Tiêu Phàm không hiểu những thứ này, nhưng Tiểu Sửu Hoàng lại hiểu rõ. Như vậy cũng không phải trí tuệ Tiêu Phàm không bằng Tiểu Sửu Hoàng, mà là vì bản chất tồn tại của hai người họ vốn khác nhau.
Tiêu Phàm là người bình thường, mà Tiểu Sửu Hoàng lại là một tên điên chân chính.
Thời điểm "Ác Ma Hóa", Tiểu Sửu Hoàng cảm thấy có thứ gì đó bỗng tràn vào lòng gã rất rõ ràng, phẫn nộ, điên cuồng, oán hận, đau khổ, vân vân.
Vô số những tâm trạng tiêu cực vờn quanh tâm trí, làm ảnh hưởng đến ý chí bản thân, cướp đi đầu óc của người chơi, nhưng muốn có được sức mạnh thì nhất định phải chấp nhận nó, như thế mới có thể có một "Ác Ma Hóa" mạnh nhất. Vì thế theo Tiểu Sửu Hoàng, sự khống chế của tâm trạng tiêu cực chính là mấu chốt của "Ác Ma Hóa"!
A Hoa Tỷ bởi vì Tiểu Khuyển Du Lục Hoa rút lui mà nổi giận vô cùng, sau khi Ác Ma Hóa, sức mạnh được tăng lên rất nhiều. Tịch Dương bởi vì suy nghĩ báo thù hoang đường của bản thân mà cũng phát huy uy lực tiềm ẩn của Ác Ma Hóa trong thời khắc mấu chốt.
Tuyết Dạ lại hơi khác một chút, ngày thường cậu ta cực kì nhã nhặn, tâm trạng thoải mái, ít bị quấy nhiễu, bởi vì thực lực mạnh và bối cảnh gia đình, đường đời không trở ngại, ý chí cũng không được tôi luyện nhiều.
Sau khi Ác Ma Hóa, cảm xúc điên cuồng dần dần bùng lên nên lúc chiến đấu Tuyết Dạ mới thình lình mất hết lý trí, biến thành trạng thái cuồng loạn như bây giờ.
Nếu so sánh Tiểu Sửu Hoàng với những người kia, khác biệt càng lớn, bởi vì gã là một tên điên!
Gã không e ngại bất cứ tâm trạng tiêu cực gì...
Tên điên có thể cảm nhận được những tâm trạng này là do gã vẫn luôn có những tâm trạng đó, mà tên điên có thì tên điên sẽ có thể khống chế được, thế nên Tiểu Sửu Hoàng "Ác Ma Hóa" vẫn luôn là một "Ác Ma Hóa" trạng thái trị số max, 150%!
Bởi vì có tính ổn định như vậy nên Tiểu Sửu Hoàng mới gọi chiêu "Ác Ma Hóa" của mình là "Ác Ma Hóa Ổn Định" !
Đường tắt để có được "Ác Ma Hóa" cũng dược coi là rất điên cuồng. Nhồi nhét tâm tình tiêu cực vào trong cơ thể người chơi, người chơi chỉ có thể chủ động tiếp nhận hoặc là đồng bộ với tình cảm của bản thân, mới có thể thật sự có được sức mạnh mà kỹ năng "Ác Ma Hóa" này mang lại.
Đây là một cách làm điên cuồng, thậm chí đến Tiểu Sửu Hoàng cũng cảm thấy người thiết kế kỹ năng của trận doanh Ác Ma đúng là một tên điên, nhưng gã lại không bài xích chút nào, bởi vì chính gã cũng vậy mà.
"Ác Ma Hóa Ổn định" của Tiểu Sửu Hoàng chính là "Ác Ma Hóa" trị số max, nghe thì ghê gớm thật nhưng Tiểu Sửu Hoàng hôm nay lại không thể nào sử dụng "Ác Ma Hóa Ổn Định" được.
