Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 707: CHƯƠNG 707: KHẾ ƯỚC CHI KIẾM

Tiêu Phàm nhìn chằm chằm công kích của Tiêu Phàm, đôi mắt khép hờ, biểu hiện chăm chú.

Cái tên công tử Lâm Phong Thành này thực lực đánh nhau quả thực quá tuyệt vời, tốc độ tấn công và sức mạnh của đôi chân là thứ mà người bình thường không có khả năng đạt đến được, nếu là trước đây, có lẽ hắn sẽ không thể đối phó được, nói không chừng đã sớm bị Lâm Phong Thành đạp cho sống dở chết dở, có điều hiện tại lúc này...

Tiêu Phàm bước lên từng bước nhỏ, cơ thể bắt đầu chuyển động, nhìn như là rất chậm, thế nhưng lại có thể vừa vặn tránh thoát được những đòn tấn công liên tục của Lâm Phong Thành, nhìn cực kì quái dị.

Thân thể của Tiêu Phàm không ngừng chuyển động, trọng tâm cơ thể lúc lên cao lúc xuống thấp, liên tục thay đổi không ngừng, giống như chỉ cần có chút va chạm, cả người Tiêu Phàm sẽ ngã ngay xuống đất.

Nhưng chính là như thế, toàn bộ những đòn tấn công của Lâm Phong Thành đều bị Tiêu Phàm né tránh, khiến người xem cảm thấy có chút khó tin.

Lâu dần, mọi người đều sinh ra một loại ảo giác là toàn bộ đòn tấn công của Lâm Phong Thành đều cố ý tránh cơ thể của Tiêu Phàm ra, bởi vì bọn họ cảm thấy Lâm Phong Thành tấn công khá là nhanh, nhưng vì sao nhanh như vậy lại không đánh kịp chuyển động chậm vậy?

Hoang mang, nhìn thật sự rất hoang mang.

Bước chân chậm chạp cửa Tiêu Phàm lúc này làm nổi lên sự đối lập mạnh mẽ với thế tấn công mãnh liệt của Lâm Phong Thành, mọi người đều có thể nhìn ra giờ khắc này Lâm Phong Thành đang sử dụng hết toàn lực của mình, mà hiển nhiên Tiêu Phàm chỉ là tùy ý né tránh.

Dựa vào động tác tùy ý như thế mà có thể đứng vững trong thế tấn công như vũ bão đó, vậy thì đó là một chuyện cực kì kinh khủng.

Hơn nữa bước chân của Tiêu Phàm thực sự rất quái dị, giống như là một kẻ say rượu vậy, lắc lư di chuyển, không theo bất kì một khuôn mẫu nào.

Dần dần, mọi người lại từ thân hình không ngừng lắc lư của Tiêu Phàm nhìn ra được vẻ đẹp, một loại thoát ra khỏi quy chuẩn của tự nhiên, một loại đạo cốt thoát tục tiên phong, cảm giác kì diệu này, thậm chí còn khiến cho bọn họ có chút say sưa.

Mọi người cảm thấy kì dị không ngừng thì trong lifng Lâm Phong Thành không có thoải mái nhiều như vậy, cậu ta cảm thấy người trước mặt này cực kì buồn nôn.

Cậu ta đùng toàn lực đá nhiều lần như vậy lại đều đá hụt, cảm giác buồn nôn cực kì, không phải là nói đùa!

Gặp quỷ rồi, cái tên tiểu bạch kiểm này cầm tinh con khỉ hay sao, nếu không vì sao lại linh hoạt như vậy!

Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ quả không hổ là tuyệt học của Thục Sơn, sử dụng quả là thật thoải mái.

Cảm nhận được người bên cạnh mình tấn công khó khăn, tâm trạng Tiêu Phàm rất thoải mái, hơn nữa có có thời gian rãnh rỗi nhìn vẻ mặt buồn bực khó chịu của Lâm Phong Thành.

Có điều Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ cũng không phải là loại thân pháp phòng thủ, có thể tùy ý tấn công mới là ưu điểm lớn nhất của loại thân pháp này.

Lập tức, kiếm đồ chơi trong tay của Tiêu Phàm chuyển động, giống như là Giao Long dưới hồ sâu đang thức tỉnh...

...

"Hây!"

Tấn công không ngừng làm cho Lâm Phong Thành đầu đầy mồ hôi, nhưng những tiếng hét to vẫn vang dội, một là vì tăng thêm uy thế, hai là vì phát tiết tích tụ trong lòng mình.

"Rầm!"

Nhưng bỗng nhiên một tiếng động vang lên, tiếng hét của Lâm Phong Thành cũng dừng lại, quần chúng vây xem cũng ngây người.

Bởi vì chẳng biết từ lúc nào, thanh kiếm năng lượng kẹo que Excalibur được thiết kế cực kì mạnh mẽ huyền ảo đã xuyên qua tần tầng lớn lớn ảo ảnh chân đá của Lâm Phong Thành đâm thẳng đến trước mặt cậu ta, không chút lưu tình đâm vào mặt cậu ta.

Mũi của Lâm Phong Thành bị đâm đau xót, một dòng máu mũi từ tử chảy xuống.

"A! Mặt nạ kẹo que cố lên! Cú chèm kẹo que quả nhiên là lợi hại!"

Những người bạn nhỏ thấy Tiêu Phàm rat ay, nhìn rất vui mừng, không khí sôi động, kêu to cổ vũ.

Nhưng các vị chủ nhà nhìn thấy sắc mặt Lâm Phong Thành càng ngày càng kém, lập tức ngăn bọn nhỏ tiếp tục la to, chỉ sợ Lâm Phong Thành dưới cơn nóng giận mà mất lí trí ra tay với bọn nhỏ.

