"Đào Hoa kiếp? Ừ, chính xác là như vậy, hạnh phúc nên buồn phiền. Có điều ngươi là người làm sư phụ, hẳn là nên biết làm thế nào để giúp hắn thay đổi vận mệnh."
"Muốn thay đổi vận mệnh, tất nhiên là đơn giản, chỉ là hắn nhất định không muốn."
"Có thể diệt trừ kiếp số của bản thân, lẽ nào còn không muốn?"
"Cởi chuông phải do người buộc chuông, triệt để giải trừ tận gốc mới có thể đúng thuốc đúng bệnh, mà giải pháp của Đào Hoa kiếp thực ra rất đơn giản, chỉ là không có ai đồng ý làm như thế thôi, thậm chí thà rằng có chết cũng không làm."
"Ngươi nói ý là..."
"Đúng là như vậy, chính là, chặt tận gốc, cắt duyên, cắt đào hoa cắt hậu hoạn, ha ha ha..."
Vũ Vân nghe thấy thế thì biến sắc: "Nếu ta là hắn thì cũng sẽ không muốn."
"Nếu đồ đệ kia của ta đồng ý làm như vậy, sau khi cải mệnh, "hắn" nhất định sẽ trở thành người may mắn nhất trên thế giới này..."
Nếu Tiêu Phàm ở đây, chắc chắn sẽ tán đồng, bởi vì thời gian hắn biến thành Phàm Tử, không hiểu tại sao lại đạt được kĩ năng cường đại tên là "Mạn Châu Sa Hoa", kỹ năng này bình thường phải hình thành trong thời gian dài mới có được, mà hắn lại có được đột ngột như vậy, cũng chỉ có thể đổ cho nhờ vào may mắn.
"Đã như vậy thì làm sao đồ đệ của ngươi có thể thắng Thần nhi?"
"Sư huynh, thực sự là huynh ở trong núi quá lâu rồi, phải biết là vạn vật thế gian, trên đời này không phải chỉ có một Thục Sơn..."
Một quân cờ đen hạ xuống, kết cục trên bàn cờ đã định.
Không để ý đến kết quả trên bàn cờ, lời nói của lão ăn mày vẫn còn vang vọng.
"Sư huynh, vậy ta xin cáo từ."
"Ngươi chờ một chút."
"Sư huynh, thật sự là không cần tiễn đâu mà."
"Ta không phải muốn tiễn ngươi, ngươi trả điện thoại di động của ta lại đây!"
Vũ Vân hung dữ trừng mắt nhìn lão ăn mày, ông ta biết cái lão này lại dùng "Phi Long Thám Vân Thủ" với mình, vì thế cho nên ông ta mới phải dặn đi dặn lại Độc Cô Thần phải cẩn thận thủ đoạn thấp hèn của tên Tửu Kiếm Nhất Lưu này!
"Sư huynh, không phải ta muốn trộm điện thoại di động của huynh, chỉ muốn thêm huynh làm bạn tốt trong Wechat mà thôi, nhưng ta biết sư huynh là chưởng môn cao quý, khá là rụt rè, chỉ có thể sử dụng thủ đoạn này." Lão ăn mày bị phát hiện hành vi, cũng không có một chút đỏ mặt, mặt dày nói rồi cầm điện thoại của Vũ Vân đi.
"Chờ đã, ngươi trả lại tiền trong Wechat cho ta!"
"Sư huynh, huynh nói gì ta không hiểu."
Lão ăn mày mồ hôi chảy đầy đầu.
"Vạn Kiếm Quyết!"
"Sư huynh! Dừng tay, với thực lực của huynh mà sử dụng "Vạn Kiếm Quyết" thì trời long đất lở, nước chảy ngược đó!"
Lão ăn mày nhìn thấy khí thế của Vũ Vân thì sợ hết hồn, vội vàng quỳ xuống đất cầu xin.
