Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 866: CHƯƠNG 866: THẾ YẾU

"Ta xác thực có chuyện phải làm."

"Cao nhân như sư huynh sao còn phải làm việc vặt vãnh thế này chứ?"

Nghe Kiếm Thần nói có chuyện phải làm, Tiêu Phàm liền biết không còn đường lui, chỉ là hắn thật sự không hiểu, tại sao người như Kiếm Thần lại xuất hiện ở đây.

"Sư phụ phái ta vào đời chính là vì muôn dân, mà bên trong "Tân Sinh" thì muôn dân là thế nào? Dưới cái nhìn của ta, người nhiều chính là muôn dân. Vì vậy lần này ta xuất kiếm hoàn toàn là vì chuyện của muôn dân."

"Muôn dân? Bên trong trò chơi thực tế ảo sao lại có muôn dân cho được!"

Tiêu Phàm tức giận, bởi vì hắn cảm thấy lời nói của Kiếm Thần đều là lời lẽ sai trái.

Lẽ nào chỉ vì người chơi trong các trận doanh khác nhiều hơn là có thể đại diện cho chính nghĩa hay sao?

"Đối với Trật Tự của chúng ta mà nói, "Tân Sinh" cũng không phải là trò chơi, mà công hội Trật Tự của chúng ta cũng không phải là người chơi. Lần này Trật Tự của chúng ta nhúng tay vào, trong đó hoàn toàn có lý do. Muôn dân chính là đại cục, vì lấy đại cục làm trọng, ta sẽ không niệm tình riêng giữa đệ và ta."

"Vậy còn nói cái gì nữa? Rút kiếm đi..."

Tiêu Phàm mở hai tay ra, tìm tòi trong hư không, hai luồng sóng gợn màu đỏ thắm bỗng dưng được sinh ra, hai thanh bảo kiếm bằng ngọc được Tiêu Phàm cầm ở trong tay.

Kiếm Thần vừa nhìn thấy, lại thở dài nói: "Sư đệ, bảo kiếm của đệ mới tinh, chung quy vẫn không bằng mũi kiếm của ta..."

"Rốt cuộc thế nào, phải thử mới biết được!"

"Sư đệ ơi là sư đệ, sao đệ phải khổ như vậy chứ?"

Kiếm Thần lắc đầu, thanh trường kiếm cổ điển nhẹ nhàng xoay tròn, bị hắn ta nắm chặt trong lòng bàn tay, tất cả mọi động tác đều cực kỳ trôi chảy.

Sau đó Kiếm Thần hơi chuyển kiếm, lập tức nghênh đón hai thanh trường kiếm sắc bén đang chém tới...

...

"Tránh ra, tôi muốn đi cứu đám người Hổ Nữu!" Xà Cơ nhìn Hình Sơn đang đứng che trước người mình, tức giận nói.

"Ài, đối thủ được chia cho Hình Sơn tôi sao lại là hai cô gái yểu điệu cơ chứ, xem ra lần này tôi không được đánh một trận sảng khoái rồi."

"Anh nói ai yểu điệu!"

Tuyết Dạ giận dữ, nắm tay vung mạnh về phía Hình Sơn!

Hình Sơn liếc mắt nhìn cánh tay nhỏ nhắn của Tuyết Dạ, giơ tay chặn lại một cách cực kỳ tùy ý.

Nhưng vào lúc này, ngôi sao trong tay Tuyết Dạ lóe lên, một thanh kiếm to xuất hiện trong tay của cậu một cách hoa lệ, lưỡi dao sắc xé gió, cấp tốc chém về phía Hình Sơn!

Hình Sơn thấy thế, mí mắt giật lên, hắn ta nhanh chóng xoay ngang cây trường kiếm bên phải, miễn cưỡng đón đỡ được đòn đánh này.

Sau khi đỡ được một đòn của Tuyết Dạ, Hình Sơn liếm môi dưới rồi hưng phấn nói: "Không tệ, không tệ, không ngờ cô lại có năng lực như vậy."

