Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 709: CHƯƠNG 709: VÕ THUẬT XÃ

"Mặt nạ kẹo que, kí tên cho cháu đi!"

"Mặt nạ kẹo que, cháu muốn chụp hình chung với chú!"

"Mặt nạ kẹo que, cháu muốn bái chú làm sư phụ! Dạy cháu chiêu Kẹo que siêu tất sát - Khế ước chi kiếm đi! Nếu không thì dạy cháu chiêu cú chém kẹo que cũng được..."

...

Thật vất vả mới thoát thân được khỏi vòng vây của một đám nhóc cầm kiếm đồ chơi kia, Tiêu Phàm thở hổn hển đứng ở bên cạnh, hắn cảm giác chiến đấu cùng với Lâm Phong Thành cũng không mệt mỏi đến mức như thế này.

Mà Hổ Nữu đứng bên cạnh lại dùng giọng điệu kì quái nói rằng: "Ôi, đây không phải là mặt nạ kẹo que sao, tiểu nữ đây thật là sung bái ngày đó."

Làm cho Hàn Thi Dao và Cơ Hạo Hạo cười không ngừng.

"Hồ Phỉ Phỉ đừng đùa nữa!"

Tiêu Phàm xoay người lại trừng yêu nữ này một cái, cảm thấy cực kì bực bội.

"Được rồi, có điều vừa rồi đúng là hiệu ứng đặc biệt của đèn món đồ chơi kia hả?"

Nghe được Hồ Phỉ Phỉ bỗng nhiên hỏi vấn đề đó, trong lòng Tiêu Phàm nổi lên một trận lo lắng.

Tại sao cô lại hỏi vấn đề đó chứ, lẽ nào người phụ nữ này cách mình quá gần, thấy rõ được chuyện gì hay sao?

"Đương nhiên rồi! Chứ cô cho rằng đó là cái gì chứ!"

Trong lòng Tiêu Phàm tuy rằng cực kì hoang mang, nhưng hắn vẫn nói rất khẳng định.

"Hả, được rồi, có điều khi đó tôi giống như ngửi thấy mùi thơm gì đó rất kì quái?"

Mùi hương?

Mẹ kiếp, nhất định là mùi mê hương đặc biệt của Túy Nguyệt Viêm kia!

"À, chuyện này..."

Chuyện mùi thơm thật sự là rất khó giải thích!

"Haiz, nhất định là tại tôi đi dạo phố lâu quá nên đói bụng, vì thế mới tưởng tượng ra mùi thơm thức ăn. Được rồi, chúng ta bây giờ cùng đi ăn thôi, hôm nay tâm trạng của đại tiểu thư Hồ Phỉ Phỉ ta đây không tệ, liền mời mợi người ăn một bữa thật ngon!"

"Đúng đúng, nhất đinh là do đói quá nên mới sinh ra tưởng tượng như thế, nếu không một món đồ chơi thì làm sao có mùi hương cơ chứ?"

Hồ Phỉ Phỉ tự mình giải thích khiến cho Tiêu Phàm hơi kinh ngạc, nhưng Tiêu Phàm sao có thể quan tâm nhiều thứ như vậy, chuyện này chỉ có thể tiếp tục che giấu, Tiêu Phàm liền thuận theo lời nói của Hồ Phỉ Phỉ mà trả lời qua loa vài lời.

"Vậy chúng ta đi thôi, tôi biết gần đây có một nhà hàng đồ Tây không tệ đâu!"

"Ha ha ha, đi thôi nào..." Tiêu Phàm nhấc lên một đống túi đứng đồ mua sắm nặng trịch, hận không thể lập tức đi khỏi đây, làm cho Hồ Phỉ Phỉ vội vàng quên mất chuyện này.

...

Hồ Phỉ Phỉ nhìn bóng lưng vội vã của Tiêu Phàm, đứng ở phía sau lẩm bẩm một mình: "Cái đó thực sự là do mình tưởng tượng sao?"

