Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 568: CHƯƠNG 567: THOÁT VÂY

Tuy Tiêu Phàm muốn cố gắng không nhìn Mị Hỏa, làm một người chính nhân quân tử, không chiếm cái lợi của con gái nhà người ta, thế nhưng bất đắc dĩ là ghế da đã cố định tư thế của "cô" từ lâu, trừ khi "cô" nhắm hai mắt lại, nếu không thì làm thế nào cũng phải nhìn.

Thế nhưng nếu nhắm chặt hai mắt, dưới tình huống lần này, Tiêu Phàm thực sự không có cảm giác an toàn, vì vậy Tiêu Phàm đơn giản mặt dày rồi nhìn thẳng về phía trước, trong lòng thầm nói, đừng có trách tôi, cô bất nhân thì tôi bất nghĩa!

Mị Hỏa không hổ là người kinh doanh mở tiệm bán quần áo, khả năng phối hợp quần áo khá là tuyệt vời, đương nhiên bây giờ đang nói đến kiểu dáng của nội y và sự phối hợp về màu sắc.

Màu đen của nội y làm nổi bật làn da trắng nõn của Mị Hỏa một cách mãnh liệt, những miếng vải nhỏ nhắn lại đúng lúc che khuất những chỗ quyến rũ, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng gợi cảm, mấy cái dây đơn giản lại góp phần phác hoạ ra vóc người hoàn mỹ của cô ta.

Nhìn cách ăn mặc "đơn giản mộc mạc" thế này, trong lòng của Tiêu Phàm hiện ra bốn chữ "nội y tình thú", quả thực cũng chỉ có nội y tình thú mới có thể sử dụng ít vải như vậy để phát huy hiệu quả thúc tình thôi.

Trong lòng Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy kinh hãi đối với chuyện này, người phụ nữ này quả thực rất to gan.

Có điều càng to gan hơn chính là, Mị Hỏa trực tiếp thả người nhảy một cái, dang hai chân ra rồi đặt người mình trên bụng dưới của Tiêu Phàm, theo lực và quán tính của việc nhảy lên, Tiêu Phàm rõ ràng cảm nhận được cảm giác mềm mại truyền đến từ cái bụng dưới của mình, mắt thấy cặp thỏ ngọc cũng nhảy lên trước mắt mình.

"Phàm Tử muội muội, đã để em phải đợi lâu rồi, để chị đây dẫn em đến một chỗ vui vẻ nhé..."

Theo hành động quyến rũ và hoang dã của Mị Hỏa, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy kinh hãi, hắn cũng phải hít một hơi thật sâu, tuy nhiên không hiểu sao trong không khí bỗng nhiên tràn ngập hương thơm của con gái, Tiêu Phàm vừa hít một hơi như thế, lại càng có cảm giác mập mờ nhiều hơn nữa.

Chết tiệt! Tỉnh táo một chút! Tiêu Phàm! Đừng có bị mê hoặc! Mau chóng nghĩ biện pháp kéo dài thời gian, hoặc nghĩ biện pháp rời khỏi chốn thị phi này!

Mị Hỏa cũng không biết trong lòng Tiêu Phàm đang suy nghĩ điều gì, cô ta đưa tay ra nhẹ nhàng kéo cái váy ngắn của "cô".

"Này! Này! Dừng lại! Chị muốn làm gì!"

Tiêu Phàm cảm nhận được bên dưới của mình đã thiếu vải rồi, nay còn có xu hướng bị tuột xuống, thế là hắn kích động la to lên.

"Vậy ở trên trước nhé?"

Vừa nói thì Mị Hỏa vừa đưa tay cởi miếng vải màu trắng trước ngực Tiêu Phàm ra.

"Đợi một chút! Chị đừng như vậy mà!"

"Dưới cũng không được, trên cũng không được, vậy thì không thể nào tiếp tục nữa, thế nên Phàm Tử muội muội đừng có bướng bỉnh như vậy được không!"

"Em không có bướng bỉnh! Chị đừng như vậy có được không!"

