Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 580: CHƯƠNG 579: HÀNH ĐỘNG KÌ LẠ TRONG THÀNH

Nói rồi, Tiêu Phàm theo bản năng liếc nhìn đũng quần của "hắn ta" một cái.

"Anh có ý gì, anh đang uy hiếp tôi đấy à?" Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên cảm thấy có chút sợ hãi.

"Ừ, cũng không phải vậy, tôi chỉ muốn chuyện này trở thành bí mật chỉ có tôi và cô biết mà thôi."

Tiêu Phàm nắm được nhược điểm của Ngọc Sinh Yên, bỗng nhiên cảm thấy có hi vọng có thể bảo đảm được thân phận của mình...

"Anh quả nhiên là đê tiện!"

"Tôi cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà thôi, nếu không phải bất đắc dĩ, hi vọng cô có thể đặt mình vào vị trí của tôi mà thử nghĩ đi, tôi không muốn để người ta phát hiện ra chuyện tôi chính là Mệnh Phàm, cũng như cô không muốn những thành viên khác trong công hội Hoa Nguyệt biết rằng thứ bên trong đũng quần của võng du nữ thần Ngọc Sinh Yên bị phình to."

"Đũng quần của võng du nữ thần Ngọc Sinh Yên bị phình to? Anh! Anh bắt nạt tôi! Hu hu hu..."

"Này, sao cô lại nói nhưu vậy được! Bây giờ cô đang là đàn ông đó! Có chút khí khái của người đàn ông được không hả?"

"Ai là đàn ông! Người ta rõ ràng là cô gái xinh đẹp! Hu hu hu..."

...

"Ngọc Sinh Yên, đừng quậy nữa, bây giờ hai chúng ta bởi vì chuyện này mà trở thành người chung một thuyền, nếu như cô làm bậy thì có thể sẽ dẫn đến cho chúng ta thêm nhiều kẻ địch hơn."

"Ai là cá mè một lứa với anh chứ!"

"Vậy cô cứ gào to tên để người khác biết rồi gọi cô là Ngọc Sinh Yên có đũng quần phình to đi..."

"Anh... Anh là tên khốn kiếp! Hu hu..."

Tiêu Phàm nhìn "người đàn ông" Ngọc Sinh Yên này lại dùng giọng điệu của cô gái nhỏ nắm góc áo của hắn không ngừng gào khóc thật to (vẻ ngoài của Tiêu Phàm đã được đổi về biểu hiện vốn có), cảm thấy cực kì phiền chán, nhưng cũng không thể mặc kệ bỏ lại con quỷ khóc nhè này trong phòng nghỉ của đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt được.

"Dừng lại dừng lại! Đừng có khóc nữa! Vì đề phòng thân phận của chúng ta sẽ bị phát hiện, chuyện bây giờ chúng ta nên làm là nhanh chóng đi khỏi đây, ở bên ngoài tìm một chỗ vắng vẻ ngồi đợi giới tính nhân vật trong trò chơi thay đổi trở về như cũ."

Tiêu Phàm không định sẽ giúp Ngọc Sinh Yên làm cho cái đũng quần của cô xẹp xuống, hắn cảm thấy chính mình nên nhanh chóng đi khỏi đây để tránh đêm dài lắm mộng.

Hơn nữa mới vừa này, Tiêu Phàm xem trên kênh trò chuyện "nội bộ công hội Hoa Nguyệt", liên lạc với nhóm người A Đông Tỷ, lấy thân phận giả là "Phàm Tử" dùng giọng điệu của cô gái nhỏ nhờ các vị đại tỷ chuyên lo chuyện bao đồng nhờ giúp đỡ. Nhóm người A Đông Tỷ cực kì "nhiệt tình" đáp ứng thỉnh cầu của Tiêu Phàm, cũng tràn đầy nhiệt tình nói phải giúp Tiêu Phàm bảo vệ đưa Ngọc Sinh Yên rời đi.

