Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 861: CHƯƠNG 861: CHẤM DỨT NGHIỆT DUYÊN

Sao lại có thể như vậy! Thật là đáng chết!

Công hội Tinh Thần này sao lại có thể thiếu sức mạnh đến như thế, vì sao lại không thể giải quyết được một Lich King Mệnh Phàm?

Crimson Rose nhìn thấy công hội Tinh Thần ở chiến trường quyết đấu mê cung thất bại lui xuống, trong lòng sớm đã bắt đầu âm thầm mắng chửi bọn họ vô số lần, hiện giờ lại nghe thấy Phong Ma Tiểu Xích Lang chủ động nhắc tới chuyện này, cô ta thực sự hận không thể đấm một quả lên khuôn mặt tươi cười đáng khinh kia của Phong Ma Tiểu Xích Lang.

Nhưng Crimson Rose cô ta là một đại tiểu thư quý tộc sao có thể chối quanh co trước mặt người khác như thế?

Nhưng muốn cô ta thực hiện lời hứa tỏ tình với Lich King Mệnh Phàm gì đó kia, quả thực còn khó chịu hơn là bị giết!

"Tôi... tôi... tôi..."

Khuôn mặt Crimson Rose đỏ bừng, mở miệng ấp úng cả nửa ngày, lại không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

"Thôi bỏ đi, coi như là đùa giỡn một chút đi."

Tiểu Miêu có chút đồng cảm với Crimson Rose, bảo một cô gái tỏ tình với Lich King Mệnh Phàm ngay trước mặt mọi người, chuyện này thấy sự rất mất thể diện.

Nhưng Tiểu Miêu vừa nói như vậy, ngược lại lại khơi dậy tâm lí phản nghịch của Crimson Rose, dù sao từ trước đến giờ trong lòng Crimson Rose, Tiểu Miêu luôn ở vị trí kẻ địch sống còn của cô ta.

Trời ạ, mình thế mà lại bị Tiểu Miêu ngốc nghếch cả ngày chỉ biết giả ngốc giả đáng yêu này thương hại sao? Đây quả thực là nỗi sỉ nhục lớn nhất của Crimson Rose mình!

Không được, mình tuyệt đối không thể thất bại trước mặt con mèo ngu xuẩn kia! Không phải chỉ là tỏ tình với Mệnh Phàm sao! Bằng bất cứ giá nào mình cũng phải làm được!

"Tôi... tôi... tôi thích..."

"Em gái Crimson Rose, cô vừa mới nói cái gì? Âm thanh nhỏ như vậy, có rất nhiều người không nghe rõ đâu..." Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn thái độ nhăn nhó của Crimson Rose.

"Tôi nói, tôi nói tôi thích Mệnh Phàm đó!" Dưới sự trêu chọc của Phong Ma Tiểu Xích Lang, Crimson Rose nhắm mắt lại, hét to lên.

"Gào! Gào gào gào!"

Dưới sân vang lên một loạt tiếng sói tru vô cùng đáng khinh.

Vốn Crimson Rose tưởng rằng sau khi hét xon bản thân mình sẽ nhận được sự giải thoát, nhưng cô ta nhận ra không hề có cảm giác giải thoát, ngược lại toàn thân mình trở nên không bình thường, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng rực lên.

"Em gái Crimson Rose thật sự bày tỏ nỗi lòng với Mệnh Phàm rồi, nếu như cô đã chân thành như vậy, tôi đây nhất định sẽ chuyển lời cho Mệnh Phàm, chỉ cần hắn đồng ý, hai người sẽ thiết lập nên quan hệ người yêu chân chính rồi."

"Đợi đã, anh nói gì cơ? Quan hệ người yêu á? Tôi cùng với tên Mệnh Phàm kia á?"

Cuối cùng Crimson Rose cũng không chịu nổi cảm giác xấu hổ kia, che khuôn mặt rồi cứ thế log out.

