ mà! Sự tồn tại của Tuyết Dạ quả nhiên là bug đó! Cho dù là giới tính hay là những phương diện khác thì đều là bug cả!
Cậu chỉ nói giới tính cho cô em này biết, cuối cùng cô em này liền yêu cậu!
Đối với chuyện này thì Tiêu Phàm cũng chẳng biết phải đánh giá như thế nào nữa.
"Thế là chị vẫn mời hội trưởng gặp mặt, hoặc nói đúng hơn là mời anh ấy hẹn hò với mình." Sắc mặt của Mị Hỏa trở nên ửng hồng, rất quyến rũ.
"Vào một buổi chiều trời trong mây trắng, chị gặp được anh ấy, anh ấy thật sự quá đẹp Trước đây chị vẫn luôn cảm thấy nam sinh kiểu này rất ẻo lả, thế nhưng sau khi nhìn thấy hội trưởng, chị phát hiện ra mình đã yêu nam sinh kiểu này, thậm chí còn không thể tự kiềm chế được nữa cơ."
Xong rồi, người phụ nữ này đã hoàn toàn điên rồi, hèn gì trong phòng làm việc của Mị Hỏa đều dán đầy những bức tranh chân dung của các cô gái anh khí, thì ra những bức tranh anh khí này không phải dùng để khích lệ bản thân, mà đây là mẫu người mà cô ta thích, giống như nữ sinh thích treo poster của thần tượng vậy.
"Sau hôm đó, hai chúng ta vẫn có hẹn với nhau, đi xem phim, đi ăn, có điều việc hai người chúng ta làm nhiều nhất đó là đi dạo phố mua quần áo. Em biết không, nữ sinh rất thích đi dạo phố, hơn nữa người mở tiệm bán quần áo như chị còn ham mê việc này nhiều hơn nữa, chị thực sự không hề nghĩ đến có một ngày lại có một người nam sinh có thể cùng chị đi từ sớm đến tối, thậm chí đến lúc trở về, anh ấy còn hỏi chị có muốn đi dạo thêm mấy cửa hàng nữa hay không, vì vậy chị càng khẳng định rằng hội trưởng đã yêu mình."
Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ mê hoặc và không chịu tỉnh ngộ kia, không đành lòng nhắc nhở.
Cô sai rồi, Mị Hỏa, so với cô thì Tuyết Dạ càng thích đi dạo phố mua quần áo, thật ra không phải là cậu ấy đi dạo với cô, mà là cô đi dạo với cậu ấy mới đúng, cô đã nghĩ ngược rồi!
"Tất cả những chuyện này đều giấu mấy người Vũ Tình, vừa kích thích lại vừa ngọt ngào, những ngày tháng ở bên cạnh và hội trưởng, chị cảm thấy rất hạnh phúc."
Vẻ mặt của Mị Hỏa say mê, có điều bỗng nhiên chuyển thành dữ tợn!
"Thế nhưng chị không nghĩ anh ấy lại là một kẻ bạc tình!"
Nghe được tiếng quát chói tai đột ngột của Mị Hỏa, trong lòng Tiêu Phàm kinh hãi, thầm nói trong lòng, cô gái à, cô có thể đừng lúc kinh lúc rống như vậy có được không, sắp hù chết người rồi đấy.
"Hôm Valentine, chị hẹn anh ấy đi xem phim, anh ấy lại nói là không rảnh! Được rồi, không rảnh... Thế nhưng em có thấy người bạn trai nào sẽ không rảnh ở bên cạnh nữ sinh vào ngày lễ Valentine không! Thế là chị chất vấn anh ấy có làm đúng chức trách bạn trai chưa. Thế nhưng... thế nhưng... không nghĩ đến... hu hu..."
Mị Hỏa lập tức trở nên đau lòng, thậm chí nước mắt cũng đã chảy ra, khiến Tiêu Phàm nhìn thấy được thì hoảng loạn luôn.
"Anh ấy lại... lại nói rằng mình không phải là bạn trai của chị, thế nhưng nếu không phải là bạn trai thì việc chúng ta hẹn hò với nhau lại gọi là gì chứ!" Biểu cảm trên mặt của Mị Hỏa thay đổi, lửa giận bay thẳng đến tận trời cao, cô ta đập vào ghế một cái: "Điều làm cho chị không nghĩ đến nhất chính là! Anh ấy lại dám bịa ra một cái lý do siêu vô nghĩa!"
"Anh ấy nói anh ấy cho rằng chị đi mua quần áo với mình? Excuse me? Chị chưa bao giờ thấy loại nguỵ biện tệ hại như thế cả! Một điểm đáng tin cũng không có! Tệ hại đến mức chị không biết phải phản bác như thế nào nữa."
Lúc này Tiêu Phàm rất muốn nói cho Mị Hỏa biết, thật ra Tuyết Dạ chỉ nói thật thôi, tính tình của cậu chính là như vậy, là tự cô ta hiểu lầm thôi. Có điều hắn nhìn thấy dáng vẻ kích động của Mị Hỏa bây giờ, Tiêu Phàm sợ sẽ khiến lửa giận đốt lên người mình, đành phải yên lặng không nói.
"Hôm đó anh ấy không đi với chị, chắc chắn là muốn đi với nữ sinh khác! Chị không nghĩ đến một hội trưởng dịu dàng biết quan tâm như thế lại là một kẻ bạc tình! Thế là dưới sự nóng giận chị đã uy hiếp anh ấy, bảo sẽ nói giới tính thật của anh ấy cho tất cả các thành viên trong công hội Hoa Nguyệt biết! Nhưng mà... Nhưng mà... chị không nghĩ đến... Hu hu, hôm sau anh ấy thật sự rút khỏi công hội! Cũng không xuất hiện trước mặt chị lần nào nữa, hu hu..."