"Thất Tinh Phục Ma Trận" chính là trận pháp mà bảy vị Thánh của Thục Sơn thi triển năm đó, uy lực lớn đến tột cùng, hiện giờ Kiếm Thần dùng bảy thanh kiếm tạo ra cấu tứ này, mặc dù không bằng một phần vạn uy lực năm đó, nhưng thừa sức ngăn cản được thế tấn công của Tiêu Phàm.
Trong lòng Tiêu Phàm biết "Ngự Kiếm Thuật" của mình không thể phá vỡ được phòng ngự của Kiếm Thần, nhưng vẫn không ngừng điều khiển kiếm tấn công, không dừng lại một chút nào.
Kiếm Thần đứng bên trong bảy thanh kiếm, hắn ta mặc áo xanh nghiêm nghị, nhẹ nhàng khuyên bảo: "Sư đệ, hiện tại hẳn cậu hiểu được, đống kiếm đầy trời của cậu không có tác dụng với tôi, vì sao vẫn không muốn từ bỏ chứ?"
Tiêu Phàm không trả lời, dưới mái tóc trắng tung bay trong gió, hai con mắt màu đỏ rượu lẳng lặng nhìn thẳng, giống như vẻ đẹp của mặc trăng đỏ trong đêm trắng, tà mị đến lạ.
Rõ ràng Kiếm Thần có chú ý đến điểm này, sau khi Tiêu Phàm cởi bỏ được trở ngại tâm lí trước đây trong bóng đêm, thứ sáng sủa trong suốt nhất chính là đôi mắt, chúng có một mị lực kỳ lạ thu hút sự chú ý của người khác.
Đúng lúc này, Kiếm Thần chợt thấy trời đất bị bóp méo, phong cảnh xung quanh thay đổi trong thoáng chốc, bóng đêm vô tận bắt đầu tràn vào, vô cùng cuồng bạo, dường như chúng muốn phủ kín mọi nơi, Mà trên bầu trời đêm tối đen tột cùng, một đôi mắt màu đỏ rượu lẳng lặng nhìn xuống, vô cùng yểu dị.
Hỏng rồi!
Kiếm Thần thầm nghĩ, toi rồi, hắn ta biết bản thân đã sơ ý trúng kế của Tiêu Phàm, giơ ngón trỏ tay phải lên, hắn ta nhanh chóng chọc vào mi tâm của mình một cái, lập tức bốn phái lại trở nên rõ ràng.
Băng Tâm Quyết, là thuật khôi phục tâm thần của Thục Sơn, trong "Tân Sinh", nó tương đương với kỹ năng thoát khỏi khống chế.
Kiếm Thần trấn tĩnh lại từ trong tâm trí bị mất phương hướng, chỉ dùng không phẩy mấy giây, nhưng trong một chớp mắt ngắn ngủi này, đống kiếm đầy trời đã lao đến!
Ánh mắt Kiếm Thần đông lại, chân khí bạo động, áo xanh phấp phới, bảy thanh kiếm lập tức phóng ra đỡ, chĩa múi nhọn ra, vây xung quanh Kiếm Thần, bay nhanh vô cùng, đốm sáng lờ mờ xuất hiện, có vẻ huyền ảo.
Cành cạch cành cạch, tiếng nổ liên tiếp vang lên, tựa như tiếng sấm, đến khi chiến trường yên tĩnh lại, vô số ngọc kiếm màu đỏ rượu đã rơi xuống đất, sau đó tiêu tán trong gió.
Có điều trên mặt Kiếm Thần cũng xuất hiện một vết máu mỏng, mỏng tựa như tơ nhưng lại thấy rất rõ ràng.
Kiếm Thần bị thương.
...
"Kiếm Vũ đầy trời của Lich King Mệnh Phàm bao vây người đàn ông áo xanh, người đàn ông áo xanh đau khổ vùng vẫy, nhưng đấu tranh không thành công, cuối cùng hắn ta bị Mệnh Phàm gây thương tích!
