Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 567: CHƯƠNG 566: NHÃN HIỆU MÁY ỦI ĐẤT MỊ HỎA

"Không có anh ấy, công hội Hoa Nguyệt được xây dựng nên một cách vất vả như thế phải làm sao? Không còn công hội Hoa Nguyệt, các chị em sẽ sống thế nào ở trong trò chơi? Sao anh ấy có thể không chịu trách nhiệm mà bỏ đi như vậy chứ?"

"Lúc này nhất định phải có người đứng ra, thế là xuất phát từ sự hổ thẹn, chị đã sử dụng thân phận của anh ấy ở trong trò chơi. Tuy rằng chị không ưu tú như anh ấy, thế nhưng chị cũng có thể tiếp tục giữ vững công hội Hoa Nguyệt đã phát triển, dù sao đây là nơi lưu giữ hồi ức của chị và anh ấy, chị không muốn đánh mất thành quả lao động của chúng ta. Sau đó, thế giới trò chơi cũng không còn An Dật, chỉ còn Mị Hỏa."

"Sau khi anh ấy đi, theo thời gian trôi qua. Tâm trạng của chị từ tức giận dần dần biến thành nhớ nhung, chị hy vọng có thể gặp được anh ấy lần thứ hai ở trong trò chơi, nói cho anh ấy biết là chị vẫn còn thích anh ấy, đồng thời cũng để anh ấy nhìn thấy công hội Hoa Nguyệt mà anh ấy xây dựng nên vẫn đang phát triển rất tốt. Thế nhưng không nghĩ đến đợi ròng rã hết một năm, lúc anh ấy xuất hiện lại ở bên cạnh một người đàn ông!"

Ánh mắt của Mị Hỏa trở nên cực kỳ oán hận, cô ta nắm chặt lòng bàn tay của mình, nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu: "Người đàn ông đó chính là anh hai của em, tên "Lich King" Mệnh Phàm ăn trọn cả nam lẫn nữ!"

"Ha ha, em có biết không, chị vẫn không trách anh ấy, chị thật sự không có trách anh ấy... vẫn luôn chờ anh ấy trở về, chờ anh ấy trở lại Hoa Nguyệt, tiếp tục ngồi trên vị trí hội trưởng, còn chị lại trở thành An Dật như trước, vẫn luôn ở bên cạnh anh ấy. Thế nhưng chị không nghĩ đến, thật sự không nghĩ đến, anh ấy lại tự nguyện ở bên cạnh một người đàn ông cũng không chịu trở về! Anh ấy thà gia nhập cái đội ngũ Vũ Hội Ác Ma nhỏ bé kia của tên "Lich King" Mệnh Phàm cũng không muốn trở lại Hoa Nguyệt!" Vẻ mặt của Mị Hỏa trở nên cực kỳ u oán, cuối cùng thậm chí cô ta còn bắt đầu thóa mạ: "Hơn nữa cái tên đàn ông thối tha như Mệnh Phàm thì có cái gì tốt chứ! Cần ngực thì không có ngực, cần mông thì không có mông!"

Tiêu Phàm vô thức liếc nhìn bộ ngực tràn ngập tính co giãn và cặp mông lúc này của mình, trong lòng cảm thấy cực kỳ quái dị, sau đó hắn dùng sức lắc đầu.

"Hội trưởng Mị Hỏa, có phải là chị đã hiểu lầm rồi hay không, hơn nữa em có thể khẳng định là anh trai mình thích phái nữ."

Tuy rằng Tiêu Phàm nói chuyện khách sáo như vậy, thế nhưng trong lòng vẫn luôn nói thầm, từ đầu đến cuối đều là do cô hiểu lầm mà thôi!

"Anh trai của em thích phái nữ? Ha ha, tất cả người chơi trong trò chơi đều biết tính nết của anh trai em, "Lich King" Mệnh Phàm hoàn toàn không biết kiêng kỵ là gì, nam hay nữ, thậm chí không phải con người thì đối với anh ta cũng như nhau thôi!"

"Chị!" Tiêu Phàm suýt chút nữa đã tức đến mức thở không được luôn.

"Em không tin thì xem thử đi, đây là tin tức về sự kiện ở Bàn Thạch trấn trong trận doanh Nhân Loại trên diễn đàn Tieba, trong đó đều là những từ gì, "Việc tuyển phi cho hậu cung của Lich King cuối cùng cũng đã có hiệu quả, Belphegor - tội lười biếng - Tuyết Dạ đã gia nhập một cách mập mờ, hai người dắt tay nhau ra vào phó bản Bàn Thạch trấn trong trận doanh Nhân Loại, thân mật không có kẽ hở, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng hâm mộ..."" Mị Hỏa nghiến răng nghiến lợi đọc xong tin tức trên Tieba, cô ta ghen ghét dữ dội, vẻ mặt đó thậm chí còn khiến cho Tiêu Phàm ở một bên phải hoảng sợ. Trong lòng hắn than thở, người phụ nữ đang đố kị quả nhiên rất khủng bố.

"Phàm Tử muội muội, em đừng lo lắng quá, bây giờ chị cũng không muốn quở trách anh trai của em. Hơn nữa em thấy chị có giống một người phụ nữ thích tính toán chi li không?"

Nhìn vẻ mặt giả vờ dịu dàng của Mị Hỏa, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm được tỏa ra từ trên người cô ta, Tiêu Phàm không dám há miệng trả lời trước mặt cô ta, hắn chỉ có thể thầm nói ở trong lòng, không giống! Cô vốn là như vậy rồi!