Ngoài ra, Tiêu Phàm còn dùng mười dĩa cá nướng làm điều kiện, thuê Tom Cruise dùng kỹ năng vốn có của nó là Đa Miêu Mễ, để nó đi trước tra xét tình hình của địch, tránh việc mình và Ngọc Sinh Yên trên đường rời đi phát sinh gặp gỡ không cần thiết với các thành viên khác của công hội Hoa Nguyệt.

Tất cả đã sắp xếp đâu vào đấy, chỉ còn việc lôi Ngọc Sinh Yên đang suy nghĩ "vấn đề đàn ông" đi cùng thôi.

"Lát nữa cô tự mình tìm một cái áo choàng mặc vào, cố gắng che kín mặt của cô lại, chúng ta sẽ rời khỏi đây."

"Áo choàng?"

Ngọc Sinh Yên nghe thấy từ đó, theo bản năng nhìn xuống thân dưới của chính mình, sau đó lại trở nên hoảng sợ: "Hu hu..."

"Tôi không nói đến cái này..."

Tiêu Phàm nhìn thấy hành động của "hắn ta", hơi đỏ mặt, khá là lúng túng, cực kì đau đầu, chuyện gì vậy trời...

Ngọc Sinh Yên khó khăn khoác thêm một tấm áo choàng, Tiêu Phàm đnag muốn kéo cô đi ra ngoài cửa, thế nhưng co thể của Ngọc Sinh Yên giống như vị đóng xuống sàn nhà vậy, kéo thế nào cũng không nhúc nhích.

Tiêu Phàm xoay người lại, có chút buồn bực: "Cô lại làm sao vậy?"

"Tôi không cử động đâu, phía dưới của tôi vẫn trướng lên. Nếu như tôi di chuyển nhất định sẽ đụng tới, sau khi đụng tới nhất định tôi sẽ bị thương, hu hu..."

"Hả? Tôi chưa bao giờ nghe ai nói bước đi đụng phải vật này thì sẽ bị thương, ngược lại một số thời điểm khi vật đó nổi lên phản ứng thì đám đàn ông bỏ chạy còn siêu nhanh, hầu như đều rất vội vã đó..."

"Ai nói với anh là cái này bị thương! Tôi nói chính là tâm hồn thiếu nữ thuần khiết của tôi đó!"

Tâm hồn thiếu nữ...

Tâm hồn thiếu nữ thì có lợi ích gì? Cái này là đồ vật mà!

"Ngọc Sinh Yên đừng quậy nữa, nam tử hán đại trượng phu thfi làm việc thẳng thắn đi, hơn nữa cô thật sự có tâm hồn thiếu nữ sao? Nhanh lên nhanh lên! Đi thôi đi thôi!"

"Anh lại vũ nhục tôi! Hu hu..."

Nhìn Ngọc Sinh Yên lại bắt đầu gào khóc, Tiêu Phàm nắm lấy đầu mình, trời ạ, tên gay này phiền quá đi...

...

Tiêu Phàm thật vất vả mới có thể khiến Ngọc Sinh Yên chịu của động, thế nhưng tốc độ di chuyển thật khiến người ta cảm động, thậm chí Tiêu Phàm cảm thấy bên cạnh mình chính là một con rùa đen.

Có điều đáng vui mừng chính là sau lần điều tra thăm dò xuất sắc của Tom Cruise, Tiêu Phàm đã dần Ngọc Sinh Yên đi một quãng đường dài xuyên qua công hội Hoa Nguyệt mà hữu kinh vô hiểm, vậy nên kế tiếp chỉ cần đi qua phòng khách của đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt là được. Nhưng phòng khách của công hội Hoa Nguyệt mới là nơi nguy hiểm nhất, bởi vì nơi có nhiều nhân viên nhất chính là phòng khách của công hội Hoa Nguyệt...

...

