"Anh không biết có chuyện gì thế mà đã đồng ý lời hẹn của nữ sinh người ta rồi sao? Chậc chậc, thật sự là háo sắc mà..."
"Cô! Thật sự thì cô quá bướng bỉnh mà!"
Tiêu Phàm quay mặt đi nơi khác, không để ý tới Hồ Phỉ Phỉ nữa.
Thế nhưng khi được Hồ Phỉ Phỉ nói như vậy thì Tiêu Phàm cũng thật sự là hoang mang với lời hẹn này, hắn cũng không cho rằng nữ sinh người ta thích chính mình, chuyện đùa này thật sự là vớ vẩn mà.
"Cơ Hạo Hạo, học tỷ của em hẹn anh làm gì vậy?"
"Em cũng không biết..."
Trả lời vẫn nhanh như vậy, thế nhưng càng như vậy thì càng làm Tiêu Phàm bó tay.
Thôi được rồi, dù sao thì cũng đã tới đây rồi, lát nữa gặp mặt thì sẽ biết được thôi.
...
Tiêu Phàm dẫn theo ba cô gái đi trong sân trường lớn vậy thật sự rất thu hút ánh mắt của mọi người, những nam sinh đi ngang qua thì rất hâm mộ, thậm chí còn xoi mói làm Tiêu Phàm khá khó chịu, thế nhưng Hồ Phỉ Phỉ lại rất vui vẻ khi thấy được sự khó chịu của Tiêu Phàm, vừa đi vừa cười trộm.
Cứ tiếp tục đi như vậy, dưới sự dẫn dắt của Cơ Hạo Hạo thì Tiêu Phàm đã đi tới một nơi yên tĩnh trong một cánh rừng nhỏ.
Khi đã thấy được rất nhiều kiến trúc hiện đại trong trường đại học khoa học tự nhiên thành phố S thì khi thấy một rừng cây nhỏ độc đáo này thì sẽ thấy được một nét đẹp khác biệt.
Nghe những tiếng chim hót líu lo trên ngọn cây, cảm nhận được sự mát mẻ dưới bóng cây râm mát làm Tiêu Phàm cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Dọc theo con đường mòn đi tới, một khu nhà có những nét cổ kính xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm.
Cột gỗ sơn đỏ, mái cong tinh xảo, còn có cả khung cửa sổ có hoa văn cổ điển kia, trong thời đại này thật sự là hiếm thấy.
Thế nhưng điều làm cho Tiêu Phàm chú ý nhất chính là tấm bảng hiệu bằng gỗ đào của khu nhà này, trên tấm bảng có ba chữ thư pháp "Võ Thuật Xã" rất cứng cáp và phóng khoáng.
Võ thuật xã của đại học khoa học tự nhiên thành phố S sao? Tại sao Cơ Hạo Hạo lại dẫn mình tới đây?
Tiêu Phàm khá là kinh ngạc, thế nhưng vẫn đi theo sau Cơ Hạo Hạo mà đi vào phía bên trong.
Sau khi đi qua phòng khách thì đã tới đạo trường.
Một luồng gió nhẹ lướt qua, chuông gió được treo trên hành lang kêu leng keng nghe thật êm tai, thế nhưng Tiêu Phàm cũng không quan tâm tới chúng nó, bởi vì có một bóng người xinh đẹp mặc quần áo luyện công xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm.
Mặc dù chỉ thấy được bóng lưng nhưng Tiêu Phàm vẫn nhìn ra được dáng người mềm mại của cô, mái tóc dài màu đen được buộc sau đầu, khá đơn giản mà già dặn, phối hợp với quần áo luyện công làm cô càng phóng khoáng và hoạt bát.
Cô gái này đang cầm một cái chổi quay lưng về phía bọn người Tiêu Phàm, quét sạch tất cả đạo trường một cách nghiêm túc, tới tận khi Cơ Hạo Hạo gọi cô lại thì cô mới quay người...
"Mẹ nó! Nếu lần sau mà gặp được thằng đó, tao chắc chắn sẽ đánh nó nằm sấp rồi gọi tao bằng ông nội!"
Lâm Phong Thành bị mấy người bảo vệ tóm lại và thẩm vấn, sau khi giao cho rất nhiều tiền bồi thường thì mới có thể "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không", cuối cùng thì mới được thả ra ngoài.
Số tiền này tuy nhiều, thế nhưng Lâm Phong Thành không quan tâm lắm, dù sao Lâm gia rất giàu.
Điều làm cậu ta tức giận hơn đó chính là sau khi bị đánh lại không thể trả thù được.
Trước khi bị bắt đi thì cậu ta còn định phản kháng, muốn tiếp tục đánh nhau với Tiêu Phàm, thế nhưng lại bị bảo vệ dùng dùi cui điện để vào sau lưng của cậu ta, làm cậu ta chỉ có thể nén giận lại.
Mà bây giờ được đi ra ngoài thì Tiêu Phàm đã biến đi đâu mất cho nên lúc này cậu ta chỉ có thể chửi thề cho đỡ tức giận mà không làm gì được cả.
Còn dạo phố tiếp? Đừng có mà đùa!
Thế là hắn tức giận, bỏ qua những cô gái bên cạnh mà trở về.
Đám đàn em thấy đại ca mình khó chịu nên vội vàng nói hùa theo: "Thằng đó hôm nay may mắn mà thôi, nếu không phải những người bảo vệ kia tới kịp thì thằng ranh đó chắc chắn sẽ bị anh Phong đánh thành đầu heo!"