"Cút xéo nhanh đi, đừng ngăn cản tôi cứu người!" Tuyết Dạ cũng không khách sáo, cậu bay thẳng đến chỗ của Hình Sơn mà rống lên.

"Vậy phải xem cô có bản lĩnh này hay không. Hình Sơn tôi xếp cuối cùng trong Thập Nhận, thế nhưng thứ tự của Thập Nhận cũng không được sắp xếp dựa vào thực lực!"

Nói xong, một thanh kiếm lớn bỗng nhiên chém về phía Tuyết Dạ, không khác gì sao chổi từ trời cao lao xuống mặt đất...

...

"Anh cầm cung sao?" Phong Triệt nhìn Tịch Dương rồi nói.

Tịch Dương nhìn thoáng qua Phong Triệt: "Anh cũng cầm."

"Vậy chúng ta giao chiến với nhau là chuyện không thể nào phù hợp hơn..."

...

Mag nhìn Nhện Độc và Tiểu Khuyển Du Lục Hoa trước mắt mình, bất đắc dĩ thở dài.

"Hì hì, sao hả, anh đang sợ sao?"

Nhện Độc cười với giọng the thé, cô ta nhanh chóng bò sát quanh Mag.

Tiểu Khuyển Du Lục Hoa lại không hề động đậy, bởi vì theo bản năng cô cảm giác được người đàn ông trước mắt mình vô cùng nguy hiểm.

Mag nhìn Nhện Độc không ngừng bò quanh mình, lại thở dài, gã hơi tiến lên trước một bước, thuận tay kéo một cái từ trong hư không.

Sắc mặt của Nhện Độc lập tức thay đổi, bởi vì Mag đưa tay kéo xuống một đống tơ nhện...

...

Nhìn thấy Kiếm Thần xuất hiện, mặt mày của Bán Trường Miên liền bốc hỏa. Sau khi cô thu xếp cho Miên Miên ở một bên, lập tức muốn đi vào rửa mối nhục lúc trước.

Nhưng lúc này ở trước mặt của cô lại có một người nhảy xuống, người đó chính là Tiểu Ngũ vẫn luôn đứng ở trên ngọn cây.

"Cút xa một chút, nhóc bốn mắt!"

"Không được. Đại ca nói rồi, không thể để cho bất kỳ ai qua đó, anh ấy có chuyện quan trọng muốn nói với Mệnh Phàm. Hơn nữa đừng gọi tôi là nhóc bốn mắt, cô có thể gọi tôi là Tiểu Ngũ, ở trong Thập Nhận tôi được xếp thứ năm. Có điều chuyện đau xót nhất chính là, thực lực của tôi lại là yếu nhất trong Thập Nhận..."

Bán Trường Miên đâu có rảnh tán gẫu với Tiểu Ngũ, nghiệp hỏa màu đen bốc cháy, lập tức lao về phía Tiểu Ngũ!

Nhìn thấy Bán Trường Miên đánh tới, Tiểu Ngũ khẽ mỉm cười, dưới chân cậu ta bắt đầu dịch chuyển, động tác không nhanh nhưng lại vô cùng quỷ dị, vậy mà cậu ta lại né được đòn này của Bán Trường Miên.

Bán Trường Miên hơi nhướng mày, cô cảm thấy hơi quái dị với việc mình đánh hụt.

Tiểu Ngũ không thể chờ đợi được nữa mà bắt đầu khoe khoang: "Sao hả, tôi có lợi hại không! Tôi am hiểu việc tính toán số liệu và thu thập tình báo. Trước đó khi cô đấu một trận với Thánh Thủ Thư Sinh, tôi đã phân tích xong hướng hành động của cô, chỉ cần nắm giữ những thứ này, khi tôi đối đầu với cô thì hoàn toàn có thể đứng ở thế bất bại!"

