Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 579: CHƯƠNG 578: BÍ MẬT

"Được rồi."

Nói xong rồi Tiêu Phàm lại gần, ôm Ngọc Sinh Yên vào lòng.

Trong lòng Ngọc Sinh Yên có chút đặc ý, không ngờ rằng tên Mệnh Phàm này lại nhẹ dạ cả tin như vậy.

"Tôi nói ôm chính là muốn anh ôm tôi lên, làm như anh thế này thì một chút thành ý an ủi và xin lỗi cũng không có."

"Hả?"

Nghe xong yêu cầu của Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm cảm thấy "phụ nữ" quả thật là phiền phức, quá nhiều chuyện, nhưng trong tình huống này chính mình cũng không còn cách nào khác, vẫn nên giải quyết phiền phức này sớm thì tốt hơn.

Sau đó Tiêu Phàm dùng sức ôm chặt Ngọc Sinh Yên, cố gắng đứng lên, có thể do chuyển thành đàn ông nên Ngọc Sinh Yên trở nên nặng hơn, Tiêu Phàm biến thành nữ nên sức lực yếu lại, hơn nữa chiều cao cơ thể cũng có sự chênh lệch, lần đầu tiên Tiêu Phàm căn bản không thể dùng sức, trong khoảng thời gian ngắn chỉ có thể gắt gao ôm lấy Ngọc Sinh Yên, chứ không thể nhấc lên chút nào.

Ngọc Sinh Yên nhìn vẻ khó khăn trên mặt Tiêu Phàm mà cảm thấy cực kì khoái chí, tên cặn bã xấu xa! Tôi ngược lại muốn xem thử như thế này có thể làm cho anh mệt chết hay không! Đợi một lát nữa anh mất hết sức lực rồi, toi sẽ dùng một kiếm chém chết anh!

Tiêu Phàm không có phát hiện vẻ mặt đắc ý của Ngọc Sinh Yên, vẫn như cũ hồn nhiên dùng hết tất cả sức lực của mình thực hiện đại nghiệp "nữ thần", nhưng mà "cô" cố gắng nửa ngày cũng không thể nhấc lên nổi, trong lòng không khỏi oán giận, mẹ kiếp! Phiên bản nam Ngọc Sinh Yên này thật đúng là con mẹ nó nặng!

Sức lực sử dụng càng ngày càng nhiều, vòng ôm của Tiêu Phàm đối với Ngọc Sinh Yên cũng càng ngày càng chặt, thân thể hai người trong lúc này trở nên thân mật khắng khít.

Theo sự ôm ấp ngày một chặt hơn, phiên bản nam Ngọc Sinh Yên dần dần cảm nhận rõ hơn xúc cảm mềm mại từ chỗ ấy của Tiêu Phàm phiên bản nữ truyền đến, trong lòng Ngọc Sinh Yên dần sinh ra sự kì lạ, cơ thể chậm rãi nóng lên, thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn "hắn ta" vẫn chưa phát hiện, chỉ là âm thầm nói nhỏ, nói đi nói lại, vóc người của Tiêu Phàm sau khi biến thành Phàm Tử quả thật là rất tuyệt, thế nhưng bây giờ "cô" đầu đầy mồ hôi, mình nên nhân cơ hội này để đánh lén...

Nhưng mà khi Ngọc Sinh Yên muốn cầm lấy Tây Dương kiếm định đánh lén từ phía sau lưng của Tiêu Phàm thì "hắn ta" bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, tiếp theo hoảng sợ khóc rống lên: "A! Đây là cái gì! Cứu mạng với! Anh mau buông tay ra! Mau thả tôi ra! Anh tránh ra đi!"

...

Đứa nhỏ và phụ nữ gào khóc làm loạn chính là chuyện mà Tiêu Phàm ghét nhất, bởi vì khi hai loại người này khóc lóc nỉ non thì hoàn toàn không chịu nghe khuyên giải, mà bây giờ bên cạnh hai loại người đó còn có thêm một loại nữa, đó chính là bán nam bán nữ, phiên bản nam của Ngọc Sinh Yên đáng chết...

Mọi người đều đã là người trưởng thành, chính mình cũng đã thẳng thắng nhận sai, "hắn ta" đại nhân đại lượng, tha thứ cho mình là được, vậy mà còn khóc lóc đòi mình ôm một cái, "hắn ta" đã bao nhiêu tuổi rồi? Mà tồi tệ nhất chính là, "hắn ta" còn nặng như vậy!

Toàn bộ sức lực từ lúc cha sinh mẹ đẻ của Tiêu Phàm lúc này đều dùng hết, nhưng căn bản là không thể di chuyển một chút nào cái thân thể "đàn ông" này, trong lúc Tiêu Phàm đnag mặt ủ mày chau, Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên hoảng sợ la lớn: "A! Đây là cái gì! Cứu mạng với! Anh mau buông tay ra! Mau thả tôi ra! Anh tránh ra đi!"

Đây là tình huống gì vậy?

Vừa nãy rõ ràng chính cô là người muối tôi ôm một cái, bây giờ lại muốn tôi tránh ra, cái người này thật là phiền phức!

"Anh mau mau cách ra tôi ra được không! Có nghe không hả? Hu hu..."

Hả? Tại sao lại khóc? Sau khi Ngọc Sinh Yên biến thành đàn ông thì trí thông minh cũng sẽ giảm xuống theo hay sao? Làm sao lại khiến người ta cảm thấy cô giống như chỉ là đứa bé ba tuổi vậy.

Tiêu Phàm chỉ có thể coi như xong rồi, buông tay lùi về phía sau, ngược lại Ngọc Sinh Yên bị "cô" ôm lại ngồi bất động tại đó, còn không bằng nghe lời bỏ đi qua bên cạnh ngồi nghỉ ngơi một lúc.

