Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 877: CHƯƠNG 877: MÈO MUỐN ĐI

Nhưng Tiểu Sửu Hoàng cũng không muốn rút lui một cách oan uổng như thế. Trước khi bản thân không động đậy được nữa gã nhất định phải làm cái gì đó mới được!

Tiểu Sửu Hoàng nhìn Tử Yêu trước mặt, ánh mắt bỗng trở nên tỉnh táo, suy nghĩ cũng thanh tỉnh vô cùng.

Tử Yêu bị Tiểu Sửu Hoàng nhìn chằm chằm thì cảm thấy thân thể thật lạnh lẽo, nhưng Tiểu Sửu Hoàng đang trong trạng thái suy kiệt, cô sợ cái gì chứ. Chỉ cần kéo dài thêm chút nữa, Tiểu Sửu Hoàng đoán chừng sẽ ngã gục nhanh thôi.

Hơn nữa bây giờ, có thể kéo dài thời gian cũng không cần, bởi vì Tiểu Sửu Hoàng không Ác Ma Hóa nữa thì động tác chậm lại rõ rệt, tấn công lần nữa, rất nhanh bị "Huyết Thực" rạch vài đường, đến mấy lần như thế, Tử Yêu sẽ có thể đoạt được sinh mệnh Tiểu Sửu Hoàng!

Ngay đúng lúc này!

Lợi dụng khoảng khắc Tiểu Sửu Hoàng thất thần, Tử Yêu sử dụng tuyệt sát, dưới thao tác của cô, "Huyết Thực" biến thành một tia chớp đỏ ngòm!

Ầm!

Không có gì bất ngờ xảy ra, một cột khói trắng bay lên, Tiểu Sửu Hoàng lại một lần nữa sử dụng tuyệt kỹ chạy trốn "Ma Thuật Hí Pháp" !

Tử Yêu cũng không giật mình, ngược lại còn mỉm cười, thân ảnh biến mất đi ngay tại chỗ...

Đến khi xuất hiện lần nữa, cô đã ở ngay sau lưng Tiểu Sửu Hoàng, mặt mũi lộ ra sự chết chóc!

Tập Kích Lén Lút, kỹ năng ám sát chủ bài của Tử Yêu, có thể dịch chuyển tức thời ra phía sau đối thủ!

Tiểu Sửu Hoàng hình như vẫn chưa nhận ra nguy hiểm sau lưng, ánh sáng màu đỏ hồng dính vào đoản kiếm, giống như gã định dùng trò xiếc để cứu mạng sống của bản thân vậy.

Tử Yêu đứng sau lưng Tiểu Sửu Hoàng cười một nụ cười thoã mãn, móc "Huyết Thực" ra, định cắt yết hầu Tiểu Sửu Hoàng một cách thật hoa lệ!

Giết chết thủ lĩnh của Xã Huyết Tinh Ma Thuật trong "Tân Sinh" là một chuyện vinh dự biết bao, Tử Yêu đắc ý thầm nghĩ.

Nhưng một giây sau, vẻ mặt Tử Yêu lại biến thành ngạc nhiên, miệng thì thào thốt ra: "Sao... có... thể..."

Chỉ thấy đoản kiếm Tiểu Sửu Hoàng đâm vào bụng mình, từ sau lưng đâm vào người Tử Yêu, mà màu đỏ hồng trên mũi kiếm chẳng biết từ lúc nào đã không còn nữa, thay vào đó là một màu đen thật đậm.

Nhìn thấy màu đen kia, Tử Yêu đã biết hết thảy, hoá ra tất cả là một cái bẫy, một cái bẫy kéo cô ta đồng quy vu tận!

Thì ra Tiểu Sửu Hoàng luôn bị thương khi đấu với cô ta là vì muốn làm cho cô trúng kế!