"Ngươi mau phun tiền ra!"
"Sư huynh, nói như thế nào thì ta và huynh cũng là sư huynh đệ đồng môn! Sao huynh có thể làm như vậy!"
"Xem ra là ngươi không muốn phun ra, vậy Vũ Vân ta hôm nay phải thanh lý môn hộ cho thật tốt!"
...
Đám mấy ở nơi sâu trong Thục Sơn hôm nay lại có chút náo động, hai vị lão giả lôi kéo chòm râu của đối phương, náo loạn ồn ào.
Không nói tới chuyện nơi sâu trong đám mây như thế nào nữa, giờ khắc này Tiêu Phàm cũng không biết kẻ địch lớn nhất của chính mình chính là phụ nữ, mà nhìn chằm chằm sư huynh Kiếm Thần của mình, giống như ánh mắt của lão ăn mày nhìn chưởng môn Vũ Vân của phái Thục Sơn nhiều năm trước.
"Sư đệ, ta không hiểu ý của đệ."
Kiếm Thần đã phát hiện ra Tiêu Phàm đã thừa nhận chính mình kĩ năng kiếm thuật không bằng, nhưng cùng lúc đó hắn ta cũng cảm nhận được sự kiên trì trong lòng của Tiêu Phàm.
Hắn ta không hiểu nếu Tiêu Phàm đã biết thực lực giữa hai người chênh lệch, vì sao vẫn cố gắng chống đỡ.
Nếu chiến đấu nhưng nhất định không thể thắng được thì có ý nghĩa gì đây?
"Ý của ta chính là, chỉ là kiếm của ta không bằng huynh."
Nói rồi Tiêu Phàm tiện tay vứt bỏ trường kiếm trong tay chính mình.
Hành động này của hắn làm cho Kiếm Thần hơi nhíu mày, có chút không vui.
Đối với người yêu kiếm mà nói thì hành động quăng kiếm không thể nghi ngờ sẽ khiến cho người ta căm ghét.
"Không có ai trời sinh đã là cường giả, kiếm thuật không bằng ta thì có thể tập luyện nhiều, vì sao sư đệ lại như vậy?"
Kiếm Thần trách móc nặng nề, dưới cái nhìn của hắn ta thì Tiêu Phàm quăng kiếm chính là biểu hiện không chịu nỗi đả kích mà tự giận mình.
Tiêu Phàm lại không để ý đến Kiếm Thần, tự nhủ: "Sư huynh từng nói, "Tân Sinh" đối với mấy người Trật Tự các ngươi mà nói cũng phải là trò chơi, mà công hội Trật Tự cũng không phải là người chơi. Bởi vậy nên ta ở đây muốn nói cho sư huynh một câu, đối với ta và đồng đội của ta mà nói thì "Tân Sinh" là một trò chơi không tệ, chúng ta đều là người chơi của "Tân Sinh"."
"Có ý gì?"
Kiếm Thần nghe Tiêu Phàm nói như vậy nhưng không nắm được trọng điểm.
"Ý của ta chính là nơi này không phải là Thục Sơn, phương thức chiến đấu cũng không phải là so kiếm thuật, vì thế cho nên ta muốn dùng cách của một người chơi mà đánh bại huynh! Trên phương diện kiếm thuật thì huynh cực kì xuất sắc nhưng ta tin tưởng chính mình trong trò chơi này xuất sắc hơn huynh!"
"Trò chơi?"
"Đúng, trò chơi. Dù cho rất nhiều người vì các loại mục đích mà quên mất nó là trò chơi, nhưng bản chất của nó vẫn là trò chơi, chỉ cần là trò chơi, ta có thể chiến thắng huynh, bởi vì ta là một người chơi xuất sắc."
"Người chơi?"
Kiếm Thần khó hiểu, dường như ngẫm nghĩ ý nghĩa của từ này.
"Đúng."
