Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 711: CHƯƠNG 711: CAO THỦ VÕ THUẬT

"Hả?" Lâm Phong Thành cũng không ngờ phản ứng của Park Jeong Ji là như này, cả nửa ngày sau còn chưa lấy lại được tinh thần.

"Hội trưởng Park, anh đang định đi đâu vậy?"

"Võ thuật xã của đại học khoa học tự nhiên thành phố S! Đúng rồi, Lâm huynh, anh cũng đi cùng đi, học hỏi cho tốt để tránh lần sau lại bị một tên lưu manh nho nhỏ đánh thành đầu heo!"

Park Jeong Ji nhấc cổ áo Lâm Phong Thành lên, giống như xách gà con vậy, cũng không thèm để ý sự chống đối của Lâm Phong Thành, kéo cậu ta đi cùng.

Khi thấy hội trưởng mạnh mẽ như vậy thì Lâm Phong Thành cũng đành thôi, thầm hận trong lòng, mẹ nó, thằng nhãi kia, coi như hôm nay mày gặp may!

...

Tại sao lại là cô ta?

Nữ sinh trong võ thuật xã kia nghe tiếng thì quay lại, hai gò má trắng nõn, hai mắt sáng ngời có thần, rất phóng khoáng và thoải mái, đôi lông mày trên đôi mắt không làm cô nhẹ nhàng hơn mà có vẻ cứng rắn như đàn ông vậy, làm cho người ta cảm thấy tính cách của cô rất thoải mái.

Mấy bộ phận này kết hợp lại với nhau tạo thành một khuôn mặt rất xinh đẹp.

Tiêu Phàm thật sự là mới gặp lần đầu cô gái này trong hiện thực, thế nhưng khi ở "Tân Sinh" thì đã gặp cô vài lần rồi, cô ta là thành viên của công hội Hoa Nguyệt do tên biến thái Tuyết Dạ kia sáng tạo, hiện tại chính là nguyên lão của công hội Hoa Nguyệt, ID của trò chơi chính là Vũ Tình...

"Học tỷ!"

Cơ Hạo Hạo thấy nữ sinh này thì rất là vui mừng, chạy tới rồi nhào vào trong ngực của cô ấy, giống như một cô bé vậy.

Nữ sinh đặt chiếc chổi dựa vào tường, vỗ vỗ lưng của Cơ Hạo Hạo rồi nói: "Hạo Hạo, sao em lại tới đây?"

Còn chưa đợi Cơ Hạo Hạo trả lời, Hàn Thi Dao ở một bên khi nhìn kỹ lại khuôn mặt của cô gái này thì cũng hô: "Chị Vũ Tình!"

Nữ sinh nghe thấy tiếng hô thì ngẩng đầu nhìn tới, cũng thấy được Hàn Thi Dao ở cạnh mà mừng rỡ: "A? Hàn Tiểu Yêu, sao em cũng ở đây vậy?"

...

Bạn bè trong trò chơi gặp được nhau ngoài đời thật, hỏi han nhau một cách ân cần, cảnh tượng rất là ấm áp.

Cảnh tượng này làm Tiêu Phàm cực kỳ hâm mộ, nghĩ tới lần đầu gặp nhau tại hiện thực của mình và Hồ Phỉ Phỉ thì Tiêu Phàm tự nhiên cảm thấy buồn...

"Thế nhưng mấy em còn chưa nói với chị, tại sao hôm nay cả hai người lại xuất hiện ở đây đấy?"

Nữ sinh nhìn Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao trước mặt thì rất kinh ngạc.

"Là do chị hẹn chúng em mà." Cơ Hạo Hạo trả lời một cách thẳng thắn.

"Hả? Có chuyện này sao? Có thể là... do chị quên..."

Hàn Thi Dao che miệng cười lén, đúng là tiền bối Vũ Tình mà mọi người quen thuộc trong công hội Hoa Nguyệt nha...

Vũ Tình, võ sĩ miêu tộc của công hội Hoa Nguyệt, đó chính là thân phận của cô trong "Tân Sinh".

Mà trong hiện thực, tên của cô là Lục Vũ Cầm.

Cô là cựu sinh viên trường đại học khoa học tự nhiên thành phố S, cho nên Cơ Hạo Hạo luôn miệng gọi cô là học tỷ.

Bởi vì khi cô còn học trong trường có thành tích rất xuất sắc, sau khi tốt nghiệp thì được nhận luôn chức trợ giảng của trường học, cũng bởi vì sở thích và thực lực mạnh mẽ của mình nên cô cũng tiếp tục làm xã trưởng võ thuật xã của trường học.

...

"Học tỷ, là do chị bảo em hẹn đội trưởng ca ca ra gặp mặt mà."

"Đội trưởng ca ca sao?"

Chị Vũ Cầm, Hạo Hạo nói đó chính là Mệnh Phàm."

Hàn Thi Dao mở miệng nhắc nhở, dù sao trí nhớ của Lục Vũ Cầm ra sao thì cô vẫn biết, nếu chỉ dựa vào mấy câu mơ hồ không rõ của Cơ Hạo Hạo thì chỉ khi nào Lục Vũ Cầm nghĩ tới vỡ đầu thì mới có thể nhớ lại.

"Lich King Mệnh Phàm?" Ánh mắt sắc bén của Lục Vũ Cầm quét qua người Tiêu Phàm, lúc này mới nhớ tới, nắm tay phải đập vào bàn tay trái rồi hưng phấn hét lên: "Nha! Đúng vậy! Đúng là như vậy!"