...

"Ngài sát thủ, anh cảm thấy thế nào?"

Tử Yêu hơi mỉm cười nói với Tiểu Sửu Hoàng, nụ cười này cực kỳ quyến rũ, mà chủy thủ màu máu trong tay cô ta lại càng tươi đẹp hơn.

Tiểu Sửu Hoàng liếc mắt nhìn cái lỗ thủng trên cánh tay mình, mở đôi mắt uể oải ra: "Cảm giác vô cùng tốt đẹp..."

"Công hội Trật Tự dựa vào bốn người cùng nhau liên hợp, vây đa số người chơi của trận doanh Ác Ma trong nhà giam, cũng trắng trợn hạ sấm sét xuống, tiêu diệt đa số người của trận doanh Ác Ma. Bây giờ bốn thành viên của công hội Trật Tự hạ sấm sét xuống vẫn còn đang đứng ở bốn phía, không ngừng duy trì sự ổn định của cái chắn, dường như đang ấp ủ pháp thuật mạnh mẽ cho lần sau. Mấy người Mệnh Phàm đã chạy trốn ra ngoài lại gặp phải kẻ địch mới. Có điều chuyện càng khiến cho người ta kinh ngạc chính là, tinh anh của trận doanh Ác Ma vượt mọi chông gai suốt cả đường đi, kiên trì đến đây, lần này gặp chiến thì tất cả rơi vào thế yếu! Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?"

Cả chặng đường trong "Chúng thần di tích chi chiến", khán giả vô cùng rõ ràng thực lực của đám người Tiêu Phàm. Tịch Dương chiến thắng Uy Khiếu, Tiểu Sửu Hoàng một kiếm trừ khử Đóa Qua, Tiêu Phàm càng bắn Pháp vương Apollo của Tinh Thần thành một cái sàng. Bây giờ vừa đối mặt với thành viên của công hội Trật Tự liền rơi vào thế yếu, tình cảnh như thế khiến khán giả khó có thể chấp nhận được trong thời gian ngắn.

Bên trong "Chúng thần di tích chi chiến", nhất định chỉ có cường giả mới có thể sinh tồn, trận doanh Ác Ma diệt trừ các công hội lớn của các trận doanh khác đã nói rõ thực lực của bọn họ.

Nhưng bây giờ bọn họ lại bị công hội Trật Tự không có tiếng tăm gì khống chế tiết tấu chiến đấu, chẳng lẽ công hội Trật Tự mới là công hội mạnh nhất trong "Chúng thần di tích chi chiến" sao?

Từ Tinh Thần, lại đến trận doanh Ác Ma, bây giờ lại tới Trật Tự nữa, mây gió biến ảo khiến cho khán giả phải xúc động với việc thay đổi của chuyện đời.

"Vừa nhìn như vậy, khi phe của trận doanh Ác Ma giao chiến với công hội Trật Tự, bọn họ quả thực đã rơi vào thế yếu, nhưng dường như lại có nguyên nhân khác." Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, suy tư mà nói.

"Có sự khác biệt? Lẽ nào anh Phong Ma Tiểu Xích Lang có thể nhìn ra cái gì đó bên trong cuộc chiến của bọn họ ư? Tôi nhớ năm đó anh đã từng nói, bản thân anh ở trong việc giải thích chiến đấu chính là tay mơ mà..."

"Thính Phong các tiến vào "Tân sinh" đã được một thời gian, nhập gia tùy tục mới có thể phát triển tốt hơn, dưới sự mưa dầm thấm đất như thế, coi như tôi cũng có thêm một chút kiến thức."

"Ừ, Tiểu Miêu tôi chỉ nhìn thấy ai có ưu thế trong chiến trường, nhưng chẳng biết vì sao, nếu anh Phong Ma Tiểu Xích Lang có thể xem hiểu một hai, vậy xin anh chỉ điểm cho mọi người một phen."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!