Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 872: CHƯƠNG 872: LẬT QUÂN ÁT CHỦ BÀI

"Có điều đáng tiếc là, sư đệ vào phái chưa lâu, kiếm của đệ, cuối cùng cũng không bằng kiếm của ta."

Tiêu Phàm không nói gì, vì hắn biết lời mà Kiếm Thần nói chính là sự thật.

"Cho nên kết cục vẫn sẽ như trước, không có gì thay đổi cả..."

Kiếm Thần nói tiếp.

"Sư huynh, ta lại không đồng ý với điều này."

Tiêu Phàm mở miệng.

"Nếu sư đệ đã không đồng ý, vậy thì chiến đấu đi..."

Kiếm Thần than một tiếng, lại vung kiếm lên lần nữa...

...

"Này này này... Chuyện này quá khoa trương rồi nhỉ! Quả thực chính là thần tiên đánh nhau nha!" Tiểu Miêu nhìn thấy Kiếm Thần và Tiêu Phàm lần lượt sử dụng "Vạn Kiếm Quyết", kinh ngạc đến mức không nói trôi chảy được.

"Anh Phong Ma Tiểu Xích Lang vừa rồi suy đoán quả thật là chính xác, người đàn ông áo xanh này và Lich King Mệnh Phàm quả nhiên là huynh đệ cùng phái!"

"Vạn Kiếm Quyết" giống nhau, "Kim tàm thoát xác" giống nhau, nếu không phải đồ đệ cùng phái thì còn có thể là gì được?

"Chẳng lẽ cái này là yêu nhau lắm cắn nhau đau, huynh đệ tương tàn trong truyền thuyết sao?"

Tiểu Miêu nhìn vào hai người đang chiến đấu, khuôn mặt hơi hồng lên, ánh mắt có chút hủ.

Khác với Tiểu Miêu, Phong Ma Tiểu Xích Lang lại nhìn về phía A Hoa Tỷ, bởi vì tình huống con quái vật A Hoa Tỷ này bị đè xuống đánh thật sự quá hiếm thấy rồi.

...

Lúc này Mag đã trở nên hoàn toàn điên cuồng, di chuyển tốc độ nhanh, từng cú đấm mạnh mẽ.

A Hoa Tỷ chỉ dựa vào sự mạnh man rợ để chế ngự đòn tấn công Phong Quyền Lưu của gã, đối với gã mà nói chuyện này thật sự là nỗi nhục.

Gã cảm thấy sự tồn tại của A Hoa Tỷ đúng là sự phủ định cho nỗ lực mà gã bỏ ra để tập luyện trong nhiều năm, Mag vốn tưởng rằng bản thân đã tu luyện Phong Quyền Lưu thành công rồi, nhưng hiện giờ lại phát hiện có người chưa luyện tập gì hết, chỉ dựa vào thực lực mạnh mẽ đến như vậy...

Thật sự là châm biếm mà...

Vậy nên khí nóng trong người Mag bùng lên, tung ra toàn lực, dòng khí quấn quanh thân gã cũng rít gào lên.

Hiện giờ A Hoa Tỷ có chút phiền muộn, uy lực cú đấm của người trước mặt này cũng chỉ ngang bằng với cô ta mà thôi, nhưng thân thể lại vô cùng linh hoạt, A Hoa Tỷ căn bản không mảy may tóm được gã.

Mỗi lần nắm đấm của A Hoa Tỷ va chạm với gió lốc bên người Mag, dường như Mag đều cảm nhận được, nhanh chóng di chuyển thân thể của bản thân, khiến nắm đấm mạnh mẽ của A Hoa Tỷ đấm vào không khí.

A Hoa Tỷ cảm giác như luồng gió quấn quanh người Mag giống như một bộ phận trên người gã vậy, có thể đưa ra báo động nguy hiểm trước cho Mag bất cứ lúc nào, tăng phần lớn độ nhạy cảm trước nguy hiểm của bản thân gã, đặc tính như vậy khiến A Hoa Tỷ rất phiền muộn, cô ta vốn không am hiểu cách đối phó với kẻ địch quá nhanh nhẹn như thế này.

Mag lại tung một cú đấm đánh lên cánh tay của A Hoa Tỷ, cảm nhận được cảm giác đau đớn trên cánh tay do sức mạnh to lớn tạo ra, A Hoa Tỷ nhướng mày.

Bị động chịu đánh như vậy cũng không phải là biện pháp, chỉ cần bản thân có thể tóm lấy gã một chút liền có thể bắt gã lại xử lí trong chớp mắt, nhưng cô ta lại bất lực, người này quá linh hoạt, bản thân mình căn bản không thể động đến gã!

Hiện giờ xem ra chỉ có một biện pháp, nhưng mà...

A Hoa Tỷ bắt đầu rối rắm, nhất thời không chú ý liền phạm phải lỗi lớn...

Một khối đá khó nhận ra va đập vào đôi giày công chúa tinh xảo kia của A Hoa Tỷ, thân mình A Hoa Tỷ lập tức mất thăng bằng, nghiêng về phía trước, ngã xuống trên mặt đất, phát ra một tiếng động lớn.

"Giao chiến với Phong Quyền Lưu của Mag tôi, thế mà còn dám mất tập trung, thật sự là ngạo mạn đến cùng cực! Xem một đấm này của tôi phá vỡ sự mạnh mẽ của cô này!"

Mag hét to lên, nâng tay bổ xuống sau lưng của A Hoa Tỷ, thoáng chốc gió lốc nổi lên!

A Hoa Tỷ vừa mới ngã xuống đất, đâu ra thời gian kịp phòng ngự?