Sau đó cô đi thẳng tới trước người Tiêu Phàm, quan sát từ đầu tới chân hắn một lần nữa, ánh mắt kia rất là càn rỡ làm Tiêu Phàm cảm giác như mình là một đồ vật trên kệ hàng chờ cô ta tới mua vậy, rất là khó chịu.

...

Lúc trước, Tiêu Phàm còn không biết là ai hẹn mình ra, thế nhưng khi thấy Cơ Hạo Hạo dẫn mình tới cửa võ thuật xã thì Tiêu Phàm xuất hiện mội dự cảm xấu.

Bởi vì những nơi như võ thuật xã này thì Tiêu Phàm chỉ nghĩ được tới những thuật cận chiến thô bỉ kia mà thôi.

Vậy mà khi hắn nhìn tới bóng người áo trắng xinh đẹp kia thì Tiêu Phàm lại rất mong chờ.

Thế nhưng khi cô quay người lại, sự mong chờ của Tiêu Phàm tan vỡ, cũng không phải do nữ sinh này là sát thủ bóng lưng trong truyền thuyết (Note: nhìn bóng lưng còn tưởng Thúy Kiều, tới xem mặt mới biết là người yêu Chí Phèo.), mà là do hắn biết nữ sinh này, nữ sinh này là thành viên của công hội Hoa Nguyệt trong game.

Quan hệ của công hội Hoa Nguyệt và mình ở trong trò chơi... nói như thế nào nhỉ? Hơi phức tạp, nói chung là không được tốt lắm.

Tiêu Phàm nghĩ nghĩ mà hơi thấp thỏm, khi dùng thân phận của thành viên công hội Hoa Nguyệt mà xem xét "Lich King Mệnh Phàm" thì thật sự là thù sâu oán nặng a, cũng không biết từ khi nào mà mình lại trở thành đối tượng phỉ nhổ của mấy em gái công hội Hoa Nguyệt nữa.

Mà một nguyên lão của công hội Hoa Nguyệt lại hẹn gặp mình trong hiện thực thì còn có cơ hội là chuyện tốt sao?

Tiêu Phàm không dám mong chờ, thậm chí còn không chờ mong, hiện tại hắn nghi ngờ có phải cô gái tên là Lục Vũ Cầm này muốn hẹn hắn ra để đập một trận tơi bời, muốn trả thù hắn vì công hội Hoa Nguyệt hay không nữa.

Đừng tưởng rằng một nữ sinh sẽ không hành động dã man như vậy, từ khi Tiêu Phàm tiếp xúc với rất nhiều người chơi nữ ở trong game thì hắn tự nhận là mình đã hiểu khá rõ giống loài tàn bạo này rồi.

Mà sau khi hiểu rõ thì quan niệm kén vợ của Tiêu Phàm nhanh chóng thay đổi, từ mỹ nữ chuyển thành cô gái bình thường rồi.

Như vậy, cần trải qua trường hợp tàn khốc cỡ nào, mới có thể giác ngộ ra chân lý như vậy đây?

Không nói cái này nữa, Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy tính xâm lược của Lục Vũ Cầm, luôn cảm thấy cô gái này chắc đang tự hỏi rằng nên đập gãy cái xương nào của mình đầu tiên, căng thẳng tới mức mồ hôi lạnh của hắn xuất hiện.

Thật không ngờ rằng sau khi Lục Vũ Cầm quan sát một lượt thì sắc mặt khá hài lòng, gọi mọi người tới một nơi tiếp đón của võ thuật xã, cũng pha trà cho mọi người, mọi cử động đều rất nho nhã và lễ độ.

Hả? Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ mình đoán nhầm sao? Cô gái này không phải hẹn mình ra để đập mình sao?

Không! Đừng mất cảnh giác, Tiêu Phàm, mày không thể trúng bẫy của cô gái này, cô ta rất có khả năng sử dụng chiêu tiên lễ hậu binh! (Trước dùng lời nói rồi bạo lực sẽ xuất hiện sau.)

Từng luồng hơi ấm bốc lên từ chén trà xanh, thế nhưng ánh mắt của Tiêu Phàm vẫn có sự cảnh giác.

"Nào, mọi người uống trà đi! Người nổi tiếng như 'Lich King Mệnh Phàm' trong Tân Sinh này, sao mặt anh cứ cứng lại vậy? Có phải do tôi đã tiếp đón không tốt không?"

Lục Vũ Cầm cười khẽ rồi nói, thế nhưng Tiêu Phàm lại cảm thấy cô rất đáng sợ.

Sắc mặt của người này vẫn tự nhiên mà trêu mình là "Lich King" nữa chứ, xem ra lần này phải lên chiến trường là điều chắc chắn rồi.

"Quá khách khí rồi." Tiêu Phàm vội vàng bưng chén trà nóng lên, cẩn thận nhấp một hớp nhỏ, sau đó thở dài: "Trà ngon, trà ngon!"

Tiêu Phàm đang hi vọng dùng lời nói để làm cho không khí ngột ngạt này dễ chịu hơn, thế nhưng Lục Vũ Cầm lại không muốn lề mề, nói thẳng luôn: "Xin chào, anh tên là Tiêu Phàm đúng không? Tôi sẽ gọi anh là Phàm ca nhé. Nghe nói anh là cao thủ võ thuật, nếu hôm nay anh cũng đã tới nơi này rồi, có thể biểu diễn thân thủ của mình để tôi mở rộng kiến thức được không?"

Nghe Lục Vũ Cầm gọi mình là Phàm ca thì tâm trạng của Tiêu Phàm khá vui vẻ, thế nhưng khi nghe được mấy chữ "cao thủ võ thuật" này thì tâm trạng của hắn lại không tốt.

Cao thủ võ thuật?

Lần đầu tiên Tiêu Phàm nghe người khác nói về mình như vậy đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!