Chỉ cần không phải ngu ngốc đều biết Lâm Phong không đánh thắng được "Mặt nạ kẹo que", thế nhưng những người đàn em này làm sao mà dám nói thật chứ? Chỉ được khen mà thôi.
"Câm miệng! Mày không nói cái gì thì cũng không ai bảo mày câm đâu!"
Nếu như ngày xưa, Lâm Phong Thành nghe được những lời như vậy thì cũng sẽ khá vui vẻ, thế nhưng hôm nay, khi nghe tới hai chữ "đầu heo" thì tự nhiên cảm thấy rất bực mình.
Bởi vì lúc trước Tiêu Phàm đã đập rất nhiều lần lên mặt cậu ta, hiện tại đã cách lúc đó cũng khá lâu rồi, khuôn mặt của Lâm Phong Thành dần dần sưng lên, nói tới hai chữ "đầu heo" thì càng giống với cậu ta hơn.
Lâm Phong Thành vô thức chạm vào bộ mặt sưng vù của mình, một luồng nhói đau truyền tới làm cậu ta hít một luồng khí lạnh, thế là Lâm Phong Thành muốn trở lại phòng y tế của võ thuật xã để lấy bông băng chữa trước.
Nghĩ tới bông băng thì Lâm Phong Thành sờ sờ lên cái mông của mình, cú ném cuối cùng làm mông cậu ta rất đau, có lẽ vài ngày sau đó mình không thể nào "hoạt động" rồi.
Trên đường đi về, Lâm Phong Thành vẫn luôn nghĩ tới trận chiến lúc trước giữa cậu ta và Tiêu Phàm, càng nghĩ thì càng thấy không ổn.
Những đòn tấn công của mình toàn bộ thất bại, mà cái kiếm đồ chơi của tên kia lại luôn đập được vào mặt mình, cuối cùng, cái kiếm đồ chơi đó đáng lẽ ra phải bị mình đá nát, vậy mà nó lại có thể đập mình bay ra ngoài, những điều này thật sự là quá kỳ lạ, thật sự là khó tin mà!
Chẳng lẽ kỹ năng cận chiến của tên đó đã tới cấp bậc đại sư rồi sao? Nếu như vậy thì thật sự là mình không đánh thắng hắn được!
Cho nên, Lâm Phong Thành cũng muốn trở về câu lạc bộ Taekwondo để nhờ giúp đỡ, nếu như lúc này tên đó còn chưa đi xa, mình cũng có thể tìm hắn ra rồi tẩn cho hắn một trận.
...
Khi tới phòng tập của câu lạc bộ Taekwondo, Lâm Phong Thành vội vàng mở cửa ra, đúng lúc này lại có một người đàn ông muốn đi ra ngoài, khi thấy một tên mặt mập xuất hiện trước cửa câu lạc bộ thì sợ hãi quát lớn: "Yêu quái đầu heo từ đâu tới? Ăn một cước của ta đi!"
Nếu là thành viên bình thường của câu lạc bộ dám chửi Lâm Phong Thành là "yêu quái đầu heo" thì cậu ta đã sớm mắng chửi rồi, thế nhưng người nói ra lại là người này, Lâm Phong Thành lại không dám chửi, chỉ có thể bỏ qua.
Cái tên dùng giọng nói khác biệt mắng người này chính là Park Jeong Ji, du học sinh Hàn Quốc, hội trưởng của câu lạc bộ Taekwondo tại đại học khoa học tự nhiên thành phố S.
"Hội trưởng Park! Dừng tay! Tôi là Lâm Phong Thành đây!"
Lâm Phong Thành vội vàng ngăn lại, cậu ta cũng không muốn lại bị đánh oan nữa.
Park Jeong Ji nghe thấy tiếng nói quen thuộc này thì hơi một cước mạnh mẽ vừa được đá ra lại hơi ngừng lại, rất kinh ngạc mà nhìn lại cái đầu heo kia, nhìn đi nhìn lại mấy lần thì mới thở phào một hơi: "Hóa ra là Lâm huynh, tại sao lại trở thành như này, làm tôi còn tưởng gặp phải yêu quái nào nữa cơ..."
"Hội trưởng Park, anh đến đúng lúc lắm, hôm nay tôi gặp được một tên lưu manh không biết xấu hổ, ban ngày ban mặt lại dám dùng lời đường mật lừa gạt nữ sinh, tôi đang định vạch trần cậu ta, thế mà cậu ta tức giận đánh tôi, vì quá bất ngờ nên đã bị hắn đánh lén, nên bộ dạng biến thành như này đây. Khi tôi định đánh lại thì cơ thể đã bị thương nặng rồi, không thể hoạt động mạnh được, cho nên cần hội trưởng Park báo thù giúp tôi."
Lâm Phong Thành nói đều là lời nói nhảm, thế nhưng Park Jeong Ji lại rất tin tưởng, giận tím mặt: "Buồn cười, trên đời này có thằng nào dã man như vậy sao?"
"Đúng vậy! Hội trưởng Park, anh hãy tìm kiếm cậu ta giúp tôi, bắt hắn lại rồi dạy dỗ hắn làm người!"
Lâm Phong Thành thấy Park Jeong Ji cắn câu nên cũng không để ý tới khuôn mặt đang sưng vù của mình, chêm thêm vài câu.
"Không được! Hiện tại tôi còn có chuyện quan trọng phải ra ngoài, cũng không thể tới trễ được!" Nói xong, Park Jeong Ji cũng không để ý tới Lâm Phong Thành nữa, mang theo một đám thành viên của câu lạc bộ taekwondo ra ngoài.