Nguyên nhân không phải là do đối thủ quá mạnh, mà là vấn đề ở bản thân gã.
Tâm trạng tiêu cực tràn vào, lại thêm bị khống chế nên rất cần tinh lực, Tiểu Sửu Hoàng giờ phút này vốn không có nhiều tinh thần để tiêu hao ở đây đến vậy.
Một thân một mình quần nhau với Công hội Tinh Thần đã hao phí quá nhiều tinh thần của gã rồi, song, giờ lại thêm một A Hoa Tỷ đang muốn mạng gã nữa!
A Hoa Tỷ trong mắt Tiểu Sửu Hoàng chính là một con quái vật cực kỳ gớm chó, Tiểu Sửu Hoàng vừa thấy A Hoa Tỷ, dạ dày đã nhộn nhạo một trận, thứ bẩn thỉu trong nháy mắt dồn lên cổ, cuối cùng không ngăn được mà nôn ra ngoài!
Cảm giác buồn nôn trong ngực làm Tiểu Sửu Hoàng khó chịu muốn chết, thế nên gã lúc này chỉ có thể dùng "Ác Ma Hóa" với ranh giới cuối cùng ổn định ở mức 30% để chiến đấu với Tử Yêu, nhưng đối phó với cô gái Tử Yêu vẫn luôn không dễ dàng gì...
Tiểu Sửu Hoàng sau khi Ác Ma Hóa rút ra hai thanh đoản kiếm, đứng yên trước người Tử Yêu, trên thân hiếm khi nào có mấy cái lỗ đang nứt toát, đáng sợ nhất chính là, những cái lỗ này hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu khép lại nào, thậm chí máu vẫn liên tục nhỏ tong tỏng khiến cho khuôn mặt bôi bột của Tiểu Sửu Hoàng càng trở nên trắng bệch.
Tử Yêu tung tung con dao găm màu máu trong tay, vui vẻ nói: "Con dao găm này tên là 'Huyết Thực', có hiệu quả đổ máu vô cùng xuất sắc. Một khi bị nó làm bị thương, miệng vết thương sẽ không thể nào khép lại được, hơn nữa, nó còn không ngừng lấy máu của đối thủ, mãi cho đến khi chết. Thế nào, ngài Tiểu Sửu Hoàng, sát thủ xuất sắc nhất trong 'Tân Sinh', cho chút đánh giá về cách giết người của cô gái này đi."
"Lần đầu tiên tôi gặp Mệnh Phàm ở trận doanh Ác Ma khi ấy, đã từng nói với hắn ta một điều, đó là, trong chiến đấu không nên dựa quá nhiều vào đồ vật."
Lúc Tiểu Sửu Hoàng nói câu này, trong mắt có hơi hoài niệm.
"Anh nói, lúc tôi đánh anh chỉ ỷ lại dao găm thôi á hả, anh nhận xét kiểu gì thế, không vui gì hết!"
Tử Yêu vẫn cười thật dễ thương như vậy, chẳng thể nhận ra cô ta đang không vui chỗ nào: "Nói cho anh biết, trong Thập Nhận tôi xếp thứ hai, nhưng nói đến ám sát, tôi đứng nhất đó nha!"
Âm thanh trong miệng vừa phát ra, cả người Tử Yêu đã bắn nhanh về phía Tiểu Sửu Hoàng!
Nhẹ nhàng, nhanh chóng, lại quả quyết, đó chính là bước chân của Tử Yêu!
Nếu đổi lại là trước đây, hai con mắt Tiểu Sửu Hoàng chắc chắn sẽ sáng rực như đèn pha ô tô, nhưng hôm nay trong lòng gã chỉ chứa mỗi Tiêu Phàm, trình độ của Tử Yêu gã sẽ không thưởng thức nữa.
Hai thanh đoản kiếm nhảy múa, va chạm với con dao găm màu máu.
Tử Yêu ra tay vô cùng quyết đoán, mỗi nhát đao là một đòn trí mạng, đây rõ ràng là một loại ám sát được huấn luyện nghiêm túc.
