Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 881: CHƯƠNG 881: KIẾM VÀ CÁCH NÓI VỀ SỐ MỆNH

Và cũng trong mắt Tiểu Ngũ, trị số sức chiến đấu của Kiếm Thần đương nhiên là lớn nhất trong tất cả mọi người.

Còn sức chiến đấu của Tiêu Phàm, cho tới bây giờ Tiểu Ngũ vẫn không thể tính ra. Bởi vì trong trận chiến với Chiến Minh khi đó, không ai có thể thấy rõ trong màn đêm đó đã xảy ra những gì, thế nên Tiểu Ngũ cực kỳ sợ hãi, trong đêm tối Tiêu Phàm sẽ phát huy ra một sức chiến đấu vượt xa Kiếm Thần.

Nhưng cậu ta lúc này cũng chỉ biết bó tay, nằm trong quan tài băng lẳng lặng cầu nguyện...

Rốt cuộc màn đêm cũng tan đi, ánh sáng tràn về khắp mọi nơi. Reginald dưới sân không thể tin được, anh ta là người đã từng trải nghiệm màn đêm đó, cũng là người hiểu rõ nhất sự kinh khủng trong đó. Anh ta không ngờ, đêm tối qua đi mà Kiếm Thần vẫn đứng sừng sững ngay đó, giống như trường kiếm đang lơ lửng trước người anh ta vậy.

"Vì sao?"

Tiêu Phàm kinh hoàng, hắn biết "Thất Tinh Phục Ma Trận" có thể đỡ được các đòn mình tấn công Kiếm Thần, nhưng lại không hiểu được, Kiếm Thần sao có thể trong đêm tối mà như ban ngày, đỡ được tất cả đòn đánh bất ngờ của hắn vô cùng chuẩn xác.

"Nhờ kiếm tâm. Từ nhỏ ta đã tập kiếm ở Thục Sơn, kiếm chính là người bạn thân nhất. Tu hành từ lâu nên ta đã tu ra kiếm tâm, chỉ cần đệ dùng kiếm, ta có thể cảm ứng được. Màn đêm tối tăm vô tận, mặc dù đôi mắt này không dùng được, nhưng chỉ cần ta có kiếm tâm thì tất cả sẽ đều rõ ràng. Thế nên ngay từ đầu ta đã nói, kiếm của đệ không bằng kiếm của ta. Kết quả trận chiến này không có bất kỳ sự thay đổi nào. Sư đệ, đệ nên ngoan ngoãn cam chịu số phận đi..."

Đỡ được "Túy Uyên Sát · Đêm Vĩnh Hằng" của Tiêu Phàm, Kiếm Thần đứng thẳng trước người Tiêu Phàm, quần áo không có chút lộn xộn nào, hơn nữa, bản thân Kiếm Thần mang thêm cái khí chất siêu trần thoát tục, rất có phong thái cao thủ.

Tiêu Phàm thở dài: "Nếu như thế, có khi lời huynh nói chính xác thật, kiếm của ta đúng là không sánh bằng kiếm của huynh thật."

"Sư đệ, biết là được rồi..."

Kiếm Thần nghe vậy thì mừng thầm.

Nhưng Tiêu Phàm bỗng nhiên đổi lời: "Nhưng ta cũng sẽ không cam chịu số phận, bởi vì kiếm của ta chẳng thể đại diện cho số phận của ta..."

Trời cao không chim bay lượn, mây khói vờn quanh.

Lẫn vào sâu trong những đám mây lại có bóng mấy ngọn núi hiện ra.

Bên dưới ngọn núi cao có một con đường nhỏ, theo bậc thang bằng đá uốn lượn đi lên thì thấy một sơn môn đứng vững.

Bên trên sơn môn, ba chữ "Phái Thục Sơn" được viết mạnh mẽ cứng cáp, khí thể sắc bén như kiếm.

Nằm sâu trong mây, giống như là thế ngoại, sắc trời ấm áp, thế gian hiếm có.

