Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 706: CHƯƠNG 706: TRÁNH QUỶ

Còn chưa đợi hắn ta hồi phục tinh thần, một tiếng động lớn vang lên, Tiêu Phàm đã chém thanh kiếm đồ chơi trong tay hắn đập vào sau trên trán hắn ta!

Tuy rằng động tác của Lâm Phong Thành rất nhanh, nhưng tố chất thân thể của Tiêu Phàm đã sớm khác xưa, cho nên Tiêu Phàm có thể dể dàng tránh né được một đòn đầu tiên của Lâm Phong Thành. Sau khi né được, Tiêu Phàm vẫn chưa lập tức thả lỏng mà là trực tiệp phản công lại. Một kiếm chém về phía Lâm Phong Thành, mạnh mẽ đập vào trên trán vị soái ca này!

Đối với loại công tử bột ngang ngạnh không nói lí này, Tiêu Phàm chỉ thích giáng xuống mặt của bọn họ.

Sau khi đánh xong, Tiêu Phàm có chút giật mình, bởi vì dưới tình huống hắn dùng nhiều sức như vậy, thanh kiếm đồ chơi này sau khi đánh lên trán Lâm Phong Thành lại mảy may không có chút hư hỏng nào. Xem ra chất lượng đồ "made in China" vẫn có thể tin được.

Nếu như Tiêu Phàm dùng lực lớn như vậy mà thanh kiếm đồ chơi kia không có vấn đề gì, thì hiển nhiên Lâm Phong Thành kia sẽ rất thảm. Sau khi cơn chóng mặt nhẹ qua đi, trên trán Lâm Phong Thành nổi lên một cục u lớn, rất hợp vói vẻ mặt tức giận của hắn ta lúc này, gương mặt càng có vẻ dữ tợn.

Hắn ta vừa nghĩ đến việc hét lên với Tiêu Phàm để bày tỏ sự phẫn nộ, không nghĩ tới nhóc mập mạp trong lòng Hồ Phỉ Phỉ lại xông lên giành lời rồi: "Giỏi quá đi! Nếu như những gì tôi phỏng đoán không sai, tuyệt kĩ mà vừa rồi mặt nạ kẹo que sử dụng với người xấu đó là... trong tập thứ ba, lúc mặt nạ kẹo que đối diện với ma nhân thịt heo khô, sử dụng "cú chém kẹo que"!

Nghe nhóc mập mạp nói như vậy, đám trẻ con đúng xem xung quanh lại sáng mắt lên lần nữa, quơ quơ bàn tay nhỏ bé, vô cùng hưng phấn la lên: "A a! Mặt nạ kẹo que cố lên! Cú chém kẹp que vô địch!"

Nhóc mập mạp này thật là biết nói chuyện nha, cú chém kẹo que?

Mẹ kiếp, tên tuyệt chiêu ngớ ngẩn như thế, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Nghe một đám bạn nhỏ cổ vũ đòn tấn công của mình, tâm tình đắc ý của Tiêu Phàm từ từ dần hạ nhiệt.

Cảm giác của Lâm Phong Thành tất nhiên còn tệ hơn nữa, vì đây là lần đầu tiên cậu ta bị một cây kiếm đồ chơi đánh cho sung đầu, sau đó lại bị một thằng nhóc thông báo là chính mình bị một chiêu thức tên là "Cú chém kẹo que" đánh lui.

Các người có thể hiểu được cảm giác của một người mang đai đen Taekwondo tam đẳng bị một cái gọi là "Cú chém kẹo que" đánh sao!

Lập tức Lâm Phong Thành đã hoàn toàn nổi giận!

Lâm Phong Thành vốn dĩ định đá một cú để thăm dò, xem thử bản lĩnh của Tiêu Phàm tới đâu, không ngờ rằng cái tên tiểu bạch kiểm trước mắt này không chỉ có tránh được cú đá thăm dò của cậu ta, còn được nước lấn tới phản kích lại cậu ta một chiêu kiếm nữa chứ, hại cho cậu ta bị mất mặt trước các vị mỹ nữ!

Có lẽ đã đến lúc mình lấy ra toàn bộ thực lực rồi, còn kết cuộc của cái tên tiểu bạch kiểm trước mặt này sẽ như thế nào, Lâm Phong Thành cậu ta cũng sẽ không quan tâm, ai bảo hắn chọn giận phải người không nên dây vào nhất cơ chứ!

Một trận gió lớn nổi lên, chỉ thấy chân phải của Lâm Phong Thành nhanh chóng nhất lên cao, sau đó mạnh mẽ hạ thập xuống, giống như là dùng đao hướng xuống chém vào mặt của Tiêu Phàm!

"Hây!"

Lâm Phong Thành hét lớn một tiếng, một chân giáng thẳng xuống người Tiêu Phàm!

Trong Taekwondo vẫn thường dùng việc hét to lên để điều chỉnh hô hấp, kiến cho sự tấn công của mình có vẻ càng thêm uy lực và khí thế, Lâm Phong Thành hét lên một tiếng như vậy, chứng tỏ lần tấn công này của cậu ta là dùng hết toàn bộ sức lực!

Bên tai vang lên tiếng xé gió, ánh mắt của Tiêu Phàm như đọng lại, bước chân khẽ chuyển, nhanh chóng tránh sang một bên, miễn cưỡng có thể tránh được đợt tấn công lần này của Lâm Phong Thành.

Chỉ nghe thấy một âm thanh răng rắc vang lên, chân của Lâm Phong Thành đang đá xuống người của Tiêu Phàm hạ cánh trên giá hàng phía sau Tiêu Phàm, toàn bộ hàng hóa trên giá nhôm nhanh chóng rơi đầy xuống đất, từng món đồ trên đó lăn lóc ra mỗi nơi mỗi món, có vẻ cực kì bữa bộn ngổn ngang.