Nhưng Tiểu Sửu Hoàng lại không thích, bởi vì thứ gã hướng đến là nghệ thuật, là tự do. Giết chóc chỉ là con đường tắt gã thông đến thiên đường đẹp đẽ mà thôi, sao gã lại hạn chế giớt hạn của giết chóc chứ, muốn giết thì giết thôi?
Đoản kiếm và dao găm nhanh chóng tấn công lẫn nhau, va chạm kịch liệt để có thể giết được nhau, Tiểu Sửu Hoàng cũng sẽ không vì thế mà lùi bước, đó là đạo lý giết chóc của gã.
Tử Yêu cũng hơi giật mình một chút. Cô vẫn tưởng Tiểu Sửu Hoàng chỉ là một người chơi tên đỏ thích giết chóc bình thường thôi, không ngờ lại có thể tấn công lại cô mà không rơi vào thế hạ phong, thú vị thật!
Kết quả, Thuật Ám Sát quân dụng của Tử Yêu càng trở nên mãnh mẽ hơn!
Tiểu Sửu Hoàng cũng không yếu thế hơn chút nào, đoản kiếm di chuyển mang theo bóng đen, nhanh chóng đâm về phía Tử Yêu!
Thế nhưng, mắt Tiểu Sửu Hoàng bỗng đột nhiên tối sầm lại, lảo đảo một bước, trên người xuất hiện thêm một vết rạch.
Tiểu Sửu Hoàng bưng đầu, lắc lắc, cố làm thần trí tỉnh táo một chút.
Tử Yêu lui sang một bên, nhìn trạng thái của Tiểu Sửu Hoàng, thương xót nói: "Là người thì ai cũng có lúc kiệt lực, đến bây giờ chắc anh cũng mệt mỏi quá rồi, lại thêm bị Huyết Thực lấy máu, anh giờ cũng sắp đến cực hạn rồi. Mặc dù tinh thần anh vẫn đang chèo chống, nhưng những mệt mỏi chất chứa trước đó đã bùng nổ, hay là để tôi tiễn anh lên đường, hay là anh tự đi?"
Tiểu Sửu Hoàng không còn Ác Ma Hóa nữa, cuối cùng gã ổn định thân hình, mí mắt khẽ nâng: "Tiểu Sửu Hoàng tôi xưa nay chưa bao giờ để người khác tiễn mình, tôi tự đi!"
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Tử Yêu, Tiểu Sửu Hoàng tự đâm bản thân gã một kiếm!
"Khặc khặc, cô bị lừa rồi, Tiểu Sửu Hoàng tôi sao có thể tự kết thúc được? Đây là 'Bốn Sắc Hoa Ma Thuật· Hồng Đào', một kỹ năng danh hiệu của tôi, có thể hồi phục lại HP đã mất."
"Xem ra ngài sát thủ đây không thích nghe người khác khuyên thì phải, thế thì tôi cũng đành có lòng cho anh xuống dưới đấy nghỉ ngơi sớm thôi."
"Xong trận này, tôi còn phải đi xem bên Mệnh Phàm nữa..."
Tiểu Sửu Hoàng thở dài, giọng nói có đôi chút xa xăm, gã giống như đã biết mình không còn sức để thưởng thức trận chiến kế tiếp.
"Tôi cũng muốn đi xem Mệnh Phàm, nhưng tôi lại quan tâm hắn có gây ra scandal gì nữa không thôi, hì hì."
"Vậy chúng ta đánh tiếp đi..."
...
Một lần nữa đối phó với Tử Yêu, Tiểu Sửu Hoàng càng lĩnh hội sâu sắc trạng thái cơ thể mình.
Tử Yêu nói không sai, thân thể gã đã đạt tới cực hạn, chèo chống cũng không được bao lâu, đến lúc đó dù gã có muốn tái chiến thì cũng động đậy nổi, một sự thật buồn biết bao.