"Anh Phong Ma Tiểu Xích Lang, tính khí của anh thật xấu xa..."

Nhìn thấy Crimson Rose bị Phong Ma Tiểu Xích Lang trêu chọc thảm thương, Tiểu Miêu giận dữ trừng mắt liếc hắn ta.

"Giúp đỡ người khác thực hiện ước mong, sao lại tính là xấu chứ, nếu không em gái Tiểu Miêu này, cô cũng nhân cơ hội này thổ lộ với Mệnh Phàm, thấy thế nào?"

"Tôi á? Tôi... tôi... tôi không cần!"

...

"Gào gào gào!"

Hoàng Ma Tử lại vô cùng vui vẻ kêu lên một lần nữa, xoay người nhìn về phía ba vị "Hào Quang Tinh Thần" sắc mặt trắng bệch đứng bên cạnh, không có ý tốt cười nói: "Crimson Rose là một cô gái đã thực hiện lời hứa của mình rồi, các vị đang ngồi đây, định làm thế nào cho phải đây?"

....

"Không nghĩ tới "Hào Quang Tinh Thần" lại nhát gan đến thế, thực sự là mất mặt đến chết mà, còn không có trách nhiệm bằng Crimson Rose nhà chúng ta, chấp nhận thua cuộc, rộng rãi thẳng thắn."

Người nói lời này chính là Mị Hỏa, cô ta cũng vô cùng mong chờ đám người Đóa Qua sẽ tự hại mình một phen. Dù sao cô ta cũng là một người phụ nữ, thế nên rất thích tham gia cuộc vui.

Đáng tiếc mấy người Đóa Qua nhìn thấy Hoàng Ma Tử nhìn về phía mình, sắc mặt lập tức trắng bệch, họ trực tiếp logout bỏ chạy, chuồn còn nhanh hơn cái gì nữa.

Có điều giờ khắc này, sự suy tàn của Tinh Thần đã thành chắc chắn, hành động của mấy người Đóa Qua rất là phù hợp với hình tượng chạy trốn của kẻ thua.

Hoàng Ma Tử cũng không thèm để ý chuyện này, gã mang theo quầng thâm mắt mà dẫn dắt đám sói con không ngừng reo hò, bầu không khí rất náo nhiệt, thế nhưng cuộc chiến trên màn hình lớn vẫn chưa vì vậy mà kết thúc...

"Xảy ra chuyện gì? Chúng ta đã tiêu diệt hết tất cả thành viên của công hội Tinh Thần rồi mà? Tại sao đấu trường mê cung còn chưa biến mất?"

Tịch Dương vô cùng nghi hoặc nhìn tường vây ở bốn phía.

"Không, mấy người vẫn chưa tiêu diệt hết tất cả kẻ địch ở bên trong cái mê cung này."

Âm thanh này nghe có vẻ rất đắc ý, bởi vì người này chính là trọng tài của cuộc chiến, đội trưởng người máy, Chuồn Chuồn.

"A? Lẽ nào bên trong đấu trường mê cung này còn có dư nghiệt của Tinh Thần?"

Là một thành viên của đội thắng, Hổ Nữu đã đứng thẳng người từ lâu, vẻ mặt của cô kiêu ngạo đến cực điểm.

"Quả thực vẫn còn một người." Đội trưởng Chuồn Chuồn thành thật trả lời.

"Vậy tại sao bây giờ người đó còn chưa xuất hiện ở đây?"

"Bởi vì từ lúc bắt đầu, người này đã không nhúc nhích rồi."

"A? Chẳng lẽ muốn chúng tôi vào đó tìm sao? Chuyện này cũng quá phiền phức rồi! Mê cung này lại lớn như vậy! Hơn nữa đây là giải thi đấu đánh nhau, chứ không phải giải thi đấu trốn tìm. Muốn chúng tôi đi tìm người này, vậy chẳng phải là rất đau "bi" hay sao!"

