Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 708: CHƯƠNG 708: ẢO GIÁC

Lâm Phong Thành thầm nghĩ, tên tiểu bạch kiểm này tinh tướng trước mặt mình thì cũng thôi đi, dực vào cái gì mà tên nhóc mập mạp ngốc ngếch nhà ngươi cũng dám trào phúng Lâm Phong Thành ta cơ chứ!

Cơ thể của Lâm phong Thành xoay một cái, bước chân hướng về phía của nhóc mập mạp, chân phải nhấc lên, ngay lập tức giáng xuống một cú!

Cha mẹ của nhóc mập mạp trên mặt như mất đi huyết sắc mà kinh sợ la lên, mà Hồ Phỉ Phỉ đang ôm nhóc mập mạp lúc này cũng không tốt chút nào, cô ta không ngờ cái tên gọi là công tử Lâm Phong Thành này lại không có phong độ thân sĩ đến mức đó, lại có thể ra tay với cả đứa bé, hơn nữa một chân này hạ xuống, đoán chừng cú đá này hạ xuống thfi cô ta cũng không có cách nào may mắn thoát được!

Ngay tại thời điểm mọi người đều cho rằng thảm kịch sẽ phát sinh, rầm một tiếng, một tiếng nổ to bỗng nhiên vang lên...

Tiếng nổ này rất kì lạ, khá giống tiếng nổ của động cơ, thế nhưng những món đồ chơi trong Toy Town không hề có ô tô, vậy tiếng động cơ này từ đâu phát ra?

Nhưng tiếp theo đó mọi người liền thấy một bóng người mang theo ánh sáng màu xanh lam xuất hiên bên dưới chân sắp bổ xuống của Lâm Phong Thành, kiếm đồ chơi được đưa ra phía trước rồi bỗng nhiên xoay ngang, che ở trước người của nhóc mập mạp và Hồ Phỉ Phỉ.

Một tiếng "bang" vang lên!

Lâm Phong Thành chân đang giáng xuống lại bị hất bay ra ngoài, ngã ra xa phía ngoài kệ để đồ chơi mấy mét, cuối cùng co quắp ngồi trên mặt đất.

Tiêu Phàm nhìn hình ảnh trước mặt có chút giật mình, hắn không ngờ Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ kết hợp với kiếm đồ chơi lại có thể cản được cú đá xuống của Lâm Phong Thành, hơn nữa còn hất Lâm Phong Thành bay ra xa.

...

Vừa rồi dưới tình thế cập bách, Tiêu Phàm đã sử dụng "Đốt Cháy Động Cơ", muốn mượn "Đốt Cháy Động Cơ" cố gắng chạy nhanh về phía của nhóc mập mạp và Hồ Phỉ Phỉ để kịp thời cứu viện.

Ở trong hiện thực, Tiêu Phàm sử dụng "Đốt Cháy Động Cơ" cũng không thuần thục, chỉ tạo ra một chút lửa nhỏ, nhưng chút lửa nhỏ này lại vừa vặn có thể bảo đảm bí mật của Tiêu Phàm không bị bại lộ, nhưng điểm xấu chính là vừa rồi không cẩn thân phát động động cơ không được hiệu quả...

Sinh ra hỏa diễm so với bình thường có thêm chút rắc rối, tia sáng xanh lam càng dễ thấy, đây chẳng phải là muốn bị người khác phát hiện điểm không thích hợp?

Tiêu Phàm chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt có chút cứng ngắc.

Nhưng hắn không ngờ nhóc mập mạp lại không có biểu hiện gì gọi là sợ sệt, ngược lại còn cực kì kích động mà nhìn Tiêu Phàm hô to: "Tôi biết anh nhất định sẽ đến cứu tôi. Có điều tôi không ngờ anh thực sự là mặt nạ kẹo que!"

"Hả?"

"Anh trai à, đừng giả bộ nữa! Bởi vì chỉ có mặt nạ kẹo que mới có thể sử dụng kẹo que siêu tất sát - kẹo que khế ước chi kiếm mà thôi!"

"Kẹo que siêu tất sát - kẹo que khế ước chi kiếm! Đây là tập mười hai trong "Mặt nạ kẹo que" có tên là Đối chiến với mẹ nuôi Ma Thần, đã sử dụng kỹ năng siêu tất sát này, uy lực của nó mạnh hơn cú chém kẹo que mà trước đây mặt nạ kẹo que từng sử dụng gấp mấy lần, là tuyệt chiêu có uy lực mạnh nhất hiện nay của mặt nạ kẹo que!"

Nhóc mập mạp vẫn tự cho là đúng, như là một "nhân sĩ chuyên nghiệp", đứng ở phía trước các bạn nhỏ chậm rãi nói.

Những người bạn nhỏ nhìn Tiêu Phàm một chút, lại nhìn Lâm Phong Thành đứng bên cạnh, cuối cùng liếc mắt nhìn nhóc mập mạp đang được Hồ Phỉ Phỉ ôm trong ngực, vẻ mặt cực kì đần độn.

Qua nửa ngày, bọn nhóc rốt cuộc mới phản ứng lại: "A! Mặt nạ kẹo que quả nhiên là lợi hại nhất! Ta cũng muosn bắt chước tập kẹo que siêu tất sát - kẹo que khế ước chi kiếm!"

Tiêu Phàm sẽ không quan tâm đến những lời nói khùng điên của đám nhóc đó đâu, hắn vô cùng sốt sắng giải thích với mọi người: "Ha ha, đèn của món đồ chơi này thật mạnh mẽ, ha ha ha...."