Tiểu Sửu Hoàng thở phào một hơi: "Cô nói không sai, thân thể này của tôi cũng chèo chống không được bao lâu, nhưng tôi là một sát thủ, làm gì có đạo lý bị người khác tiễn lên đường? Thế nên tôi muốn tự đi, hơn nữa giết rồi mới đi..."

Nói xong, thân ảnh cả hai ngã xuống, một màu đỏ tươi bắn ra.

Tiểu Sửu Hoàng thỏa mãn nhắm mắt lại, dường như đã ngủ thật rồi...

"Chắc cô không biến thành như thế kia đâu ha?"

Nhìn A Hoa Tỷ, Tịch Dương và cả Tuyết Dạ biến thân xong, Tiểu Ngũ có hơi bối rối.

"Không đâu!"

Bán Trường Miên sau khi hắc hoá rất giận dữ, bởi vì cô thực sự chẳng hiểu sao mình lại không làm gì được tên nhóc bốn mắt trông yếu ớt này.

Bình thường thân thể Bán Trường Miên đều do tích cách nhã nhặn làm chủ nên trong quá trình luyện cấp ở "Tân Sinh" , kỹ năng mà Bán Trường Miên toàn là kỹ năng loại hình phụ trợ, hơn nữa cô trong đội ngũ đảm nhiệm vai trò vú em, vốn không cần thiết phải xông pha chiến đấu, thủ đoạn chiến đấu một mình khá là nghèo nàn.

Nếu Bán Trường Miên bất đắc dĩ phải ra tay, chỉ cần hắc hoá sẽ thoã mãn tất cả.

Cách đánh của Bán Trường Miên sau khi hắc hoá cũng không tính là nhiều, chỉ có "Cửu U Nghiệp Hỏa" và thể thuật siêu cường mà thôi. Chẳng qua mọi khi vẫn dựa vào những chiêu này đã đủ để đối phó tất cả đối thủ, thế nên Bán Trường Miên sau khi hắc hoá chính là trạng thái chiến đấu mạnh nhất của Bán Trường Miên.

Tuy nhiên, thời gian tính cách hắc hoá chế ngự cơ thể trong game không nhiều, nên Bán Trường Miên đến nay vẫn chưa từng vượt qua ngưỡng "Ác Ma Hóa".

...

"Quá tốt rồi, nhìn bọn họ biến dạng kinh khủng như thế, tôi tưởng cô cũng biến chứ. Nếu cô cũng thế, số liệu ghi chép trong tay tôi sẽ xuất hiện biến động, tôi sẽ không tính toán được hành động chiến đấu tiếp theo của cô."

"Tính toán hành động chiến đấu tiếp theo của tôi?"

"Ha ha, chẳng lẽ cô chưa phát hiện ra sao. Hết thảy hành động của cô đều nằm trong khống chế Tiểu Ngũ tôi, chỉ cần cô hơi động đậy thôi là tôi đã có thể căn cứ vào số liệu trong tay, tính toán hành động cô làm, áp dụng kế sách đối cứng. Hơn nữa, thủ đoạn công kích của cô cũng chỉ có nhiêu đó, đối phó với cô cũng chả thoải mái cho lắm!" Tiểu Ngũ lại kiêu ngạo cười ha hả.

"Đừng dọa dẫm nữa, cái tên nhóc bốn mắt anh thì sao có thể làm mấy chuyện này được? Cái này tương đương với khả năng tính toán của máy tính đó."

"Cô đừng xem thường người khác nữa được không! Mặc dù sức chiến đấu tôi yếu nhất Thập Nhận, nhưng khả năng tính toán tuyệt đối mạnh nhất! Tôi tính toán cũng không phải tính toán thường đâu. Kết hợp với thực lực đối thủ, khuynh hướng chuyển động, thậm chí là tính cách, cũng có thể đưa ra phán đoán! Cho nên nói, có số liệu nơi tay, tôi có cả thiên hạ!"

"Anh nói tính cách?"

