Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 712: CHƯƠNG 712: ANH TRAI KHÔNG CHÍNH THỨC

Lúc trước, khi Tiêu Phàm đánh nhau đều chỉ dựa vào chạy, coi như cơ thể hiện tại mạnh hơn nhiều lúc trước thế nhưng cách cao thủ võ thuật vẫn rất xa đi.

Bị một lão già ăn mày lôi thôi ép cài một cái ứng dụng di động thì có thể coi mình là cao thủ võ thuật sao?

Đương nhiên là không thể rồi!

Tiêu Phàm cho rằng năng lực chiến đấu của mình bây giờ cũng chỉ có thể coi là hơi mạnh mà thôi, cao thủ võ thuật? Thật sự là vô nghĩa mà.

Hơn nữa, trước đó Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm cũng không quen biết, cô ta làm sao mà có thể biết được tình hình gần đây của Tiêu Phàm? Đã không biết được tình hình gần đây của Tiêu Phàm mà lại dám nói hắn là "cao thủ võ thuật" nữa, như vậy ý của cô gái này đã rất rõ ràng rồi...

Tiêu Phàm cho rằng Lục Vũ Cầm đang tìm cớ đập cho mình một trận!

Ngươi nghĩ xem, nếu Tiêu Phàm muốn biểu diễn thân thủ của mình trong võ thuật xã thì chắc chắn sẽ phải có người luyện cùng rồi, mà ở đây ai có võ? Đương nhiên là cô ta, mà luyện cùng thì đương nhiên phải đánh nhau.

Cũng không phải nói Tiêu Phàm sợ xã trưởng võ thuật xã Lục Vũ Cầm này, chỉ là giới tính của Lục Vũ Cầm, đó chính là một vấn đề lớn.

Không biết tại sao, Tiêu Phàm cảm thấy những chuyện xảy ra gần đây, chỉ cần có liên quan tới phụ nữ thôi thì đều sẽ xuất hiện rất nhiều phiền phức không cần thiết, cho nên những chuyện này vẫn ít gặp thì tốt hơn...

Tiêu Phàm còn đang muốn giả vờ không hiểu để từ chối Lục Vũ Cầm thì không ngờ rằng Cơ Hạo Hạo lại hét lên với vẻ hưng phấn: "A, hóa ra là như vậy! Thảo nào khi ở trong khu trò chơi, đội trưởng ca ca lại lợi hại như vậy! Lúc đầu em còn tưởng cái tên Lâm Phong Thành tự xưng là đai đen tam đẳng của Taekwondo chỉ là chém gió mà thôi, thật sự không ngờ rằng là do đội trưởng quá mạnh mà thôi!"

"Hạo Hạo, chuyện gì vậy?"

"Học tỷ, chị không biết đâu, hôm nay đội trưởng ca ca đã đánh cho tên Lâm Phong Thành của câu lạc bộ Taekwondo trường ta thành đầu heo luôn!

"Hả? Có chuyện này sao?"

Nét mặt của Lục Vũ Cầm xuất hiện vẻ nghi ngờ, thế nhưng ánh mắt khi nhìn về phía Tiêu Phàm lại càng chắc chắn hơn.

"Chị Vũ Cầm, đó là sự thật, em tận mắt nhìn thấy, trong khu trò chơi Tiêu Phàm đã đánh bay cái tên Lâm Phong Thành kia bay vài mét cơ, lúc đó em còn cảm thấy khó tin nữa, hóa ra Tiêu Phàm là một cao thủ võ thuật nha, thảo nào anh ta lợi hại như vậy." Hàn Thi Dao thuận miệng nói thêm một câu, ánh mắt khi nhìn về Tiêu Phàm xuất hiện sự yêu thích, thế nhưng nó lại làm Tiêu Phàm khá là đắng...

"Quá khen, quá khen, thật sự quá khen, Tiêu mỗ ta sao có thể được xưng là cao thủ võ lâm cơ chứ..."

Tiêu Phàm chắp tay cười nói, mặt ngoài thì khách khi nhưng bên trong lại đắng chát không thôi.

Được mỹ nữ sùng bái thật là tốt nhưng bây giờ nếu chứng thực cái chức vị "cao thủ võ lâm" này, Tiêu Phàm hắn chắc chắn khó mà có thể lật ngược được thế cờ một lần nữa, Tiêu Phàm thực sự muốn bác bỏ cái danh xưng hữu danh vô thực này.

Hồ Phỉ Phỉ cùng với Lục Vũ Cầm đều chưa quen thuộc lắm cả ở trong game lẫn ngoài đời, vì thế sau khi tiến vào đạo trường cũng không có nói nhiều như ngày trước. Nhưng bây giờ thông qua lời nói và hành động của Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm, Hồ Phỉ Phỉ thông minh lanh lợi lập tức đoán được đại khái tình hình, đối mắt đẹp thoáng nhíu lại, nhìn Tiêu Phàm đang lo lắng bất an, lộ ra nụ cười xấu xa không dễ phát hiện.

Cô gái Lục Vũ Cầm này dường như là muốn đọ sức với Phàm muội muội một phen, mà Phàm muội muội hình như lại không muốn dây dưa quan hệ với cô gái Lục Vũ Cầm này, bây giờ đang không ngừng từ chối.

Nhưng bản cô nương sao có thể để ngươi toại nguyện, Phàm muội muội, hai người nhất định phải đánh nhau, không đánh nhau thì còn gì thú vị nữa!