"Thú vị, vậy ta tới gặp người chơi là sư đệ đi. Nếu ta nhớ không lầm, lá bày tẩy của sư đệ và bọn họ là "Ác Ma Hóa" đúng không, nếu chỉ dựa vào năng lực tăng cường thì không thắng được ta..."
"Ác Ma Hóa? Ta không có."
Câu trả lời của Tiêu Phàm làm cho Kiếm Thần có chút ngoài ý muốn.
"Ta không có lừa ngươi, xảy ra một chút chuyện bất ngờ nên ta đã mất đi Ác Ma Hóa..."
"Vậy đệ..." Kiếm Thần không tiếp tục nói cho hết câu, bởi vì lúc này hắn ta cảm nhận được một luồng khí thế mạnh mẽ hội tụ ở quan người của Tiêu Phàm, những sợi màu đen không biết từ đâu bay đến, như là dòng chảy hướng về phía Tiêu Phàm rồi bao phủ hắn, cuối cùng thứ đó thứ đó quấn quýt lấy Tiêu Phàm, màu đen kia càng ngày càng trở nên đậm đặc hơn.
Chính trong lúc mọi người đang cảm thấy kinh ngạc không thôi trước biến hóa của Tiêu Phàm thì một vệt mà đen từ đỉnh đầu của Tiêu Phàm chảy xuống, để lại dấu vết đặc biệt, không ngừng chảy xuống...
Những người chơi của trận doanh Ác Ma đã lui ra sân ngoài kiếp sợ nhìn tất cả những thứ này, bọn họ hết sức quen thuộc tình cảnh đang xảy ra ở giữa sân lúc này, bởi vì đó là hình thành danh hiệu!
...
Trong nháy mắt, làn sóng màu đen rút xuống, năm chữ "Ánh Sáng Trong Bóng Đêm" xuất hiện trên đỉnh đầu của Tiêu Phàm, cùng lúc đó trong sân hiện ra màu trắng lóa như tuyết, như là tuyết bay ngày đông.
Sợi tóc màu trắng bạc đã ngừng lại bên hông của Tiêu Phàm, bay múa theo gió như là cây liễu. Phía trước trán mọc lên hai cái sừng, lạnh lẽo như ngọc. Trong miệng răng nanh cũng dài ra thêm một chút, nhưng lại không cảm thấy dữ tợn mà nhiều thêm chút tà mị. Mở năm ngón tay ra, móng tay dần dài ra, sắt bén như lưỡi dao. Da thịt trên người dường như mất hết màu máu, hiện ra màu trắng nón nhưng không chút yếu đuối, giống như là ngọc dưới ánh sáng lộng lẫy, hướng về phía mọi người giải thích độ cứng rắn của nó.
Làn sóng màu đen kia dường như đã tẩy nhuộm rồi rút đi tất cả màu sắc quanh thân của Tiêu Phàm, để hắn trắng giống như tuyết, chỉ có đôi mắt kia vẫn còn màu đỏ thắm như cũ, tuy nhiên khi nằm giữa một mảng màu trắng như tuyết kia thì lại càng có vẻ tươi đẹp hơn.
[Tên gọi người chơi: Ánh Sáng Trong Bóng Đêm]
[Tên gọi kỹ năng: Túy Uyên Bạch Ma]
[Loại hình kĩ năng: Chủ động]
[Tiêu hao kỹ năng: Không]
[Hiệu quả kĩ năng: Làm cho người chơi hóa thân thành ác ma màu trắng bên trong Túy Uyên.
Toàn bộ điểm thuộc tính tăng lên 100%, series kỹ năng Túy Uyên tăng thêm 50% hiệu quả, trong thời gian biến thân, người chơi có thể sử dụng hiệu quả đặc thù "Tửu Ngọc Ma Tượng" ba lần. Trạng thái biến thân có hiệu quả trong ba mươi phút, thời gian hồi chiêu thức là một ngày.]