Nếu là thường ngày, nhất định Hồ Phỉ Phỉ có thể phân biệt được chuyện xảy ra ở khoảnh khắc đó là tưởng tượng hay là có thật.

Nhưng khoảnh khắc khi nguy hiểm ập xuống, trong nháy mắt lúc Tiêu Phàm xuất hiện trước người cô, trái tim của cô đạp rất nhanh, cảm giác như cả người của cô đều không được bình thường, đối với chuyện xảy ra trước mắt mình cùng biến thành sự nghi ngờ.

Hồ Phỉ Phỉ sờ lồng ngực đã bình thường lại của mình, nhanh chân bước theo...

Xa xỉ! Xa xỉ! Thật sự là xa xỉ! Nơi này bình thường thì mình không thể nào vào đây ăn được!

Tiêu Phàm oán thầm, thế nhưng tay vẫn không để yên, quơ dao và nĩa ăn như hổ đói, nhai một miếng bò bít tết lớn.

...

Nhà hàng Tây này ở vào một nơi phồn hoa nhất trong khu vực này, rõ ràng nơi này là một nơi dành cho bậc thượng lưu, nơi này đều là nơi dùng bữa của những kẻ có tiền thích sĩ diện, cho nên khách hàng đều là những người có văn hóa.

Tiêu Phàm đi theo ba mỹ nữ đi tới đương nhiên sẽ hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

Lúc đầu, những ánh mắt này đều nhìn tới ba người phụ nữ, thế nhưng khi thấy bọn họ dùng bữa thì lực chú ý của những người này rời đi...

Khách hàng của nhà hàng Tây này, ngày thường khi dùng bữa đều rất chậm rãi, khi nào đã gặp qua người như Tiêu Phàm chứ?

Dao nĩa trong tay Tiêu Phàm hoạt động với tốc độ cao, giống như mấy ngày chưa được ăn rồi vậy, cắt ra một miếng thịt bò lớn rồi đút vào miệng, còn chưa kịp nhai mấy lần đã nuốt nó xuống, ngay sau đó lại đút thêm một miếng nữa, nhìn vào thấy rất là thô lỗ.

Điều khó tin nhất chính là, Hổ Phỉ Phỉ khi dùng bữa cũng giống như Tiêu Phàm, hai tay hoạt động hết công suất, dao nĩa cắt nhanh tới những thớ thịt, hai má phình lên, rất là đáng yêu.

Tiêu Phàm thầm nghĩ, yêu nữ này nhà rất giàu, nếu là cô ta mời khách thì ngu sao mà không ăn, cho nên hiện tại mình phải ăn đủ, phải ăn tới lãi mới bõ công bị yêu nữ này hại từ trước tới giờ.

Thế nhưng Tiêu Phàm thật sự không nghĩ tới Hồ Phỉ Phỉ lại ăn nhiều như vậy, khó trách dáng người phát triển tốt như thế...

Cơ Hạo Hạo kinh ngạc tới ngây người khi thấy chồng đĩa không ở trước mặt Tiêu Phàm và Hồ Phỉ Phỉ, cô càng cảm thấy kỳ lạ hơn, hành vi của đội trưởng ca ca và chị Phỉ Phỉ rất giống nhau nha.

Thế là Cơ Hạo Hạo giận dỗi, cũng học cách ăn của Tiêu Phàm, nuốt một miếng lớn, thế nhưng cái cách ăn này cô thật sự là không quen, nên cô bị sặc phải ho khan liên tục, vội vàng uống vài hớp nước trái cây.

Mà Hàn Thi Dao khi thấy tướng ăn thô lỗ của Tiêu Phàm lại không thấy ghét gì cả, mà lại thấy hơi vui mừng.