Sau khi hiểu rõ tình hình lúc này, Hổ Nữu trực tiếp oán giận với đội trưởng Chuồn Chuồn.

"Nói cũng có lý, đã như vậy, tôi sẽ trực tiếp truyền tống người này đến trước mặt mấy người, cho cuộc tranh tài này có một cái kết thúc vậy..."

Đội trưởng Chuồn Chuồn cầm cái chuồn chuồn bay lượn rồi vung lên, một vệt sáng lấp lánh xuất hiện, sau đó ở giữa sân có thêm một bóng người, người này chính là người cuối cùng của thế lực đối địch may mắn còn tồn tại.

Vốn mọi người định tranh nhau giải quyết người cuối cùng một cách triệt để, thế nhưng sau khi nhận ra thân phận của người nọ, mọi người vội vàng dừng bước chân của mình lại.

Sau đó xoay mặt nhìn về phía Tiêu Phàm đang ở một bên.

Cũng không phải là vì mọi người cảm thấy đối thủ quá mạnh mẽ nên không ra tay được, mà là vì mọi người đều cảm thấy muốn đối phó với người này, nên để Tiêu Phàm ra tay thì thích hợp hơn.

Tiêu Phàm phát hiện ánh mắt của mọi người đều hướng về phía mình, hắn cũng cảm thấy rất lúng túng, đưa tay nhéo sống mũi, hắn nâng kiếm rồi từ từ đi tới.

...

Sau khi hội trưởng của công hội Tinh Thần ngã xuống, cũng không rơi cái bảng tên đại diện cho trận doanh Tinh Linh ra, bởi vì từ lúc bắt đầu thì nó đã nằm trong tay của Ngọc Sinh Yên.

Trời đất lay động, rơi xuống đấu trường mê cung, Ngọc Sinh Yên cũng bị kéo vào trong đó, nhìn những thứ ở xung quanh, cô đại khái đã hiểu được tình cảnh của mình.

Bởi vì cô sợ sai lầm của mình sẽ làm cho cuộc chiến này nhanh chóng kết thúc, vào lúc không có sự chắc chắn một trăm phần trăm có thể bảo vệ tốt cái bảng tên này, cô không dám tùy tiện đi tới nửa bước, vì vậy Ngọc Sinh Yên chọn dừng lại, chờ công hội Tinh Thần tiêu diệt đám người Tiêu Phàm.

Nhưng điều mà Ngọc Sinh Yên không nghĩ tới, đó chính là kết cục không hề giống với kỳ vọng của cô...

"Tại sao lại là mấy người? Công hội Tinh Thần đâu?"

Ngọc Sinh Yên rút cây kiếm Tây Dương bên hông mình ra, theo sự áp sát của Tiêu Phàm mà không ngừng lùi lại.

Cô có thể thấy rõ tình huống bây giờ, thế nhưng cô lại không muốn tin tưởng.

"Còn lại chỉ có chúng tôi, công hội Tinh Thần không còn tồn tại nữa rồi."

"Không thể nào!"

"Chỉ cần mang theo sự tin tưởng vững chắc mà bước tiếp, không có cái gì là không thể. Đại cuộc đã định, giao thứ trên người cô cho chúng tôi, sau đó cô tự mình ra khỏi đây đi."

"Mệnh Phàm, tôi không hiểu anh đang nói cái gì cả!"

"Tôi vẫn cảm thấy biểu hiện lúc ở trên chiến trường của cô rất kỳ lạ, bây giờ rốt cuộc thì tôi cũng đã rõ ràng, Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau trên chiến trường, đó là lần đầu tiên cô không rút kiếm đâm tôi ngay lập tức, không chỉ có vậy, trong lúc tôi dẫn Miên Miên trốn đi, vốn cô có thể tiếp tục đuổi theo nhưng cô lại lâm thời chuyển hướng, những việc khác thường thế này đã nói rõ trên người cô có một thứ rất quan trọng..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!