Mà Bán Trường Miên hắc hoá lưu lại "Cửu U Nghiệp Hỏa" và một phần ký ức lúc đối chiến với Tiểu Ngũ, càng khiến cho Bán Trường Miên lúc này như hổ thêm cánh.
Ngọn lửa màu đen, y phục màu trắng, tồn tại cùng một lúc, mặc dù không kịch liệt như trước, nhưng lại dễ dàng chiếm thế thượng phong, đánh cho Tiểu Ngũ kêu khổ liên tục.
Cuối cùng một ngọn lửa đen nhánh nở rộ, Tiểu Ngũ bị buộc phải nhốt chính mình vào khối quan tài băng.
Tiểu Ngũ là một pháp sư, kỹ năng bảo mệnh "Hàn Băng Bình Chướng" bị buộc phải sử dụng tới!
Chuyện gì đã xảy ra với người này rồi, tại sao lại thay đổi nhiều như thế, không chỉ có thực lực thay đổi, mà ngay cả khuynh hướng công kích cũng đổi. Giống như đã trở thành một người khác vậy, thực sự rất kỳ lạ!
Nhưng cũng không sao, chỉ cần mình sử dụng "Hàn Băng Bình Chướng" kiên trì một lát nữa thôi, nhanh chóng tính toán số liệu đã thay đổi của cô ta, mình sẽ có thể lại nắm giữ tiết tấu chiến đấu lần nữa, cuối cùng giành được chiến thắng, kết quả sẽ không thay đổi! Ha ha ha!
Nhưng sau khi Tiểu Ngũ sử dụng "Hàn Băng Bình Chướng", cách đối phó của Bán Trường Miên lại làm cậu ta ngạc nhiên.
Bán Trường Miên mặc kệ, không thèm quan tâm cậu ta, chạy tới giúp Xà Cơ!
Bởi vì cô phát hiện tính huống bên Xà Cơ hình như đang không ổn...
Mẹ nó, có lầm không thế! Không tôn trọng mình đến thế luôn!
Tiểu Ngũ thầm gào thét trong lòng, nhưng cũng không dám bước ra khỏi quan tài băng, cậu ta biết số liệu mình còn chưa sắp xếp xong, cứ ra ngoài như vậy cũng không nắm chắc là có thắng Bán Trường Miên hay không, làm không tốt có khi còn vì liều lĩnh mà nhận kết cục thua.
Thế là, Tiểu Ngũ chỉ có thể tiếp tục rưng rưng lệ núp trong quan tài băng...
Sau Tuyết Dạ bị Hình Sơn sử dụng "Man Lực Đầu Trịch" ném vào "Tứ Phương Phong Ma Trận", đối thủ Hình Sơn chỉ còn lại cô gái cầm tấm chắn là Xà Cơ đây.
Hình Sơn vốn còn tưởng mình có thể giải quyết nhẹ nhàng, nhưng lại không ngờ cô gái này nhịn đòn thật kinh khủng, khiêng tấm chắn không ngừng ngăn trở, chính là không nỡ ngã xuống dễ dàng như vậy.
Sau lưng Xà Cơ còn có một con con mèo nhỏ lén lén lút lút lếch người ra ngoài, bước chân nhẹ nhàng, sợ bị người ta phát hiện.
Chỗ này thật sự là quá kinh khủng, chém chém giết giết, ta đã sớm bảo ngươi rút lui trước rồi mà, bây giờ thì xong luôn rồi, bị địch theo dõi rồi đó.
Đại gia mèo ta đây không ở chung với ngươi đâu, sau này có duyên gặp lại!
Tom Cruise cực sợ, từ lúc đối chiến với Chiến Minh, bị Tiêu Phàm gọi ra, nó có cảm giác mình như bị quấn vào một trận gió lốc vậy, vô số sủng vật như nó bỏ mạng trong trận đấu kia, chỉ còn sót lại một con lanh lợi là nó đây sống đến giờ.
Thế là Tom Cruise hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ mình, mà bây giờ nó phải thừa dịp Xà Cơ và Hình Sơn không chú ý, lén trốn ra khỏi nơi này...
Tom Cruise đang bí mật trốn đi. Chú mèo đi hia nhỏ nhẹ nhàng chĩa mũi chân xuống đất, động tác lén lén lút lút, nhưng phối hợp với bộ lông xù vốn có của nó, không hèn mọn chút nào mà ngược lại còn rất đáng yêu.
Không thể để bị phát hiện, mình tuyệt đối không thể để bị phát hiện!
Nếu bị phát hiện là xong đời luôn, lũ quái vật vừa hung dữ vừa thô bạo này, soái mèo ta đây tạm thời vẫn không phải là đối thủ của chúng, chờ sau này ta mạnh lên, nhất định sẽ đập hết tất cả chúng nó!
Đúng! Tom Cruise ta không phải đang chạy trốn, mà là rút lui có tính chiến lược! Tom Cruise mà sợ cái gì chứ!
Tom Cruise thầm mặc niệm trong lòng, ánh mắt kiên định, hai chân cũng đang run rẩy.
"Mèo con!"
Đúng lúc này, sau lưng Tom Cruise vang lên tiếng Xà Cơ gọi, nó bị doạ sợ đến lông cũng xù hết cả lên!
Gay rồi, hành động của mình đã bị loài người giống cái này phát hiện rồi! Làm sao bây giờ, giả bộ không nghe thấy, cứ thế lẻn luôn? Đúng, mình phải nhanh chóng chạy trốn thôi!
Quyết định thế, đúng lúc Tom Cruise đang định chạy tiếp thì sau lưng lại truyền đến tiếng Xà Cơ lần nữa.
"Mèo con! Chị chống đỡ ở đây cho, em chạy trốn trước đi!"