"Ôi trời ơi, không hổ là Phong ca, quả nhiên là quá mạnh mẽ, một cú đá có thể dễ dàng làm cho giá để hàng nát bét như đậu hũ luôn."

Tên chó săn thấy chủ nhân của mình vẫn chưa đánh trúng mục tiêu, vẫn không có chút thất vọng nào, bởi vì chuyện này không có gây trở ngại chút nào đối với việc tâng bốc chủ nhân của hắn ta.

Thấy Lâm Phong Thành đánh xuống một đòn, hắn ta lập tức lớn tiếng hô lên, dáng vẻ rất hung hăng.

Những nữ sinh đang đứng chen chúc phía trước phía sau của Lâm Phong Thành thấy giá hàng bị cậu ta đá gãy làm cho sợ hết hồn, nhưng nhìn thấy chó săn hoan hô như vậy, cũng lập tức phản ứng lại.

"Phong ca, anh giỏi quá!"

"Trời ạ, Phong ca quả nhiên thật mạnh bạo."

"Phong ca đá một chiêu kia thật là quá hay!"

...

Những lời tán dương tẻ nhạt kia, Lâm Phong Thành vẫn thấy cực kì hưởng thụ, cậu ta chính là thích cảm giác được mọi người tôn kính sung bái như thế!

Nhưng những người xung quanh đúng là bị hành động của Lâm Phong Thành làm cho hoảng sợ, loại giá để hàng bằng nhôm này chắc chắn đến mức độ nào trong lòng bọn họ điều biết rõ, nhìn thấy Lâm Phong Thành chỉ dùng một chân mà có thể đá gãy, mọi người liền biết công phu chân đá của Lâm Phong Thành này không hề đơn giản.

Trái lại những người bạn nhỏ lại lo lắng nhìn về phía Tiêu Phàm, nhưng rất nhanh sau đó có một loại niền tin kiên định từ từ dâng lên trong mắt của mấy đứa bé: "Mặt nạ kẹo que cố lên! Mặt nạ kẹo que cố lên..."

Xấu hổ, cực kì xấu hổ.

Bị một đám nhóc dùng ánh mắt sung bái nhìn, lại được kí thác hi vọng vào cái thân phận "Mặt nạ kẹo que" để chiến đấu, tâm trạng của Tiêu Phàm lúc này cực kì quái dị.

Có điều thực lực của Lâm Phong Thành cũng không phải là hạng vừa, nhìn giá hàng tán loạn bên cạnh, trong lòng Tiêu Phàm có chút lo lắng.

Mà tâm trạng đang tốt đẹp đang hưởng thụ sự tâng bốc của Lâm Phong Thành cũng bị từng tiếng cổ vũ của đám nhóc này làm hỏng.

Mặt nạ kẹo que?

Đó là thứ gì! Ai thèm quan tâm hắn là mặt nạ kẹo que hay là kẹo cao su gì đó, Lâm Phong Thành ta đều một cước đá bay!

Dưới cơn nóng giận, Lâm Phong Thành nghiêng người về phía trước một lần nữa, chân phải đạp xuống đất, trọng tâm dồn về phía trước, chân trái dùng làm trụ, chân phải giờ lên cao, đột nhiên xoay tròn, cong chân đá về phía Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm cúi người một cái, lui về phía sau, lại một lần nữa né được một đòn của Lâm Phong Thành.

Nhưng lần này Lâm Phong Thành không tính cứ như vậy liền bỏ qua, sau khi đá xong, chân phải thu lại, rồi lại giống như lưỡi dao sắc bén đâm về phía Tiêu Phàm!

Đá chân liên tiếp!

Là động tác có độ khó cao trong Taekwondo.

Nó là động tác tấn công liên tiếp, trở thành một chuỗi tấn công mãnh liệt.

Nhìn Lâm Phong Thành đá chân nhanh như ảo ảnh, mọi người thán phục không ngừng, động tác chân của người này thật là tốt.

Có điều thán phục của nửa ngày, bọn họ chợt phát hiện tình huống này có gì đó không đúng...

Tại sao lại cảm thấy người này vẫn chỉ đạp vào không khí thôi vậy? Trận công kích này hình như sấm to mà mưa nhỏ nhỉ? Lẽ nào người này muôn ở trước mặt mọi người biểu diễn một trận rồi mới hành động tiếp?

Đúng rồi, mấy vị công tử như vậy thường có thói quen thích thể hện, bọn họ cũng coi như hiểu được chút ít.

Chó săn tất nhiên cũng cho là thế, hắn ta cảm thấy Tiêu Phàm cầm một cây kiếm đồ chơi có thể tranh tài cùng với Lâm Phong Thành đai đen tam đẳng, liền dương dương tự đắc hô to tiếp sức cho Lâm Phong Thành: "Phong ca, quá giỏi, không hổ được gọi là nhân vật trâu bò "Phong Thành đai đen"!"

Lâm Phong Thành nghe tiếng cổ vũ, trong lòng có chút vui mừng nhưng cũng tồn tại khong ít phiền muộn, bởi vì tên tiểu bạch kiểm trước mắt này quá linh hoạt, vì sao mọi đòn tấn công của mình hắn đều có thể tránh thoát được cơ chứ?

Ngay lập tức Lâm Phong Thành tấn công một lần nữa, vẫn dùng chiêu đá liên tiếp, thế tấn công càng trở nên mạnh bạo hơn nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!