Tiểu Miêu nhìn thấy Kiếm Thần bị thương trước, cho dù chỉ là một vết máu rất nhỏ, cô ta cũng vui vẻ hét lớn lên.
"Tình huống thật sự đúng như thế hả?"
Phong Ma Tiểu Xích Lang luôn chăm chú nhìn chiến trường không vui một chút nào, cũng giống như tâm trạng của Tiêu Phàm lúc này.
...
Kiếm Thần bị thương, nhưng Tiêu Phàm hoàn toàn không thỏa mãn, bởi vì hắn biết mình đã lỡ mất cơ hội.
Đàn Uyên Chi Khí có đặc hiệu gây ảo giác, không biết xác suất xảy ra là bao nhiêu, nhưng trong lòng Tiêu Phàm nghĩ thông qua việc tấn công không ngừng thì sẽ có thể xảy ra.
Con Mắt Túy Uyên có đặc hiệu luân hãm, tạo ra ảo giác cho kẻ địch. Tiêu Phàm thông qua việc nhìn chăm chú và không ngừng tấn công khiến cho Kiếm Thần ý chí kiên định rơi vào ảo giác, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Kiếm Thầm đã có thể thoát ra, cùng chống được một chiêu tuyệt sát của Tiêu Phàm.
"Ha ha, sư đệ giỏi thật, không ngờ rằng cậu thật sự có thể khiến tôi bị thương. Nhưng tất cả những gì cậu thi triển đều không phải là chính đạo."
Kiếm Thần muốn xem thử thành quả tu hành phái Thục Sơn của Tiêu Phàm, hoàn toàn không muốn thấy các kỹ năng khác của Tiêu Phàm, nhưng hắn ta không ngờ rằng Tiêu Phàm vừa ra tay liền dùng chiêu luân hám gây ảo giác với hắn ta, điều này kiến trong lòng Kiếm Thần không vui.
"Thế nào là chính đạo. Thế nào là tà đạo, đạo của tôi chính là chiến thắng. Sư huynh, huynh cổ hủ quá rồi."
"Ha ha, sự phụ thường nói, tửu kiếm hạng nhất, không theo một khuôn mẫu nào cả, hoàn toàn khác với sự cẩn thận tỉ mỉ của chúng ta, xem ra quả đúng là vậy. Để cho sư đệ siêng năng khổ luyện tuyệt học Thục Sơn hơn nữa, không để bị đường ngang ngõ tắt dụ dỗ, xem ra ta chỉ có thể sử dụng bản lĩnh đặc biệt rồi."
Lời nói của Kiếm Thần nhã nhặn, nhưng Tiêu Phàm biết hắn ta đang cảnh cáo, trong lòng hắn lập tức cảnh giác.
"Vừa rồi sư đệ sử dụng Kiếm Vũ đầy trời, vậy thì để ta cho đệ nhìn thấy Kiếm Vũ chân chính."
Kiếm Thần lập tức kết ấn, bảo kiếm bay thẳng lên trời, một thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám, cho đến khi phủ đầy trời.
Tiêu Phàm nhìn lên, hắn biết Kiếm Thần đang sử dụng chiêu gì, đây chính là pháp thuật đặc trưng của phái Thục Sơn, Vạn Kiếm Quyết!
Sau khi kết ấn xong, kiếm chỉ của Kiếm Thầm chỉ về phía trước, hắn ta mỉm cười, sau đó hạ xuống.
Cùng với đó là cơn mưa kiếm đầy trời!
Trên trời không có mây, người đứng dưới cơn mưa bị bao vây bên trong, không thể tránh được...
"Ha ha, quả nhiên sư đệ rất giỏi! Kim Tàm Thoát Xác, thật sự là dùng rất đúng lúc. Tiếc rằng trong trò chơi này có thời gian cool down, nếu không chắc chắn sư huynh sẽ làm mẫu lại Vạn Kiếm Quyết của Thục Sơn cho sư đệ thấy tận mắt một lần nữa, để cho sư đệ học hỏi một phen."