Nghe câu này xong, bước chân Tom Cruise dừng lại, sâu trong nội tâm đau đớn dữ dội. Không phải là vì câu nói đơn giản đó của Xà Cơ đã cảm động một con mèo, mà câu nói này giống hệt như một câu nào đó trong ký ức Tom Cruise.
Nói là ký ức thì thật ra cái này cũng không xem là chân thật, nhưng đối với Tom Cruise mà nói lại càng khắc sâu, bởi vì nó xảy ra trong một màn đêm đen kịt.
Tom Cruise nằm mơ thấy mèo trắng Irina với bộ lông mềm mại, đây vốn là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời, nhưng trong mộng lại có thêm một "Người" nữa, đó là con Bạch Hổ lớn cực kỳ hung ác.
Bạch Hổ lớn cực đáng sợ, miệng thì to như chậu máu, khuôn mặt dữ tợn, răng nanh sắc bén, móng vuốt như dao, chỉ nhìn thôi, Tom Cruise đã sợ cụp đuôi rồi.
Có điều đây không phải là thứ đáng sợ nhất trong màn đêm đen kia, đáng sợ nhất chính là Tom Cruise chỉ có thể một lần lại một lần trơ mắt nhìn bi kịch xảy ra, còn mình thì lại bất lực.
Móng vuốt sắc bén của Bạch Hổ vồ lên người Irina, Tom Cruise nhìn thấy cơ thể mềm mại của Irina bị móng sắc cắt qua, máu nhuộm đỏ lông, sau đó, hương tan ngọc nát.
Tom Cruise trong đêm tối run rẩy cọ cọ móng vuốt, cũng không dám xông lên giúp đỡ, bởi vì nó đã sợ đến nỗi không khống chế được hai chân.
"Mèo đực, không cần để ý đến tôi đâu, anh cứ chạy trước đi!"
Đó là lời Irina đã nói, không ngừng lặp lại bên tai Tom Cruise, làm nó cảm giác khó chịu còn hơn cả chết.
Nhưng nó còn có thể làm sao đây?
Nó đánh không lại con Bạch Hổ lớn kia, thế nên nó vẫn là chạy mất.
Nhưng sao nó có thể chạy trốn được màn đêm cơ chứ?
Cảnh tượng đó cứ chiếu đi chiếu lại trước mắt nó mãi nên càng khắc sâu trong lòng. Ngay lúc Tom Cruise cảm giác mình bị giày vò sắp điên rồi, mộng rốt cục cũng tỉnh, nó cũng nhận ra đây chẳng qua chỉ là ảo giác...
Mà Xà Cơ bây giờ lại nói một câu tương tự như vậy, nội tâm nó lại một lần nữa trở nên đau khổ, suy nghĩ nhiều dẫn đến ác mộng.
Tom Cruise nhớ tới cái lúc Xà Cơ dũng cảm xông lên, rồi lại Irina trong cơn mơ kia bỏ mạng vô số lần, hô hấp bỗng trở nên thật nặng nề...
Trốn sao?
Mình thật sự trốn được sao?
Cảm giác khốn kiếp nổi lên trong lòng mình lúc này rốt cuộc là sao đây?
Bi kịch hình như lại sắp xảy ra nữa rồi...
Nhưng vì sao lại là mình?
Mình chỉ là một chú mèo nhỏ thôi mà!
Vì sao những thứ này cứ quấn mình mãi vậy!
Aaaaaa...
...
Bởi vì đang đau khổ nên suy nghĩ của Tom Cruise cũng trở nên lộn xộn, nó che ngực, cuối cùng khốn khổ xoay người qua.
Mà lúc này, trong tròng mắt nó lóe lên một tia máu quỷ dị...
Ầm!
Xà Cơ bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ quen thuộc vang lên sau lưng, nhưng cô lại không rảnh xuất thần giương mắt sang, bởi vì nếu giờ phút này cô còn phân tâm thì sẽ bỏ mạng ngay đây mất.
Bán Trường Miên đang vội vã chạy đến thì chợt dừng bước, ngơ ngác nhìn cảnh tượng quen thuộc ngay sau lưng Xà Cơ.
Trên đài hội nghị, Tiểu Miêu cũng ngây người ra, trừ tiếng vang lên trong chiến trường còn là tiếng nổ quen thuộc vang lên trong lòng cô!
Một vũng Lam Viêm, đó là tiếng động cơ đang nổ...
Hình Sơn chỉ cảm thấy trước mắt mình lóe lên, một vệt Lam Viêm cực nóng bay đến trước người hắn ta!
Xà Cơ nhìn bóng lưng xuất hiện trước mắt mình thì ngây người.
Bộ âu phục đen, đây không phải là bộ đồ bị cháy hết trong băng phách lúc trước của Tiêu Phàm sao? Tại sao nó lại xuất hiện đây? Mà người trước mặt mình là ai?
Xà Cơ mơ hồ, nửa câu cũng nói không nên lời, bởi vì người xuất hiện trước mặt cô, dù là thân hình hay cử chỉ, đều cực kỳ giống Tiêu Phàm, nhưng Xà Cơ lại biết rõ người mới vừa xuất hiện kia không phải là Tiêu Phàm.
Hình Sơn lúc này càng ngơ ngác hơn, bởi vì hắn ta thấy người trước mặt mình, mặc đồ và cử chỉ cực gì giống quý ông, lại mang một cái đầu mèo cực kì cục...
Lúc này Tiêu Phàm đang giao chiến với Kiếm Thần như cảm ứng được gì đó, quay đầu lại nhìn về phía Xà Cơ, ánh sáng trong con ngươi chớp lên một chút, sau đó sắc mặt trở nên cực kỳ kỳ quái, thầm nghĩ trong lòng, chơi kiểu này cũng được luôn hả?