Chúng đệ tử của phái Thục Sơn vẫn giống như ngày bình thường đứng trong quảng trường tập luyện kiếm thuật, mà lúc nãy bỗng nhiên có một vị khách ngoại lai bước vào sơn môn.

Chúng đệ tử ngẩn ngơ, quay người lại nhìn, trong lòng khó hiểu.

Ông lão đã lớn tuổi, tóc rối mặt lem, lôi thôi lếc thếch, lề mề đến cực điểm.

Bên hông buộc hồ lô đã vỡ, bước chân lắc lư tùy ý, nhìn có vẻ khá tiêu dao.

Lão ăn mày liếc nhìn bốn phía xung quanh, vẻ mặt hoài niệm, cảm khái thở dài: "Thục Sơn, ta đã trở lại..."

Mà ở một nơi sâu trong Thục Sơn, chưởng môn đương nhiệm của Thục Sơn Vũ Vân cũng vào đúng lúc này mở hai mắt ra, hơi nhíu mày, có vẻ cực kì không thích.

...

Chỉ chớp mắt, lão ăn mày đã ngồi trước người của chưởng môn Vũ Vân phái Thục Sơn, lão nhìn khuôn mặt của Vũ Vân rồi cười nói: "Sư huynh, ta nói không phải chứ cái tên này của huynh đúng là tệ thật, Vũ Vân, không có một chút xíu sáng sủa, giống như bây giờ huynh đanh nghiêm mặt vậy, chau mày, sống sẽ mệt mỏi như thế nào chứ. Không giống Lý Tiêu Sái ta, tiêu tiêu sái sái, cả đời khoái hoạt..."

Vũ Vân thổi ra một hơi rung rung chòm râu, ngay lập tức mắng: "Ngươi đừng có giả ngu với ta, vì sao ta lại biểu hiện như vậy, ngươi không biết sao, nếu ngươi cút đi, ta đảm bảo mình sẽ mặt mày hớn hở, bầu trời trong xanh, không có chút mây mù."

"Sư huynh, huynh nói như vậy làm cho ta rất đau lòng, nói như thế nào thì mọi người cũng là đồng môn, tại sao phải khổ sở như vậy?"

"Đừng có giả bộ đáng thương ở trước mặt ta! Lần trước, lần trước nữa, còn có lần trước trước nữa! Ta cho ngươi mượn tiền, đến bao giờ thì ngươi trả lại!"

Lão ăn mày lúng túng, vội vã nói sang chuyện khác: "Sư đệ khó có khi về đây một lần, nói chuyện tiền bạc dễ làm tổn thương tình cảm, sư huynh, lại đây nào, chúng ta cùng chơi cờ..."

Nói xong lão ăn mày liền đặt một quân đen lên trên bàn cờ, sau đó lại tiện tay đặt lên đó một quân trắng.

"Vô sự không lên điện Tam Bảo, mau nói đi, rốt cuộc ngươi trở về là vì cái gì?"

"Ta ở bên ngoài nhận một đồ đệ, tên là Tiêu Phàm, vì thế cho nên ta trở về núi để đăng kí giúp hắn."

"Hừ! Bây giờ ngươi mới đến, cũng chậm chạp quá đi, việc này Thần nhi đã sớm báo cáo, ta đã thay hắn làm tất cả các hạng mục nhập môn thỏa đáng hết rồi. Mặt khác, Thần nhi còn nói ngươi đã chuyển hết tiền trong Wechat của nó..."

Liếc nhìn lão ăn mày một cái, ánh mắt tối tăm đến cực điểm, giơ tay hạ xuống một quân trắng, ngay lập tức loại bỏ quân đen ra khỏi bàn cờ.

"Tên tiểu tử thúi Độc Cô Thần này, đến cùng có hiểu như thế nào là hiếu kính sư thúc hay không? Lại còn dám mật báo?"

"Lý Tiêu Sái, ngươi vừa nói cái gì đó?"