Bởi vì cô biết, Tiêu Phàm không muốn giả vờ lịch sự ở trước mặt cô, cô đã gặp rất nhiều đàn ông giả vờ giả vịt ở trước mặt mình rồi nên khi gặp người ăn uống không giả tạo như Tiêu Phàm làm cô cảm thấy nhẹ nhàng và vui vẻ.

...

Sau khi dùng bữa xong, mọi người lại đi trở về trường đại học khoa học tự nhiên thành phố S.

Đầu tiên, mấy người đi về ký túc xá của Cơ Hạo Hạo để cất "đồ", Hàn Thi Dao muốn gọi chú Lý trong nhà lái xe tới mang hết những quần áo mà mình vừa mua này về nhà, thế nhưng trước lúc đó thì cũng đành phải để ở ký túc xá của Cơ Hạo Hạo thôi.

Tiêu Phàm giúp Hàn Thi Dao xách quần áo tới dưới khu phòng ký túc xá, sau khi Hàn Thi Dao nói xin lỗi nhiều lần với Tiêu Phàm thì mới quay người đi cùng Cơ Hạo Hạo và Hồ Phỉ Phỉ lên tầng, làm Tiêu Phàm rất xấu hổ.

Thế nhưng, một người con gái như Hàn Thi Dao thật sự là rất hiền lành, ai có thể lấy được cô ấy làm vợ thì thật sự là đã có phúc mấy đời rồi.

Tiêu Phàm vui vẻ mà nghĩ, thế nhưng khi hắn nghĩ tới đây, đám mây phía chân trời đã thổi đi khá lâu rồi...

Phụ nữ thật sự là lề mề mà!

Đợi tới khi ba cô gái này đi xuống thì Tiêu Phàm nhận ra cả ba cô càng thêm xinh đẹp hơn, xem ra khi ở trên đó, ba người này lại make up lại rồi mới xuống đây.

Sau đó, mới tới chuyện chính của Tiêu Phàm cần làm khi ra ngoài lần này...

Đi cùng mấy người này đi mua sắm, sau đó lại ăn một bữa tiệc lớn, trở về đợi một hồi thì đã tới buổi chiều, mặt trời chiếu xuống đã không còn gắt nữa, cảm giác hơi mệt mỏi xuất hiện trên người Tiêu Phàm, thế nhưng khi nhìn tới những sinh viên đang đi lại ở trong sân trường thì Tiêu Phàm cũng nhiễm chút sức sống thanh xuân từ trên người họ.

"Cơ Hạo Hạo, cuối cùng thì ai tìm anh vậy?"

Khi đi trên con đường tới sân trường thì cũng hơi rảnh rỗi, Tiêu Phàm cũng cất tiếng hỏi thăm Cơ Hạo Hạo.

"Là học tỷ."

"Ặc, học tỷ..."

Cơ Hạo Hạo trả lời rất nhanh, thế nhưng chỉ có hai chữ "học tỷ" làm Tiêu Phàm rất là đau đầu.

Học tỷ? Hiện tại thì Cơ Hạo Hạo đang học năm thứ tư của đại học, hơn nữa, trong trường đại học khoa học tự nhiên này trừ Cơ Hạo Hạo ra, Tiêu Phàm thật sự không biết một nữ sinh nào khác cả.

"Ai yo, Phàm muội muội, thật sự không nghĩ tới anh lại lợi hại như vậy, lại có nữ sinh chủ động hẹn hò nữa chứ, thật sự là đào hoa nha..."

Giọng nói của Hồ Phỉ Phỉ vẫn như trước, chỉ là trong lần này còn có cả sự ghen ghét nữa.

"Cô nói cái gì vậy? Tôi còn chưa quen ai ở đây ngoài Hạo Hạo đâu!"

"Hừ! Ai biết anh có nói thật hay không, nếu không thì tại sao lại có nữ sinh hẹn gặp anh đây?"

"Làm sao mà tôi biết được cơ chứ? Tôi còn đang không hiểu đây này!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!