"Hừ hừ, không ngờ chứ gì! Tính cách là yếu điểm trong phong cách chiến đấu và khuynh hướng công kích của người chơi, ngay cả điều ấy cũng được tôi đặt vào trong đó, thế nên phán đoán của tôi sẽ không phạm phải sai lầm! Chỉ cần cô không thể thay đổi trên diện rộng trước mặt tôi, kết cục chiến đấu đã được xác định, cô không thắng được tôi đâu! Ha ha ha..."

"Thì ra là thế, cám ơn anh đã nhắc nhở."

Bán Trường Miên nở nụ cười, cộng thêm bộ đồ đen trên người, khiến người ta cảm thấy cô thật tà mị.

Tiểu Ngũ chả hiểu sao giờ phút này mình còn cười được. Nhưng sau đó Tiểu Ngũ lại thấy tưởng cảnh cực kì quái dị, nụ cười qua thời gian dần qua trở nên tươi sáng, ôn hòa hơn, Tiểu Ngũ cảm giác có thứ gì đó trong lúc vô tình đã thay đổi...

Nếu nói trước đó là một ngọn lửa mãnh liệt, lúc này Tiểu Ngũ có cảm giác ngọn lửa trước người đã biến thành tuyết trắng tinh, mặc dù cảm thấy ôn hòa hơn không ít, nhưng lại làm cho cậu ta vô cùng bất an.

Bán Trường Miên đầu tiên là quét một vòng tình trạng bốn phía, vẻ mặt hơi mông lung, sau đó dường như có thứ gì đó chảy vào đầu cô, làm cô không chịu nổi nhắm tịt hai mắt, lấy tay che trán.

Lúc Bán Trường Miên mở hai mắt ra lần nữa, đôi mắt đã sáng trong trở lại. Cô mở bàn tay trắng noãn, ngọn lửa đen nhánh dần hiện ra, hai mắt cô nhìn chăm chú ngọn lửa trong tay, giống như ý thức được gì đó...

Tiểu Ngũ đần người nhìn đối thủ trước mắt, cậu ta không hiểu chuyện gì mới xảy ra, chỉ nhìn cô gái trước mặt thay đổi quần áo ngay trước mặt cậu ra, bộ đồ trắng noãn trông thật trong sáng thoát tục.

Sau đó, Bán Trường Miên lại ra tay lần nữa...

...

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn Tiểu Ngũ và Bán Trường Miên chiến đấu, trong lòng nghi hoặc mãi, bởi vì gã chưa bao giờ được xem cuộc chiến nào kỳ lạ đến vậy, từ khi Bán Trường Miên đổi đồ thành màu trắng, thực lực yếu đi rõ rệt, nhưng lại nghịch chuyển được tình thế không thuận lợi...

...

"Sao có thể! Tôi tính toán sao lại sai được! Vì sao cô không giống như phán đoán, vì sao hành động cô lại không như tôi phán đoán?" Tiểu Ngũ giật mình.

Bởi vì từ khi Bán Trường Miên đổi đồ trên người thành bộ màu trắng, tất cả những ghi chép số liệu của cậu ta bắt đầu loạn cào cào.

Vì vậy, pháp thuật của cậu ta cũng vô dụng, mà chính cậu ra lại đụng phải lửa đen. Cậu ta thầm nghĩ trong đầu, người này nhất định đã âm thầm thay đổi thứ gì đó rồi, không thì sao quyết sách của cậu lại sai được?

Bán Trường Miên đổi lại tính cách ban đầu, mặc dù ý thức hiếu chiến giảm đi rất nhiều, nhưng lại không đến mức ứng đối phó không được, bởi vì cô trước kia cũng là một người chơi có trình độ nhất định.

Tiểu Ngũ vốn cũng không mạnh, thích dựa số liệu xinh đẹp trong tay để áp chế đối thủ. Nếu như số liệu bỗng lộn xộn, cậu ra sẽ mất chỉ tiêu hành động, với năng lực đối phó cực kỳ kém sẽ làm cậu ta nhanh chóng đã rơi vào thế hạ phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!