"Chớ có khiêm tốn, Phàm muội muội! Bản lĩnh của muội, tỷ tỷ ta đây còn không rõ hay sao? Muội đánh mười người còn có chút khó chứ đánh bảy tám người thì thừa sức! Cao thủ võ thuật? Đó là cái quái gì thế? Trình độ của muội chẳng phải là võ thuật tông sư à? Ngày thường muội thường nói với tỷ như vậy mà, tỷ vẫn luôn tin tưởng, không bao giờ nghi ngờ muội. Những cái người trong võ xá nho nhỏ của đại học này muốn trải nghiệm việc đời, cho dù cho bọn họ nếm trải một chút, trên người muội cũng đâu có mất miếng thịt nào. Ai da, ta nói như vậy hơi khoa trương chút nhỉ? Nhưng mà tỷ ăn ngay nói thật, đúng không?

Tiêu Phàm trợn mắt há mồm nhìn Hồ Phỉ Phỉ, hắn biết cái con người này vẫn luôn đảm nhận chức vụ là một đồng đọi ngu ngốc trong game, không nghĩ tới trong đời thường cũng chẳng khác gì.

Võ thuật tông sư? Tôi nói với cô lúc nào? Nếu tôi là võ thuật tông sư, lần đầu tiên gặp cô đã cho một chưởng đánh chết cái loại hàng hóa lừa đảo như cô rồi!

Nghe lời nói của Hồ Phỉ Phỉ, không chỉ Tiêu Phàm khó bình tĩnh mà Lục Vũ Cầm cũng không thể bình tĩnh được.

Võ thuật tông sư? Võ xá nho nhỏ trong đại học?

Lục Vũ Cầm vẫn luôn có tình cảm sâu đậm với võ học, biết rõ ý nghĩa của hai chữ "tông sư", mặt khác mấy chữ "võ xá nho nhỏ trong đại học" rơi vào tai của Lục Vũ Cầm thì vô cùng chói tai.

"Lich King Mệnh Phàm" quả nhiên vẫn là "Lich King Mệnh Phàm" kia, cho dù trong đời thường vẫn luôn ngựa quen đường cũ mà tự cho mình là siêu phàm.

Lúc đầu còn tưởng tính tình của hắn ta sẽ thu liễm một chút ở ngoài đời, ai ngờ vẫn không coi ai ra gì như cũ.

Lục Vũ Cầm không trút lửa giận của mình lên người Hồ Phỉ Phỉ, bởi vì dưới góc nhìn của cô, những ngôn từ khuếch đại của Hồ Phỉ Phỉ hoàn toàn bắt nguồn từ những lời nói khoác lung tung ngày xưa của Tiêu Phàm.

Hơn nữa, Tiêu Phàm tự nhận mình là võ thuật tông sư, điều này khiến cho Lục Vũ Cầm cảm thấy Tiêu Phàm đang khinh thường giới võ thuật. Cứ coi như hắn là cao thủ túy quyền như lời của Trịnh Phàm đã nói những cũng không thể tự xưng là tông sư. Chẳng lẽ hắn thân là người tập võ mà lại không biết khiêm tốn chính là điều điều cơ bản của người tập võ à?

Hơn nữa, hắn ta đã coi võ xá của Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố S chúng ta là võ xá nho nhỏ, vậy chút nữa liền mở rộng kiến thức về bản lãnh của hắn ta một chút!

"Ha ha, thất kính thấy kính, tiểu nữ tử thật sựu có mắt mà không biết Thái Sơn, không nghĩ tới Phàm ca vốn dĩ không phảo cao thủ võ thuật mà là võ thuật tông sư..."

Lục Vũ Càm nghiến răng nghiến lợi phun ra bốn chữ "võ thuật tông sư", ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm khiến hắn hoảng hốt không thôi.

Cơ Hạo Hạo hoàn toàn không phát hiện được không khí ở hiện trường có chút kì quái, nghe xong bốn chữ "võ thuật tông sư" liền cao giong hét to: "Oa! Thì ra anh đội trưởng lại lợi hại như vậy! Thế mà em lại không biết!"

"Thì ra là thế, chẳng trách có thể không ngừng né công kích liên tục của Lâm Phong Thành một cách dễ dàng như vậy, hóa ra là do Tiêu Phàm tuổi còn trẻ mà đã là tông sư!" Hàn Thi Dao cũng phụ họa.

Lục Vũ Cầm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hàn Thi Dao cùng Cơ Hạo Hạo, trong lòng khó thở.

Mẹ nó! Cái tên Lich King Mệnh Phàm này đúng là chó không chịu được! Đến đời thường vẫn không quên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạ mấy cô gái ngây thơ, mấy cô gái đơn thuần như Hàn Thi Dao và Cơ Hạo Hạo đều bị tên bỉ ổi này lừa gạt!

Không được! Đợi lát nữa nhất định phải đánh hắn một trận hả hê mới được!

Không khí bỗng nhiên trở nên thật vi diệu, Tiêu Phàm thậm chí có thể cảm nhận đực sát khí của Lục Vũ Cầm đang từ từ ngưng tụ, vì thế hắn không thể tùy ý tiếp nhận cái phong hào "võ thuật tông sư" vô cùng uy phong này.

"Vũ Cầm cô nương, tôi thật sự không biết gì về võ thuật! Tôi chỉ là có khí lực lớn hơn một chút thôi, đúng vậy, chỉ thế thôi."

"Tiêu Phàm anh thật sự khiêm tốn, hôm nay tôi thấy anh đấu với Lâm Phong Thành ở Toy Town, tư thế anh sử dụng lúc né tránh rất linh hoạt, tôi nghĩ cũng chỉ có võ thuật tông sư mới có thể làm được vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!