"Này này này! Anh đừng đi mà! Mau nói cho tôi biết bây giờ nên làm cái gì đây! Hu hu!"

Tiêu Phàm vô cùng buồn bực gãi đầu gãi cổ, thầm nghĩ cái kẻ này rốt cuộc là bị làm sao, mới bảo mình đi đi, bây giờ lại không cho người ta đi nữa, làm sao lại có nhiều vấn đề như vậy!

Mà khi Tiêu Phàm xoay người lại, sau khi nhìn rõ Ngọc Sinh Yên trước mặt, không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Mẹ nó! Người anh em lớn thật! Làm sao có thể chứ!"

"Lớn... lớn cái đầu anh! Mau nói cho tôi biết nên làm sao bây giờ! Cái này thật là đáng sợ! Hu hu..."

Ngọc Sinh Yên ngồi ngay đơ tại chỗ, không dám nhúc nhích chút nào, chỉ có thể nhìn về phía Tiêu Phàm khổ sở cầu xin, bở vì "hắn ta" nhìn thấy, ở đây chỉ có mình Tiêu Phàm mới có thể giúp "hắn ta" giải quyết vấn đề này, bởi vì "trước đây" Tiêu Phàm cũng là đàn ông...

Khi Tiêu Phàm xoay người lại nhìn thì đã biết vấn đề của Ngọc Sinh Yên nằm ở chỗ nào, bởi vì lúc này ở dưới đũng quần của Ngọc Sinh Yên, thực sự quá mức rõ ràng, không nghĩ đến sau khi trao đổi giới tính, hệ thống giao cho Ngọc Sinh Yên lại chân thật đến như vậy.

Ngọc Sinh Yên ở vì bị hắn dùng hết sức ôm lấy, thân thể sinh ra phản ứng bản năng?

Một người "đàn ông" sinh ra phản ứng sinh lí bản năng đối với hắn?

Không đúng, là một tên gay sinh ra phản ứng sinh lí đối với hắn?

A! Cảm giác này đều không đúng! Trò chơi này cũng quá hoang đường rồi!

Thật là bực mình, chính mình cũng không biết miêu tả tình hình hiện tại như thế nào nữa!

"Anh còn sống không vậy! Mau nói cho tôi biết nên làm cái gì đi! Nó thật là đáng sợ! Hu hu..."

Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Tiêu Phàm không hề động đậy mà chỉ đứng từ bên kia nhìn tới, trong lòng sốt ruột, thế nhưng "hắn ta" cảm thấy phía dưới hình như đang phình trướng lên, thật sự quá đáng sợ!

"À... Đó là phản ứng sinh lí bình thường của cô thôi, tôi cũng không còn cách nào khác..."

Tiêu Phàm nhìn Ngọc Sinh Yên hoảng loạn mà không biết nên nói gì.

"Một cô gái như tôi có phản ứng sinh lí như vậy thì có chỗ nào gọi là bình thường chứ! Trước đây anh từng là đàn ông, mau nói cho tôi biết gặp tình huống như thế này thì phải làm sao?"

Tiêu Phàm lại nhìn đũng quần của Ngọc Sinh Yên một cái: "Chuyện này... tôi cũng thực sự không có cách gì..."

"Anh nói hưu nói vượn! Bình thường không phải các người đều nói đại trượng phu co được dãn được hay sao? Mau dạy tôi cách làm sao để thu nhỏ lại đi!"

"Đại trượng phu co được dãn được không phải là hiểu như vậy! Đại ca à!"

"Anh lại gọi tôi là đại ca! Hu hu!"

"..."

"Được rồi, đại tỷ..."

"Đừng nói nhảm nữa, van xin anh mau dạy cho tôi đi mà, Mệnh Phàm, thứ này thật sự rất đáng sợ đó! Nó có thể phát triển lớn lên từ trên cơ thể tôi! Hu hu..."

"Không phải tôi không muốn dạy cô, thứ đồ chơi này không thể khống chế, rất nghịch ngợm! Dạy dỗ như thế nào cũng không được đâu!"

Tiêu Phàm có chút bất đắc dĩ, chính mình gặp phải cái chuyện gì đây chứ!"

"Cái gì? Không thể dạy dỗ được sao! Ngọc Sinh Yên tôi không tin!"

Biểu hiện của Ngọc Sinh Yên lại trở về bộ dáng điên cuồng, hai tay đột nhiên đè vào đũng quần!

Tiêu Phàm nhìn thấy hành động của Ngọc Sinh Yên, hoảng sợ đến mức biến sắc, vội vã đưa tay ra ngăn cản "hắn ta": "Này này này! Cô đừng làm như vậy, cô mà làm như vậy nó sẽ càng phản kháng kịch liệt hơn! Chỉ cần cô không quan tâm tới nó, nó sẽ tập tức biến trở về như cũ!"

...

Chỉ một lát sau...

"Lâu như thế rồi, tại sao nó vẫn còn như cũ? Hu hu..."

Ngọc Sinh Yên nhìn đũng quần đang nhô lên của mình, đau lòng gần chết.

"Tôi đã nói là cô đừng để ý đến nó, cô càng quan tâm, nó sẽ càng đắc ý..."

"Người ta là một cô gái, trên người bỗng nhiên mọc ra thêm vật này, làm sao có khả năng là sẽ không để ý cơ chứ!"

"..."

Nhìn khuôn mặt phiên bản nam của Ngọc Sinh Yên, lại nghe "hắn ta" nói chuyện theo giọng điệu của cô gái nhỏ, Tiêu Phàm nổi một thân da gà, thật là khó chịu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!