Ngọc Sinh Yên lặng im, cô không hề phản bác: "Mệnh Phàm, Hoa Nguyệt Kiếm Cơ tôi sẽ không thỏa hiệp với anh đâu! Dù tôi chỉ còn có một thân một mình cũng là như thế."
Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Ngọc Sinh Yên, thở dài một hơi. Ánh mắt của hắn hơi mờ mịt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó: "Tính cách của cô vẫn đang thay đổi từng chút một nhỉ. Lúc trước bởi vì chuyện cỏn con trên Tieba mà cô nói muốn thảo phạt tôi, khi đó tôi ước gì có thể dùng một kiếm mà chém chết cô. Sau đó, chúng ta gặp gỡ trên giải thi đấu pk biểu diễn "Tân Sinh", sự tồn tại của "Mưa Tĩnh Lặng" khiến tôi không thể mảy may làm tổn thương cô. Sau đó hai chúng ta lại gặp nhau lần nữa trong trận doanh Tinh Linh, bởi vì chuyện gay go này, tôi đã không thể vung kiếm với cô được, dù lúc đó tôi có thể ở trên cây rồi dùng một pháo đánh chết cô, tôi cũng không hề ra tay với cô..."
"Anh nói nhiều như vậy, rốt cuộc anh định bày tỏ điều gì hả! Đừng hòng sử dụng chiêu bài tình cảm để tấn công tôi, tôi không phải những thiếu nữ ngu ngốc kia, tôi không có một chút tình cảm gì đối với người hạ lưu, vô liêm sỉ như anh, muốn ra tay thì đánh một trận dứt khoát với tôi!" Ngọc Sinh Yên mang vẻ cảnh giác mà nói với Tiêu Phàm.
"Tôi cũng nghĩ như vậy, bởi vì đây không phải là cuộc chiến của riêng tôi. Mặt khác, trước đó tôi đã hứa với một cô gái, sẽ không ra tay nể tình với các cô gái xinh đẹp khác ở trong cuộc chiến lần này. Vì thế, lần này, tôi thật sự sẽ rút kiếm ra với... cô..."
Ba chữ cuối cùng kéo thật dài, chữ cuối vừa phát ra, mũi kiếm của Tiêu Phàm đã đâm xuyên qua lưng của Ngọc Sinh Yên, dòng máu đỏ tươi từ khóe miệng của Ngọc Sinh Yên chảy xuống, dưới làn da trắng nõn của cô có vẻ vô cùng chói mắt.
Ngọc Sinh Yên cực kỳ kinh ngạc, cô chỉ nhìn thấy trước mặt mình dần hiện ra một vệt sáng, ngay sau đó ngực cô đau xót, lượng HP triệt để trở về không.
Thực lực giữa mình và hắn đã chênh lệch lớn như vậy rồi sao?
Lúc Mệnh Phàm xuất kiếm, căn bản là mình không thể phản ứng kịp, ngày thường mình còn rêu rao là phải dạy dỗ hắn, bây giờ xem ra quả thực đúng là mỉa mai mà!
Thực lực áp đảo của Tiêu Phàm triệt để đánh nát sự tự tin của Ngọc Sinh Yên. Nếu là vào ngày thường, chuyện này còn khích lệ cô tiếp tục tiến lên, nhưng khi Ngọc Sinh Yên nhìn thấy người cầm kiếm trước mặt mình, chẳng biết tại sao sự đau đớn ngay ngực còn nặng hơn trước, trong lòng bỗng có cảm giác chua xót, bóng người có vẻ hơi thê lương.
"Rời khỏi cuộc chiến đi."
Tiêu Phàm than thở, Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất buồn.
"Tôi biết cô vẫn không chịu thua. Bây giờ cô đã rất cố gắng rồi, quay về nghỉ ngơi thật tốt, tôi đồng ý với cô, lần sau chúng ta sẽ tái chiến..."
Âm thanh rất ôn hòa, trái tim của Ngọc Sinh Yên lại càng chua xót hơn, viền mắt đã trở nên đỏ chót.
Ngọc Sinh Yên không muốn để cho người trước mắt này nhìn thấy dáng vẻ mềm yếu của mình, cô nhanh chóng hóa thành tia sáng rồi biến mất theo gió, chỉ để lại cho Tiêu Phàm một tiếng giận dữ.
Nhưng chẳng biết vì sao, tiếng giận dữ này rất giống với tiếng hờn dỗi.
"Quả nhiên tôi rất ghét cái tên khốn kiếp như anh!"
Tiêu Phàm sững sờ, hắn lại vô thức nhéo mũi của mình, sau đó lại nhặt cái bảng tên ở dưới đất lên.
"Tôi tuyên bố, trong giải thi đấu đánh nhau của đội trưởng Chuồn Chuồn, phe của trận doanh Ác Ma đã giành chiến thắng!"
Dưới vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Phàm, đội trưởng Chuồn Chuồn nắm lấy tay phải của Tiêu Phàm rồi giơ lên cao. Sau đó đội trưởng Chuồn Chuồn bay lên trời cao như một cái tên lửa, bóng dáng triệt để biến mất, phảng phất như chưa từng tồn tại.
Đợi đến lúc mọi người phản ứng lại, tường đất bốn phía đã hoàn toàn biến mất, một đám cây cỏ xanh tốt lại che kín ánh sáng mặt trời trên đỉnh đầu của mọi người...
"Phe của trận doanh Ác Ma đã thắng Chúng thần di tích chi chiến rồi sao?"
Nhìn những người chơi còn sót lại di chuyển đến trong rừng lần nữa, Tiểu Miêu vẫn cảm thấy những thứ trước mắt mình phảng phất đều là mộng ảo.
