"Được rồi, chúng ta nói đến trợ thủ Nhện Độc của bang Hắc Long và cô gái nhỏ trong Bá Vương Hoa liên hợp đối phó với một người trong công hội Trật Tự. Cứ tiếp tục tiến hành như vậy, kết cục của cuộc chiến này cũng sẽ không có bất cứ điều gì bất ngờ. Dù cho phe của trận doanh Ác Ma chiếm ưu thế về nhân số, cũng không phải là đối thủ của người đàn ông kia."
Phong Ma Tiểu Xích Lang nhắm mắt lại, dường như không đành lòng.
"Sao anh Phong Ma Tiểu Xích Lang lại chắc chắn như thế? Nhện Độc dựa vào vũ khí quỷ dị của mình, trên đường đi đã tiêu diệt vô số cường giả..."
"Không có tác dụng, ở chỗ này, thực lực quyết định tất cả. Thực lực của hai người bọn họ và người đàn ông kia không ở cùng một bậc, mà việc dệt "lưới" của Nhện Độc vừa mới bắt đầu đã bị người đàn ông kia phá hủy..."
...
Lúc này Tiểu Khuyển Du Lục Hoa đã lấy cái bịt mắt bên phải của mình xuống, một con mắt tà khí đang tản mát ra kim quang.
Đây là kỹ năng thiên phú của cô, [Chân Nhãn Tà Vương], chỉ cần con mắt này sáng lên, pháp thuật mà cô triển khai có thể trúng mục tiêu một cách chính xác hơn nhiều.
Tay nhỏ của cô liên tục khua, một đen một trắng, hai cái Magatama đánh về phía Mag, vẫn không thể đánh trúng Mag, trái lại Tiểu Khuyển Du Lục Hoa còn mệt đến mức mồ hôi chảy đầy đầu tóc.
Nội tâm của Nhện Độc càng cảm thấy tệ hại hơn so với Tiểu Khuyển Du Lục Hoa.
Vũ khí của cô ta là [Bàn Tơ Kết Kén], đặc điểm của nó là bí ẩn, có thể giết người trong vô ảnh vô hình. Thế nhưng đối diện với cái tên Mag này, nó phảng phất đã mất đi đặc tính đó, điều này làm cho lòng của cô ta cảm thấy vô cùng bực bội, thậm chí cô ta còn bay thẳng đến chỗ Mag vẫn luôn trầm mặc không nói gì mà rít gào lên!
"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào! Tại sao anh có thể nhận ra cái lưới mà tôi bày ra bên cạnh mình chứ?"
"Tôi đến từ thế gia võ thuật cổ xưa, thuở nhỏ tập luyện Phong Quyền Lưu, mà gió sẽ chỉ dẫn cho tôi đến con đường đúng!"
Mag giơ tay đánh một quyền về phía Nhện Độc, trong trời đất lập tức bốc lên cuồng phong gào thét!
Quyền này rất cương mãnh nhưng vẫn chưa đủ, nó dừng trước mặt Nhện Độc một thước, nhưng gió cũng đã thổi qua.
Nhện Độc nhìn lỗ thủng xuất hiện trước ngực mình thì kinh ngạc, sau đó cô ta tiêu tán trong một cơn gió khác.
...
"Quả nhiên giống như lời của Phong Ma Tiểu Xích Lang, Nhện Độc thực sự đã ngã xuống, xem ra cô gái còn lại cũng sắp..."
Tiểu Miêu nhìn Nhện Độc đã biến mất vô tung, chợt cảm thấy đau thương.
Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng không muốn bình luận gì thêm với trận chiến này, tầm mắt của hắn ta chuyển qua chỗ khác, đặt lên người của Tịch Dương: "Chúng ta nhìn qua phía Tịch Dương. Nhìn thì có vẻ bên phía của Tịch Dương tốt hơn tổ bên kia rất nhiều, Quang Tiễn và mũi tên bình thường ở trên không trung người tới ta đi, thế nhưng Tịch Dương vẫn đang ở trong thế yếu..."
"Tôi cảm thấy Tịch Dương vẫn còn ổn lắm mà."
Tiểu Miêu nói chuyện cho Tịch Dương, cô ta có khuynh hướng sùng bái.
"Cô xem kỹ hơi thở trong lúc chiến đấu của hai bên..."
"Hả?"
"Thấy chưa, đối phương vẫn luôn bình tĩnh, còn Tịch Dương đã thở hồng hộc."
"Có thể là anh ấy mệt mỏi vì nhiều lượt đối chiến trước đó?"
"Không, đây là do tiễn kỹ tạo thành. Trên phương diện tiễn kỹ, Tịch Dương không bằng cung thủ của công hội Trật Tự."
"Sao có thể chứ? Tịch Dương là "Truy Phong giả" nổi tiếng nhất trong giới võng du!"
Phong Ma Tiểu Xích Lang không để ý đến sự sùng bái của thiếu nữ dành cho Tịch Dương, trực tiếp chỉ ra điểm yếu: "Tịch Dương không ngừng lẩn tránh lại còn công kích ở khắp nơi, còn cung thủ của công hội Trật Tự chỉ lặp lại động tác bắn tên đơn giản. Bởi vậy trong trận chiến này, Tịch Dương tiêu hao thể lực hơn đối phương rất nhiều. Sở dĩ như vậy, nguyên nhân chỉ có một, đó chính là tiễn kỹ của Tịch Dương không bằng đối phương, đối phương có thể dùng mũi tên giải quyết tất cả, nhưng Tịch Dương lại không thể..."