Vốn Kiếm Thần tưởng rằng Tiêu Phàm sẽ bỏ mạng ở đây, không ngờ rằng vào thời điểm mấu chốt Tiêu Phàm lại dùng chiêu "Kim Tàm Thoát Xác" khiến cho Kiếm Thần phải sáng mắt, hắn ta vô cùng tán thưởng.
Đối với sự tán thưởng của Kiếm Thần, Tiêu Phàm lại không vui nổi, đặc biệt là tiếng cười kia khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút chói tai.
Hắn hiểu ra một điều, Kiếm Thần hoàn toàn coi hắn là một đứa trẻ, vậy nên trong lòng hắn xuất hiện một cơn tức.
"Không phiền sư huynh phải vất vả."
"Không sao không sao, chỉ cần sư đệ thích, sư huynh vô cùng bằng lòng dạy dỗ đệ."
Kiếm Thần vẫn sử dụng giọng nói như bậc trưởng bối.
"Ta nói rồi, không phiền sư huynh phải vất vả!"
Sự cứng rắn trong giọng nói của Tiêu Phàm khiến Kiếm Thần ngẩn ra.
Nhưng Tiêu Phàm không để ý đến hắn ta, ánh mắt hắn ngưng lại, nhấc hai tay lên bắt đầu kết ấn!
Tư thế giống nhau, động tác giống nhau, giống y như Kiếm Thần vừa rồi!
Đây là?
Kiếm Thần nhìn thấy cử chỉ của Tiêu Phàm, vô cùng khiếp sợ, mặc dù động tác của Tiêu Phàm còn trúc trắc, nhưng lại không sai chút nào.
...
Vạn Kiếm Quyết, Tiêu Phàm rất thích, trước đây hắn không đủ chân khí, cho nên không thể thi triển được, nhưng thường ngày hắn cũng nghiên cứu luyện tập nhiều.
Xông ra khỏi bóng đêm, số lượng nội lực dự trứ tăng lên, đủ để cung cấp, mặc dù hắn chưa từng thi triển "Vạn Kiếm Quyết", nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc hắn thử nghiệm.
Kiếm ngọc màu đỏ rượu chậm rãi bay lên, ban đầu còn lắc lư chấn động, sau đó lại trở nên vững vàng.
Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn Kiếm Thần cười nói: "Sư huynh, cảm thụ thật kĩ sự quật cường trong lòng sư đệ đi..."
Dứt lời kiếm phần ra, giống như ảnh chiếu, trong nháy mắt đã thiêu nên một bầu trời đỏ màu máu, giống như chân trời hoàng hôn.
Tiêu Phàm chỉ kiếm về phía trước, kiếm lơ lửng trong không trung, giống như tuyết máu rơi xuống, bay nhảy đầy trời, lập tức nhiễm đỏ ánh sáng trong mắt Kiếm Thần...
Kiếm rơi xuống như mưa máu, làm sụp đổ bốn phía xung quanh Kiếm Thần.
Cho dù biểu cảm của Kiếm Thần có ung dung hơn nữa, đối mặt với khí thế ngập trời của "Vạn Kiếm Quyết", hắn ta cũng phải nhíu mày lại.
Đợi đến lúc kiếm quang biến mất, Kiếm Thần hiện hình ra, hắn ta và Tiêu Phàm ngang bằng nhau, mới vừa rồi hắn ta bị buộc phải sử dụng "Kim tàm thoát xác".
"Sư đệ quả nhiên là nhân tài trời cho, mới vào phái chưa được bao lâu đã có thể thi triển "Vạn Kiếm Quyết" rồi, tuy rằng chỉ là trong trò chơi nhưng đúng là rất đáng gờm."
Kiếm Thần nhìn thấy biểu hiện kinh người của Tiêu Phàm, lại nhớ lại những gian khổ lúc hắn ta khổ luyện "Vạn Kiếm Quyết" ở Thục Sơn, không khỏi cười khổ.