Chó săn nhìn thấy dáng vẻ ấy của Lâm Phong Thành, không nói nữa, bởi vì hắn ra thực sự không biết nên nói cái gì cho phải.

Lâm Phong Thành đứng trân trân ở đó, dùng tay sờ mũi của cậu ta, sau đó nhìn thấy một mảng máu màu đỏ tươi trên tay của mình, cả người đều trở nên điên cuồng: "Ta muốn giết cái tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi!"

Tiếng hô vang dội cả bầy trời của Toy Town.

Một chân bay lên, tiếp theo đạp vào không khí, ác liệt đến cực điểm!

Đáng tiếc điều đó rốt cuộc cũng trở thành vô dụng, Tiêu Phàm vẫn ở đó nhàn nhã bước đi chậm chạp, Lâm Phong Thành cũng không còn cách nào khác, mà Tiêu Phàm lại tặng ngược lại cho cậu ta những đòn tấn công mãnh liệt hơn.

Đùng! Đùng! Đùng!

Những tiếng vang giòn giã dồn dập vang lên, thanh kiếm đồ chơi liên tục tiếp xúc với mặt của Lâm Phong Thành, cực kì "thân mật".

Đánh liên tiếp vào mặt làm cho thanh kiếm đồ chơi trong tay Tiêu Phàm tự động mở ra hiệu ứng ánh sáng và âm thanh đặc biệt, ánh đèn rực rỡ cộng hưởng với âm thanh vang lên, những đòn tấn công liên tiếp cũng có vẻ càng thêm khốc liệt.

Lâm Phong Thành bị đánh liên tục vào mặt, đầu có chút lâng lâng, thế tấn công ác liệt đã không thể tiếp tục nữa, vội vã giơ tay lên che trán của mình.

Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Lâm Phong Thành, những người bạn nhỏ lại la lên một lần nữa: "Kẹo que đột phá! Kẹo que chém thẳng! Kẹo quen đánh mạnh! Kẹo que ABCD!"

Tất nhiên Tiêu Phàm cũng không nghe rõ đám nhóc kia ở đó rốt cuộc là kêu la cái quỷ gì, chỉ một lòng dùng kiếm đồ chơi chém thẳng vào cái tên Lâm Phong Thành đáng ghét kia, nhưng nghe tiếng hô của đám nhóc đó, trong lòng Tiêu Phàm bỗng dưng sinh ra một ý nghĩ bản thân hắn đang làm việc chính nghĩa lấy lại sự công bằng cho đồng bọn.

Ý nghĩ này cực kì ấu trĩ, làm cho hắn phải cười tự giều một cái.

Cảm giác này, thật giống như có chút quen thuộc mà...

Ngay lúc này, trong đầu Tiêu Phàm xuất hiện một cơn đau đớn, chỉ ngắn ngủi trong nháy mắt, lại làm cho thế tấn công trong tay Tiêu Phàm dừng lại.

Gần đây làm sao vậy, lẽ nào chơi võng du nhiều thật sự sẽ tạo gành nặng đối với đầu óc của chính mình hay sao?

...

Có điều Lâm Phong Thành vẫn chưa thể phản kích lại trong chớp nhoáng dừng tay này của Tiêu Phàm, cậu ta đã sớm bị thanh kiếm năng lượng kẹo que Excalibur làm cho bối rối, liên tiếp múa may trước mặt cậu ta, cậu ta chỉ sợ đợt tấn công thứ hai của Tiêu Phàm sẽ kéo tới.

Chỉ chốc lát sau, cậu ta mới khôi phục lại tinh thần, phát hiện Tiêu Phàm đã dừng thế tấn công lại từ lâu, ngay lập tức trong lòng Lâm Phong Thành xuất hiện một tia xấu hổ.

Thực sự quá mất mặt! Lâm Phong Thành ta đường đường là đai đen tam đẳng, lại ở trước mặt mọi người bị một tên tiểu bạch kiểm cầm kiếm đồ chơi đâm loại hay sao?

Sao có thể có chuyện đó cơ chứ?

Lẽ nào tên tiểu bạch kiểm này lại giả heo ăn thịt hổ, nếu không tại sao lại có thể liên tiếp né được thế tấn công của cậu ta đây!

Có điều nếu như hắn thực sự giả heo ăn thịt hổ thì sao chứ, "Phong Thành đai đen" cũng không phải là cái tên gọi cho vui! Ngày hôm nay Lâm Phong Thành ta không lấy lại thể diện.

Sau này làm sao còn có thể nhìn mặt người khác!

...

"Haiz, tôi đã nói từ sớm rồi, ông sẽ vì điều này mà trả giá thật lớn, hiện tại ông đã tin chưa. Sao ông lại ngu như vậy chứ, muốn cùng mặt nạ kẹo que siêu cấp vô đich đối đầu chứ? Quả thật là tự tìm đường chết mà."

Nhóc mập mạp ở trong ngực của Hồ Phỉ Phỉ đẩy mắt kiếng thật dầy trên sống mũi của mình một cái, nói một câu vô cùng coi thường.

Những lời nói khó nghe truyền vào trong tai của Lâm Phong Thành, tiếng nói chuyện non nớt lại có vẻ càng thêm chói tay, Lâm Phong Thành nổi giận bỗng nhiên dời mắt về phía cậu bé.

Nếu là ngày xưa, Lâm Phong Thành tất nhiên sẽ không tính toán với thằng nhóc này, nhưng bây giờ cậu ta đang trong trạng thái nổi giận mà mất đi lí trí, làm sao có thể còn khống chế được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!