"Chúng ta lại xem tình hình phía Tiểu Sửu Hoàng của Huyết Tinh Ma Thuật Xã. Thực lực của người đạo tặc nữ kia thật sự rất mạnh, nhưng dưới cái nhìn của tôi, Tiểu Sửu Hoàng cũng không phải là không thể đối phó được cô ta, có điều bây giờ gã lại đang bị thương. Lý do mà gã bị thương rất bi tráng, cũng không phải là vấn đề thực lực, mà là gã thực sự quá mệt mỏi. Căn cứ theo ấn tượng của tôi, từ lúc Tiểu Sửu Hoàng tiến vào "Chúng thần di tích chi chiến", gã đã cố gắng dùng sức của một mình để ngăn cản Tinh Thần, kiên trì đến lúc này, thân thể đã mệt mỏi không tả nổi từ sớm. Uể oải như vậy, trong lúc chiến đấu thì gã khó có thể tập trung lực chú ý. Ở trong cuộc chiến cao độ như thế, không tập trung lực chú ý càng là điều trí mạng..."
"Bên phía Tuyết Dạ, cô gái đang giữ thuẫn căn bản không giúp được gì, bây giờ tên to con của công hội Trật Tự dựa vào tài nghệ đánh nhau xuất sắc của bản thân, thoáng áp chế Tuyết Dạ. Còn cô gái áo đen của trận doanh Ác Ma, tôi nghĩ cô ấy chính là Behemoth - tội phẫn nộ, thân phận không rõ, "cô ???". Cuộc chiến của cô ấy và cậu bốn mắt khá là quái dị, tôi có thể cảm giác được, "cô ???" mạnh hơn cậu ta rất nhiều. Thế nhưng bây giờ cậu bốn mắt rõ ràng lại chiếm thế thượng phong, ước chừng trong lúc chiến đấu, giữa bọn họ đã tồn tại một loại khắc chế nào đó..."
"Vậy Lich King Mệnh Phàm thì sao?"
Nghe được câu hỏi của Tiểu Miêu, Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn màn hình một lúc lâu, rốt cuộc mới nói: "Ở trước mặt người đàn ông áo xanh kia, kiếm của Mệnh Phàm quá yếu..."
Kiếm của Mệnh Phàm quá yếu?
Câu nói này từ trong miệng của Phong Ma Tiểu Xích Lang nói ra, thậm chí khán giả còn hoài nghi mình đã nghe lầm điều gì đó.
Từ năm đó, trên giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", Mệnh Phàm dùng một kiếm vô cùng thần diệu, đâm thẳng vào tim của Tịch Dương, sau đó không còn có ai dám nghi ngờ kiếm kỹ của Lich King Mệnh Phàm nữa. Bây giờ bọn họ lại nghe được Phong Ma Tiểu Xích Lang đánh giá như vậy, sao bọn họ có thể không khiếp sợ cho được?
"Kiếm của Mệnh Phàm, ở trước mặt người đàn ông áo xanh xem như là yếu hơn." Phong Ma Tiểu Xích Lang khẳng định lại lời nói của mình lần nữa, nhìn thấy mọi người vẫn còn ngây ngẩn, Phong Ma Tiểu Xích Lang lại đổi một cách nói khác: "Kiếm của người đàn ông áo xanh quá mạnh, nói như vậy hẳn là mọi người có thể dễ dàng chấp nhận hơn."
"Mặt khác, dường như kiếm pháp của Mệnh Phàm và người đàn ông áo xanh thuộc công hội Trật Tự là xuất phát từ một chỗ..."
Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn hai người vẫn đang tranh đấu ở giữa chiến trường, nhớ tới thanh kiếm xuất hiện từ bên ngoài của Kiếm Thần vào ngày hắn ta lên sàn, loại kiếm thuật này và chiêu kiếm tuyệt sát của Tiêu Phàm trên giải thi đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" vô cùng giống nhau.
Mệnh Phàm ơi là Mệnh Phàm, rốt cuộc anh có quan hệ gì với công hội Trật Tự đây?
Nghĩ đến đây, Phong Ma Tiểu Xích Lang bỗng nhiên cảm thấy hơi lo lắng...
...
Song kiếm của Tiêu Phàm đã bốc lên ngọn lửa hừng hực, dâng trào mà mãnh liệt, mạnh bạo lao đến chỗ của Kiếm Thần.
Kiếm Thần nhìn cơn sóng biển bằng lửa đang xông tới, sắc mặt vẫn bình tĩnh. Một tay cầm kiếm, vẩy một cái như bút mực nhẹ tễnh, mềm mại mà lại phiêu dật, giống như tiên ông đang vẽ tranh, tiêu sái lại tùy ý.
Ánh kiếm như hoa, chỉ hơi tiếp xúc một chút đã làm tan cơn sóng biển mạnh bạo màu đỏ thẫm kia.
"Sư đệ, ta nói rồi, kiếm của đệ không bằng ta, cần gì phải tốn sức chứ? Đệ nên nhanh chóng lui lại đi."
"Ta không thích muôn dân trong miệng huynh, sẽ không đi vì muôn dân!"
Nói xong, Tiêu Phàm lại chém xuống một kiếm!
Nhưng Kiếm Thần chỉ tiện tay vung lên, ánh kiếm như vầng trăng đã trút xuống, trong nháy mắt liền thanh trừ uy thế của đòn đánh này: "Đệ và ta đều xuất từ một phái, chính là kế thừa từ một chỗ. Mà ta đã vào phái từ lâu, sao đệ có thể thắng được ta chứ? Dù đệ có thiên phú trời cho cũng không thể học một lần là xong. Bây giờ kiếm pháp Thục Sơn mà đệ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, ở trong mắt ta lại biến thành thô không thể tả, vậy đệ lấy cái gì mà thắng ta đây?"