Lời nói của Vũ Vân càng lạnh hơn.

"Ha ha, sư huynh, ta không nói gì cả, ta không nói gì cả."

Thấy ngữ khí của Vũ Vân vẫn lạnh lùng như cũ, lão ăn mày lại chuyển đề tài: "Sư huynh, huynh có biết trong dân gian đang lưu hành một tin tức võng du gọi là "Tân Sinh" hay không?"

"Nghe Thần nhi đã nói, đó là một trò chơi tái hiện hiện thực có trình độ rất cao. Trước đây nó tính ở trong đó tìm kiếm thứ gì đó, bây giờ tìm không được nên đổi nhiệm vụ thành đề phòng."

"Ừm, bây giờ trong "Tân Sinh" đang triển khai một hoạt động tên là "Chúng thần di tích chi chiến", đồ đệ Tiêu Phàm mà ta mới thu nhận cũng tham gia cái đó đó, mà Thần nhi cũng vậy."

Nghe thấy tin tức này, ánh mắt ngưng lại: "Ngươi nói là hai người bọn họ có thể sẽ đánh nhau?"

"Ừm, có thể sẽ đánh nhau."

"Vậy thì đồ đệ của ngươi thảm rồi, thiên phú kiếm đạo của Thần nhi còn hơn ta, một thời gian nữa tất sẽ trở thành đệ nhất Kiếm Tiên."

"Tuy là nói như vậy nhưng kế quả vẫn không nói trước được."

"Lời này có ý gì, lẽ nào ngươi cảm thấy đồ đệ Túy Tiên Ma Thể của ngươi có năng lực làm nên sóng to gió lớn gì hay sao? Thần nhi bây giờ đã là Kiếm Tâm Thông Minh rồi..."

"Túy Tiên Ma Thể, loại đồ vật mờ mịt này, chính hắn bây giờ còn chưa nắm bắt rõ ràng, làm sao dám kí thác hi vọng lên đó chứ?"

"Vậy ngươi cho rắng hắn sẽ lấy gì giao chiến với Thần nhi, lẽ nào là bởi đồ đẹ ngươi có số phận rất tốt hay sao?"

"Số phận rất tốt? Ha ha ha..."

Lão ăn mày bỗng nhiên nở một nụ cười đầy tính toán.

"Chẳng lẽ không phải vậy sao, Tửu Kiếm Nhất Lưu các ngươi từ trước đến giờ đều là số mệnh tốt, ngoài số mệnh, ta thực sự không nghĩ ra hắn hôm nay có cái gì có thể so sánh cùng với Thần nhi."

"Ha ha, sư huynh, anh nghĩ nhiều quá rồi, Tửu Kiếm Nhất Lưu làm gì là người có số mệnh tốt chứ, tất cả đều là vận rùi mà thôi. Như ta thích đánh bạc, nhưng đánh bạc lại toàn gặp xui xẻo, huynh nói thử ta lấy đâu ra số mệnh tốt chứ."

"Vậy mà ngươi còn làm."

"Ta chỉ muốn khiêu chiến với vận mệnh của mình mà thôi!" Lão ăn mày nói lời quang minh lẫm liệt.

"Cút, ngươi chính là kẻ thích cờ bạc!" Vũ Vân dừng lại, hỏi thêm lần nữa: "Từ trước đến giờ ngươi tinh thông xem quẻ, nên sẽ biết được mệnh cách của đồ đệ ngươi chứ?"

"Hắn? Là một con ma đen đủi chân chính, trên người chịu kiếp số kịch độc."

"Lời này có nghĩa là gì?"

"Đồ nhi của ta vốn là một người có vận số cao, đáng tiếc số phận cường thịnh, nên tốt quá hóa dở. Hắn có số đào hoa, hoa nở quá thịnh nên cỏ dại lan tràn, tạo thành kiếp số. Đào Hoa kiếp còn khủng khiếp hơn cả Âm Lôi kiếp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!