"Em lại xấu hổ nữa rồi, nếu em không thích chị làm vậy với em, em có thể dùng hệ chống phòng chống gây rối để giáng thiên phạt cho chị mà, lúc đó thì chị sẽ dừng tay, nếu em không làm như vậy thì chị sẽ cho là em theo chị."

"Chuyện này không công bằng! Cái tên bất công như hệ thống hoàn toàn không hề phân phối cho em cái hệ thống đó!"

Trong lúc trinh tiết bị nguy hiểm, Tiêu Phàm cũng không quan tâm được nhiều chuyện như vậy, hắn bung chuyện mình không có hệ chống phòng chống gây rối ra, đáng tiếc Mị Hỏa cũng không hề để ý đến chuyện này, trái lại cô ta còn dùng tay mình thân mật chỉ vào mũi của Tiêu Phàm, cười đùa nói: "Cô bé bướng bỉnh, em thật là hài hước mà "

"Phàm Tử muội muội, em cứ yên tâm đi, chị sẽ đối xử tốt với em, chị thật lòng thích em mà "

Lừa quỷ sao! Người phụ nữ bị Tuyết Dạ bẻ cong quan niệm về tình yêu như cô, lý do mà cô coi trọng tôi, chắc chắn là do cô đã mơ hồ nhận ra được khí khái nam nhi trên người tôi!

"Mau thả tôi ra! Cái đồ biến thái như cô mau thả tôi ra!"

"Ai da Không nghĩ đến Phàm Tử muội muội lại thích chơi kiểu này đó, vậy chị đây sẽ phối hợp với em một lát nhé..."

"Đồ đê tiện! Em đừng có kêu nữa! Cho dù em có kêu đến rách cả họng cũng không có ai đến cứu em đâu!"

Mị Hỏa hét lớn một tiếng rồi trực tiếp thô bạo xé rách miếng vải trên người Tiêu Phàm, Tiêu Phàm lập tức ngẩn người, nháy mắt tắt tiếng, hắn hoàn toàn bị hành động thô bạo của Mị Hỏa dọa sợ, bởi vì trên người "cô" bây giờ chỉ còn một cái áo ngực màu đen vô cùng đáng thương.

"Sao hả, chị phối hợp không tệ lắm đúng không!"

Mị Hỏa cảm thấy rất đắc ý với phần biểu diễn đầy tính ngẫu hứng của mình.

Tiêu Phàm đã không biết phải dùng ngôn ngữ gì để miêu tả chuyện này nữa, "cô" chợt phát hiện ra Mị Hỏa là một người phụ nữ rất điên cuồng.

Cái tên này quả thực không thể trêu vào mà, làm sao bây giờ, rốt cuộc thì mình nên làm gì, tại sao cứu binh Ngọc Sinh Yên vẫn chưa đến chứ!

Nhìn thấy Tiêu Phàm không lên tiếng nữa, Mị Hỏa từ từ hạ thấp cơ thể, ôm Tiêu Phàm.

Thân thể của hai người nháy mắt dán chặt vào nhau, cảm nhận được da thịt co dãn và mềm mại đang kề sát chính mình, thân thể của Tiêu Phàm càng lúc càng trở nên khô nóng.

Đây là tình huống gì? Lẽ nào Tiêu Phàm mình sẽ bị người phụ nữ này đẩy ngược ở trong trò chơi ư?

Tại sao trời cao lại đối xử với mình như vậy chứ! Anh danh một đời của mình sẽ bị hủy hoại trong một ngày!

Bàn tay của Mị Hỏa bắt đầu không an phận, đối với người từng ra tay nhiều lần với hậu bối ở trong phòng làm việc, chuyện ra tay ở đâu sẽ thoải mái và kích thích hơn, cô ta đã cực kỳ thành thạo.

Cảm giác tê dại quái lạ truyền đến, Tiêu Phàm cảm thấy mình không ổn cho lắm, để thoát khỏi trạng thái như thế này, bây giờ thậm chí "cô" đã sinh ra ý nghĩ lập tức biến lại thành nam.