Ở ngoài đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, Hổ Nữu đứng dưới bóng cây ở đằng xa có chút nôn nóng.

Từ sau khi lần từ dã ngoại kia trở về rồi tiến vào đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, Tiêu Phàm đã rất lâu rồi chưa xuất hiện.

Ở trên đường Hàn Tiểu Yêu và một cô gái xa lạ vừa đi ra khỏi công hội Hoa Nguyệt, mà Ngọc Sinh Yên lại quay trở về, Tiêu Phàm vẫn không có ra ngoài, Hổ Nữu cảm thấy mình đã bỏ qua rất nhiều chuyện thú vị, trong lòng bỗng trở nên buồn bực.

Mà một đám người ở bên "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" từ sau khi trở về từ dã ngoại tinh thần cũng không được bình thường, người người đều cực kì phấn khởi, đều quan trọng hóa vấn đề lặp đi lặp lại một khẩu hiệu tẻ nhạt đến cực điểm...

Hoàng Ma Tử: "Thần tượng của chúng ta là ai?"

Bọn sói con nhất loạt hô: "Phàm Tử!"

Hoàng Ma Tử: "Công chúa của chúng ta là ai?"

Bọn sói con nhất loạt hô: "Phàm Tử!"

Hoàng Ma Tử: "Nữ thần của chúng ta là ai?"

Bọn sói con nhất loạt hô: "Phàm Tử!"

Hoàng Ma Tử: "Chúng ta yêu ai nhất?"

Bọn sói con nhất loạt hô: "Phàm Tử!"

...

Trời ạ, cái đám đàn ông này hành vi thật quá đáng, lại dám ở ngay trước mặt Hổ Nữu, hô to nữ thần của mình là người khác, mà điều làm cho Hổ Nữu cảm thấy quá đáng nhất chính là, mấy người này tình nguyện yêu thích tên gay Phàm muội muội này, cũng không thèm nhìn đến cô, một đại mỹ nữ hàng thật giá thật!

Hai, thế giới này bị sao vậy chứ...

...

"Chúng ta... ai nha, Hổ Nữu các hạ, sao cô lại đạp tôi!"

"Đừng gọi nữa, các người nói nhiều quá, tôi thấy phiền, lại nói, các người không có chuyện gì khác để làm hay sao, cả ngày chỉ thấy lén lén lút lút nhìn chằm chằm vào nhóm con gái của công hội Hoa Nguyệt, còn nói cái gì mà vì Mệnh Phàm phục vụ."

"Cô nói chúng tôi sống uổng phí thời gian!"

"Chẳng lẽ không đúng hay sao?"

"Nếu nói "lỗ tai" của Thính Phong Cá là nhạy bén nhất trong trò chơi này, thì "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" của chúng tôi chính là người có ánh mắt sáng ngời nhất trong Thành Frya! Mọi hoạt động trong Thành Frya này chúng tôi đều rõ như lòng bàn tay! Hổ Nữu các hạ, cô không cần phải coi thường "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" của chúng tôi!"

"Cái rắm chó í! Đừng có mà tang bốc mình lung tung, con mắt của anh cũng tương tự như con mắt của Tiểu nhân, còn nói cái gì là ánh mắt sáng ngời nhất..."

"Cô... Hổ Nữu các hạ, sao cô lại nói chuyện làm tổn thương người khác như vậy! Tôi thật sự không có gạt cô, "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" của chúng tôi đối với mọi hành động của các thế lực trong Thành Frya đều nắm rõ như lòng bàn tay!"

"Ha ha, vậy anh đến đây nói cho tôi nghe thử một chút..."

"Hừ! Vậy tôi sẽ cho cô mở mang tầm mắt biết được mạng lưới tình báo lợi hại của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng tôi. Bây giờ trong Thành Frya có ba thế lực lớn đnag tiến hành cuộc tìm kiếm có quy mô lớn."

"Ba thế lực lớn?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!