"Cho nên việc chị vây quét "Lich King" Mệnh Phàm cũng chỉ là muốn để cho Tuyết Dạ biết một điều, đó chính là ở trong trò chơi thì công hội Hoa Nguyệt mới là tổ chức mạnh nhất, cái tên "Lich King" Mệnh Phàm gì đó không đáng để anh ấy đi theo! Đợi đến lúc Mệnh Phàm bị cả công hội Hoa Nguyệt của chúng ta hung hăng áp chế, chị tin rằng Tuyết Dạ sẽ hiểu, công hội Hoa Nguyệt mới là nơi tốt nhất của anh ấy ở trong "Tân Sinh"..."

Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất vô tội.

Nói nửa ngày, thì ra mình hoàn toàn đã bị Tuyết Dạ liên lụy! Cái tên Tuyết Dạ chết tiệt nhà cậu, cậu chọc nợ tình, tại sao lại liên lụy đến tôi chứ!

"Có điều Phàm Tử muội muội, em có thể yên tâm, chị sẽ không trút mối thù đối với anh trai lên người của em đâu, chị đây thật sự rất thích em. Sau khi Tuyết Dạ rời khỏi, chị căn bản không để tên đàn ông bình thường nào vào mắt cả, cũng bắt đầu dùng les để che dấu tình cảm của chính mình. Tuy rằng bề ngoài của những nữ sinh xinh đẹp hơi giống Tuyết Dạ, thế nhưng cuối cùng thì các cô gái ấy cũng không phải là Tuyết Dạ. Cũng không biết vì sao, khi chị nhìn thấy em thì chợt có cảm giác, giống như sự an bài của số mệnh vậy, trái tim lạnh lẽo của chị đã lâu rồi không còn rung động như vậy nữa..."

Sắc mặt của Mị Hỏa trở nên ửng hồng, hai mắt nhìn về phía Tiêu Phàm lại bốc lên đốm lửa.

Thế nhưng khi Tiêu Phàm bị ánh mắt này nhìn thì cảm thấy sởn cả tóc gáy.

Tuyết Dạ! Đều là do cậu đã tạo nghiệt! Một cô gái bình thường thế này đã bị cậu bẻ thành như vậy, bây giờ cô ta chỉ thích kiểu người trăm năm khó gặp một lần, giống loài đặc biệt như cậu thôi đấy!

Mặt khác, cái tên Mị Hỏa này lại có trực giác nhạy bén như thế chứ, mình chỉ không cẩn thận biến thành giống loài gần giống như Tuyết Dạ mà thôi, thế mà đã bị cô ta nhìn chằm chằm ngay lập tức rồi!

"Bỏ đi, chúng ta không cần nói về những chuyện cũ khiến cho người ta đau lòng thế này nữa, làm việc đứng đắn mới là chuyện quan trọng "

Nói xong thì Mị Hỏa khiêu khích Tiêu Phàm với hành động liếc mắt đưa tình, liếm môi một cách quyến rũ.

...

"Dừng tay! Dừng tay! Mị Hỏa chị mau dừng tay!"

Bởi vì bị hạn chế, bị trói trên chiếc ghế da nặng không thể động đậy nên trong lòng Tiêu Phàm cực kỳ hoảng loạn, hắn nghẹn ngào gào lên.

"Phàm Tử muội muội, em thật là, chuyện này có gì hay để gọi cơ chứ "

Mị Hỏa vui cười, tiếp tục làm chuyện của mình.

"Chị đừng làm như vậy! Mau dừng lại! Không nên như vậy!"

Tiêu Phàm càng kinh hoảng hơn trước.

"Ha ha, Phàm Tử muội muội, chị cởi quần áo thì em kêu la cái gì chứ! Lẽ nào em xấu hổ sao?"

Đúng vậy, sau khi Mị Hỏa kể về ân oán tình thù giữa mình và Tuyết Dạ, bắt đầu không để ý đến sự ngăn cản của Tiêu Phàm, cởi quần áo ra một cách tự nhiên.

Tiêu Phàm không biết phải làm gì đối với tình huống trước mắt nữa, xuất phát từ lương tâm, hắn chỉ có thể hô to dừng lại, thế nhưng trong lòng lại cực kỳ rối bời.

Căng thẳng, tự trách, hưng phấn, khủng hoảng, mong chờ... Những cảm xúc không hề liên quan gì với nhau trong những ngày bình thường nháy mắt hiện ra, khiến trong lòng Tiêu Phàm khá là mâu thuẫn, thân thể của hắn dần trở nên nóng bỏng.

Xem ra Mị Hỏa là kẻ tái phạm, thường xuyên thông đồng với các cô gái ở trong công hội, chỉ trong chốc lát thì cô ta đã cởi sạch, chỉ còn áo ngực và quần trong mà thôi.

Tiêu Phàm nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của Mị Hỏa, Tiêu Phàm hơi kinh hoảng và vui mừng.

Tiêu Phàm kinh hoảng vì trước mặt mình mà Mị Hỏa đã cởi thành như vậy, vui mừng vì Mị Hỏa không có hào phóng đến mức cởi sạch không còn một mảnh vải trong nháy mắt đó.

Hoặc sâu trong lòng một người đàn ông như Tiêu Phàm còn có một sự vui mừng nào đó, chỉ là hắn vẫn chưa phát hiện mà thôi.

Hơn nữa cho dù Tiêu Phàm phát hiện, hắn cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!