Sao cái trạng thái tệ hại này vẫn chưa biến mất nữa chứ! Chết tiệt! Nếu còn tiếp tục như vậy thì hắn sẽ tiêu đời! Nếu bây giờ cho hắn một cây gậy, hắn nhất định sẽ đánh tên Mị Hỏa vô liêm sỉ này đến ngốc luôn! Đánh cho cô ta không đứng lên nổi nữa!

Anh em tốt của tôi! Cậu ở đâu! Mau quay về đi!

...

Đáng tiếc anh em tốt của Tiêu Phàm đến tuổi dậy thì, nó đã bỏ nhà ra đi, đến nay vẫn chưa chịu trở về, lời cầu xin của Tiêu Phàm chắc chắn sẽ vô hiệu.

Mị Hỏa nhìn thấy Tiêu Phàm nhận được sự âu yếm của mình, lại không sử dụng hệ chống phòng chống gây rối, trong lòng cô ta càng đắc ý hơn, tay trái ôm eo của Tiêu Phàm, tay phải bắt đầu từ từ đi xuống dưới...

Tiêu Phàm rõ ràng cảm giác được hành động của Mị Hỏa, trong lòng hắn lập tức kinh hoảng!

Má ơi! Cô ta điên rồi sao!

"Ngọc Sinh Yên! Nhanh đến cứu tôi! Nhanh lên đi! Xin cô mà! Ngọc Sinh Yên tỷ tỷ!"

Dưới tình thế cấp bách, Tiêu Phàm phá lệ la tên của Ngọc Sinh Yên, đúng lúc này, cửa lớn trong văn phòng của hội trưởng bị người ta đẩy ra, một đám thiếu nữ không biết từ đâu đến, nháy mắt chen chúc tiến vào...

"?"

Mị Hỏa rõ ràng đã sững sờ đối với tình huống đột xuất này, ngay sau đó đám thiếu nữ kia bắt đầu bao vây bên cạnh Mị Hỏa, buồn bã lên tiếng phê phán Mị Hỏa...

"Mị Hỏa tỷ tỷ, chị là kẻ bạc tình, lại lén lút yêu đương vụng trộm với thành viên mới ở đây, đã lâu lắm rồi chị không ở bên cạnh Tiểu Nguyệt Nguyệt đó "

"Đã bảo là chia chác công bằng cơ mà? Chừng nào chị mới đến lâm hạnh em, người ta chờ chị thật khổ đó "

"Từng qua biển lớn, không gì nước. Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây. Lời thề non hẹn biển khi xưa chị có còn nhớ không..."

(bản dịch thơ của Điệp Luyến Hoa, trích trong bài thơ Nỗi nhớ xa cách của Nguyên Chẩn, ý nói từng thấy cô gái này rồi thì những cô gái khác chẳng đáng là gì cả)

...

Nhìn những sự việc đang xảy ra trước mắt, Tiêu Phàm trợn mắt há hốc mồm, xem ra cái tên nào gọi là "Mị Hỏa" ở trong trò chơi đều rất có số mệnh làm vua của hậu cung đấy.

Những thiếu nữ này không hề liếc nhìn Tiêu Phàm ở trên ghế da dù chỉ là một chút, phảng phất trong mắt bọn họ chỉ có Mị Hỏa nên cứ nhìn chằm chằm vào cô ta, không chỉ lên tiếng phê phán cô ta không dứt, thậm chí cả người bọn họ còn dán sát vào người Mị Hỏa chỉ còn có vài mảnh vải để che thân, bàn tay nhỏ bé còn không an phận mà tấn công Mị Hỏa, khiến Tiêu Phàm nhìn thấy mà mặt đỏ đến tận mang tai.

Đúng lúc này, một tiếng rắc vang lên, gông xiềng khóa chặt tay chân của Tiêu Phàm bỗng nhiên mở ra một cách rất ư là quỷ dị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!