Đúng vậy, Tiêu Phàm muốn để mọi người đều nghĩ rằng ánh sáng màu xanh lam lúc nãy là do hiệu ứng do ánh đèn trên món đồ chơi tạo nên, hắn không muốn bởi vì bỗng nhiên sử dụng Túy Nguyệt Viêm mà gây nên sự chú ý đối với người khác.

Nhưng Tiêu Phàm phát hiên những người lớn đứng ở kia rõ ràng không có ai để ý đến hắn, mà có chút kinh ngạc nhìn Lâm Phong Thành đang ngồi một bên, bởi vì cậu ta bị Tiêu Phàm hất văng ra một quãng khá xa.

Vì thế, Tiêu Phàm thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng trong lòng những quần chúng vây xem kia vẫn có chút nghi ngờ, có điều chỉ cần không có ai chú ý đến ánh sáng màu xanh lam kia thì Tiêu Phàm đã có thể yên tâm.

Là hiệu ứng đặc biệt của đèn món đồ chơi kia sao?

Hồ Phỉ Phỉ mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông ở trước mặt...

Trong nháy mắt lúc Lâm Phong Thành xông đến, Hồ Phỉ Phỉ thực sự rất sợ.

Cô ta có cảm giác lần này mình thật sự sẽ không có cách nào may mắn thoát khỏi, nhìn cái chân đang giáng xuống kia, Hồ Phỉ Phỉ hoa dung thất sắc.

Nhưng ngay tại lúc đó, trước người của cô ta bỗng nhiên xuất hiện một bóng lưng quen thuộc, đến cùng với bóng lưng này, dường như còn có một vệt màu xanh lam, thứ đó không ngừng nhảy múa, giống như là ánh lửa...

Hồ Phỉ Phỉ nhìn Tiêu Phàm, híp mắt lại, lặng lẽ nói nhỏ: "Có cái gì đó không đúng..."

...

"Xảy ra chuyện gì, ở đây vừa mới xảy ra chuyện gì vậy?"

Lâm Phong Thành vừa đại chiến mấy trăm hiệp với "Mặt nạ kẹo que", kỳ thực cũng là chuyện xảy ra trong nháy mắt, hơn nữa cậu ta lớn tiếng la to, đã hoàn toàn hấp dẫn nhân viên bảo vệ của Toy Town đến đây.

Nhìn những hàng hóa tán loạn trên mặt đất và từng giá hàng bị gãy đổ, người nhân viên bảo vệ cau mày không ngừng mắng chửi.

"Anh ta! Anh ta! Anh ta! Chính là cái tên đại bại hoại này gây nên!"

Người lớn còn chưa có ai lên tiếng, một đám bạn nhỏ nhìn thấy nhân viên bảo vệ đến đấy, trước hết đều đẩy hết trách nhiệm lên đầu Lâm Phong Thành.

Ở trong mắt bọn nhóc, đối địch với "Mặt nạ kẹo que", tất nhiên đều là kẻ bại hoại.

Mà những vị phụ huynh kia nhìn thấy bạn nhỏ nhà mifh đứng ra tố cao, cũng không tiện nói khác đi, liền đồng loạt chỉ về phía Lâm Phong Thành đang ngồi dưới đất kia.

Đúng lúc này, cha mẹ của nhóc mập mạp cũng đi ra, nói với người nhân viên bảo vệ rằng: "Người trẻ tuổi này đã phát điên, lại muốn ra tay đánh đứa bé nhà tôi, cũng may có người thanh niên giúp đỡ, nếu không đứa bé nhà tôi đã thảm rồi."

Người nhân viên bảo vệ nghe nói như vậy, liền bao vây Lâm Phong Thành lại, nghiêm mặt nói với cậu ra: "Những chuyện này chính là do anh gây ra đúng không?"

Lâm Phong Thành nặng nề ngã ra xa, đầu váng mắt hoa, vừa mới ngồi dậu, còn chưa kịp hoàn hồn.

"Cái gì?"

"Vậy chúng tôi sẽ hỏi đơn giản, kệ để hàng này là anh làm hỏng đúng không?"

"Ừ."

"Được rồi, vậy thì anh đi theo chúng tôi một chuyến."

Mấy người đan ông to khỏe trong nháy mắt nắm lấy người Lâm Phong Thanh, muốn ngay lập tức mang đi, chó săn nhìn thấy như vậy, trong nháy mắt trở nên hoảng hốt, vội vã bắt đầu kêu gào: "Đại ca, đại ca, anh chờ một chút, đây là hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm đó!"

"Hiểu lầm? Ở đâu mà có nhiều hiểu lầm như vậy? Hay là anh cũng là đồng bọn?"

Mà lúc này Lâm Phong Thành cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại: "Các người thả tôi ra! Thả tôi ra! Coi như là muốn bắt người đánh nhau đi, dựa vào cái gì chỉ bắt một mình tôi!"

"Chúng tôi bây giờ không muốn nhiều lời với anh.

Anh cùng chúng tôi đi đến phòng tạm giam rồi từ từ mà giải thích!"

Mấy người đan ông to khỏe không nói hai lời đã kéo Lâm Phong Thành đi, chó săn cũng cuống quit chạy theo, mà những cô gái đi cùng với Lâm Phong Thành đến đây lại đứng im một chỗ, không biết phải làm sao.

...

Lúc này, một đám bạn nhỏ đều chạy về phía kệ để hàng, mỗi người đều lấy cho mình một thanh kiến năng lượng kẹo que Excalibur, la lên với ba mẹ của mình: "Ba ơi, mẹ ơi, con muốn mua cái này! Con muốn cái này!"

Một đám con nít làm nũng với ba mẹ của mình có vẻ cực kì náo nhiệt, xem ra hôm nay món đồ chơi đó sẽ bán được rất nhiều.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!