Nếu như Mag dùng toàn bộ sức lực thi triển một đấm này bổ xuống, A Hoa Tỷ không có phòng bị tất sẽ bị sức mạnh do nắm đấm sinh ra xuyên thủng!

A Hoa Tỷ cảm nhận được cảm giác nguy hiểm phía sau lưng mình.

Sắc mặt trắng bệch, ý định quay người phòng ngự, nhưng gió lớn vù vù nháy mắt đã tới rồi!

Máu tươi lập tức tràn ra, cánh hoa bay lượn trên không trung, giữa màu đỏ tươi đó có gió phảng phất...

A Hoa Tỷ trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, phát hiện tay của Mag đã xuyên qua lồng ngực, mà cô ta không phải là người bị xuyên qua.

Tiểu Khuyển Du Lục Hoa gian nan quay đầu, khóe miệng chảy ra một tia màu đỏ: "Khụ... khụ... A Hoa Tỷ, chị không sao hết, tốt quá..."

Nói xong, thân hình cô liền biến mất trong gió...

...

"Mới đây, lại một người chơi của trận doanh Ác Ma ngã xuống, công hội Trật Tự vẫn hoàn hảo không có hao tổn gì, chiếm được ưu thế, chẳng lẽ trận đại chiến này lại lấy kết cục công hội Trật Tự toàn thắng làm dấu chấm hết sao?"

Tiểu Miêu nhìn thấy A Hoa Tỷ không cẩn thận ngã xuống đất, Tiểu Khuyển Du Lục Hoa bị Mag giết trong giây lát, lập tức trở nên hoang mang.

"Sẽ không nhanh như vậy đâu, bọn họ còn chưa bị ép buộc tung ra thực lực cuối cùng nữa..."

Phong Ma Tiểu Xích Lang im lặng nhìn chăm chú vào màn hình, thản nhiên nói.

"Thực lực cuối cùng sao?

"Chính là con át chủ bài của các tinh anh Ác Ma..."

...

"Tiểu... Tiểu Khuyển..."

A Hoa Tỷ đưa tay về phía trước nắm lại một chút, ý muốn bắt lấy thân hình đang biến mất của Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, chỉ có điều đã định trước là phí công thôi.

"Cô ta thế mà lại đỡ một đòn chí mạng cho cô, có điều như vậy cũng tốt, đỡ đến lúc sau khi tôi và cô chiến đấu xong còn phải ra tay xử lí nốt cô ta."

Mag rút nắm tay lại, vẻ mặt lạnh lùng.

"Anh!"

"Trừng mắt với tôi làm gì, rất nhanh sẽ đến lượt cô thôi."

"Anh chết chắc rồi!"

A Hoa Tỷ gào lên một tiếng với Mag, rồi sau đó ngửa mặt lên trời rít gào!

"A a a a a a..."

Vảy ngoài bắt đầu sinh ra trên làn da của A Hoa Tỷ, điên cuồng tràn ra toàn thân, từng cái gai mọc lên rất nhiều, bén nhọn mà dữ tợn, ánh sáng đổ xuống trong bóng đêm như áo giáp, tỏa ra hơi thở khiến người khác phải nổi gai ốc...

Ác Ma hóa!

Đó chính là con át chủ bài cuối cùng của các Ác Ma, chỉ có Ác Ma có thiên phú dị thường mới có thể giác ngộ được kĩ năng này!

Giọng hét của A Hoa Tỷ đã thu hút ánh mắt của mọi người nhìn lại đây, thành viên công hội Trật Tự trợn mắt há mồm nhìn màn biến hóa dị thường của A Hoa Tỷ.

Tuyết Dạ nhìn thấy A Hoa Tỷ ở xa, lại thở dài một tiếng.

"Quên đi, phụ nữ là người yêu cái đẹp nhất còn hi sinh như vậy, nếu như mình còn tiếp tục rối rắm chuyện thẩm mỹ của bản thân thì quá nhỏ nhen rồi..."

Tuyết Dạ quấn mái tóc vàng xinh đẹp của bản thân lên, nháy mắt đưa bản thân vào trong bóng tối, ánh sáng màu đen chuyển động, lập tức che lại phần trắng nõn vốn có trên người Tuyết Dạ kia...

...

"Hầy, người phụ nữ này..."

Trông thấy hành động của A Hoa Tỷ, phản ứng của Tịch Dương cũng giống như Tuyết Dạ vậy.

"Cậu còn muốn tiếp tục như vậy sao? Hiện giờ nếu cậu không lật con át chủ bài của bản thân lên, lát nữa cho dù có tái chiến với tôi, cậu cũng sẽ chẳng còn thể lực mà dùng đâu."

Phong Triệt nhìn thấy Tịch Dương mệt mỏi đến mức cả người toàn mồ hôi thì nói.

"Ừ, cùng sắp rồi, làm vậy đi, tôi đã lấy được không ít thứ đồ từ trên người anh."

"Lấy được không ít đồ vật này nọ là sao?"

Phong Triệt nhíu mày.

Tịch Dương cũng không giải thích thêm nữa, chỉ là trong chớp mắt thay đổi bản thân thành màu tối đen: "Để chúng tôi bắt đầu chiến đấu thật sự đi..."

Thân mình bọc kín xương vảy đen xì, sinh ra vô số sừng nhọn chằng chịt, rõ ràng là một bộ giáp vảy hình giọt nước lại khiến người khác cảm thấy loại cảm giác rất cương nghị, hai con người đỏ máu, lóe ra ánh sáng nhàn nhạt trong bóng tối, trông có vẻ cực kì quỷ quái.

Trong nháy mắt, trên chiến trường đã có ba người thay đổi dáng vẻ rồi.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!