Trước đó không có bất kỳ ai cho rằng phe của trận doanh Ác Ma sẽ thắng "Chúng thần di tích chi chiến", bởi vì dưới quy tắc của cuộc chiến này, bọn họ hoàn toàn chính là phe yếu.
Nhưng bọn họ lại cắn răng tiến lên, cả đường chém Ngạo Thiên, bang Long Hổ, Chiến Minh, Hoa Nguyệt, thậm chí là Tinh Thần, tất cả đều có vẻ khó tin như vậy, thậm chí còn thiếu cảm giác chân thực, nhưng cả đường đến đây, bọn họ thực sự đã làm được.
Những công hội đã tham chiến đều có fan ủng hộ, theo việc bọn họ sụp đổ ở trong "Chúng thần di tích chi chiến", nội tâm của rất nhiều người cũng theo đó mà đổ xuống một khối, còn thứ bay lên chỉ có kính ý với những người còn sống thôi.
Dưới sân thi đấu, Quân đoàn Sói Lẳng Lơ rất vui mừng, hôm nay chính là ngày vui mừng nhất từ lúc bọn họ được thành lập. Nhất là lúc Tiêu Phàm dùng một kiếm đâm sâu vào ngực của Ngọc Sinh Yên, bọn họ phát ra từng tiếng gào thét quái dị, làm cho rất nhiều khán giả liếc mắt nhìn.
Trong ánh mắt của những người kia có sự căm ghét và khinh thường, thế nhưng đám người Hoàng Ma Tử mới không để ý đến, bởi vì đây mới là biểu hiện mà Quân đoàn Sói Lẳng Lơ bọn họ nên có!
Ở trong rất nhiều người chơi, chỉ có bọn họ ủng hộ Mệnh Phàm, mà người cuối cùng còn sống cũng chỉ có Mệnh Phàm, bọn họ cảm thấy kiêu ngạo vì tầm nhìn và tín ngưỡng của mình!
...
Thắng rồi sao?
Dưới con mắt mọi người, cái bảng tên đại diện cho trận doanh Tinh Linh bị Tiêu Phàm bóp nát, thế nhưng cái nghi vấn của Tiểu Miêu vẫn còn nấn ná trong lòng Phong Ma Tiểu Xích Lang.
Phong Ma Tiểu Xích Lang sẽ không lạc quan một cách mù quáng, bởi vì ở trong trò chơi, hắn ta chính là thủ lĩnh của tổ chức tình báo lớn nhất, "Thính Phong các". Là một người buôn bán tình báo xuất sắc, so với những người khác thì hắn ta hiểu biết hơn rất nhiều.
Sự kết thúc của "Chúng thần di tích chi chiến" cũng sẽ không dựa vào sự thua cuộc của Tinh Thần, mà được quyết định bởi thế lực đang ẩn giấu kia có động thủ với trận doanh Ác Ma hay không. Vì vậy Phong Ma Tiểu Xích Lang không trả lời nghi vấn của Tiểu Miêu, mà lại nhíu chặt lông mày, kiên nhẫn chờ đợi...
...
"Ha ha, vẫn là chúng ta thắng, chúng ta mới là người thắng sau cùng!"
Bạch Y Công Tử phe phẩy cây quạt, mừng rỡ như một kẻ ngốc, khi đánh bại được Tinh Thần, vậy mà hắn ta đã quên phải duy trì phong độ mà mình thích luôn rồi.
Hổ Nữu cũng rất vui mừng, chuyện náo nhiệt là thứ mà cô thích nhất, bây giờ Tinh Thần bại lui, cô đang ồn ào muốn chụp ảnh chung để lưu niệm.
Mấy người chơi may mắn sống sót cũng bị tiếng hoan hô nói cười của bọn họ lây nhiễm, mọi người tụ họp lại với nhau, cao giọng bàn bạc điều gì đó, chỉ có một mình Biều Đại Đại run lẩy bẩy ở một bên, gã mang sắc mặt trắng bệch mà không ngừng cảnh giác.
Bởi vì người ở trước mắt gã đang tỏa ra một luồng hơi thở hết sức nguy hiểm.
Tiểu Sửu Hoàng lẳng lặng ngồi đó, giữa năm ngón tay tinh tế lập loè ánh bạc, phi đao xoay vòng như con bướm đầy màu sắc đang bay lượn trong đóa hoa.
Lúc trước, sau khi Tiểu Sửu Hoàng đến giữa đấu trường thì không còn cử động nữa, cho dù hai bên đấu đến một mất một còn, gã cũng chỉ ngồi yên ở một bên.
Hai mắt mệt mỏi nhìn thật kỹ về phía trước, bóng người bốc lên tửu hỏa ở trong chiến trường ánh vào trong mắt của gã, chưa từng biến mất.
Biều Đại Đại bị Tiểu Sửu Hoàng bắt làm thú cưỡi sai khiến một lúc, gã cũng không dám rời khỏi đây một mình. Khoảng cách giữa gã và Tiểu Sửu Hoàng rất gần, vì vậy gã có thể cảm nhận được hơi thở tỏa ra trên người của Tiểu Sửu Hoàng, đó là một luồng sát khí lạnh giá, khiến cho không khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh buốt.
Trước đó Biều Đại Đại cho rằng luồng sát khí này chỉa vào Tinh Thần, thế nhưng sau khi Tinh Thần rời khỏi cuộc chiến thì chẳng những nó không nhạt đi, trái lại còn dồi dào hơn trước.
Vì vậy cuối cùng Biều Đại Đại cũng đã rõ ràng luồng sát khí này chỉa vào đâu.