[Hiệu quả đặc biệt của kĩ năng: Tửu Ngọc Ma Tượng, người chơi có thể trong nháy mát hóa thân thành hình thái của rượu, miễn dịch được tất cả các tấn công, một giây sau cô đọng lại thành cơ thể bình thường.]
[Hiệu quả bị động: Túy Uyên Bạch Ma có tính tích ứng mạnh mẽ đối với hoàn cảnh khắc nghiệt, đối với những kĩ năng hạn chế sẽ dần dần thích ứng tạo thành thói quen.]
[Loại hình kĩ năng: Kỹ năng danh hiệu]
[Ghi chú: Ác ma màu trắng đi ra từ Túy Uyên.]
...
Kiếm Thần nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm ở trước mắt, biểu hiện có chút ngưng trọng, bởi vì đây là lần đầu tiên hắn ta cảm nhận được sự uy hiếp từ trên người Tiêu Phàm.
Biến hóa của Tiêu Phàm làm cho Kiếm Thần nhớ tới yêu tộc mà sư phụ đã từng nói tới, đặc biệt là những hoa văn tà dị trên mặt của Tiêu Phàm lúc này, làm cho Kiếm Thần càng thêm bất an trong lòng.
Mà con mát màu đỏ kia vẫn trong suốt như cũ nhưng Kiếm Thần lại cảm thấy hắn ẩn giấu vẻ không vui trong đó.
Những người chơi trong trận doanh Ác ma trước kia khi "Ác ma hóa" đều sẽ xuất hiện một luồng hắc ám giống như vậy, nhưng từ trên người của Tiêu Phàm thì Kiếm Thần lại có cảm giác khác thường. Cho dù vào lúc này cả người của Tiêu Phàm đều trắng như tuyết, ở trước người Kiếm Tâm Thông Minh như hắn ta cũng không giấu được luồng khí tức kia, nhưng Kiếm Thần vẫn không hiểu, thứ mà hắn ta chán ghét là cái gì...
"Đây chính là bài tẩy của đệ?"
"Không sai, đây chính là kỹ năng cuối cùng của ta. Thực ra ta cũng không muốn dùng nó vào chỗ này, bởi vì ta luôn cảm thấy sau đó còn có người sẽ tìm tới cửa nữa. Nhưng nếu không sử dụng thì ta hay là sư huynh đều không thể giải quyết xong..."
Sẽ còn có người tìm tới cửa?
Nghe thấy Tiêu Phàm nói như vậy, Kiếm Thần hơi nhíu mày, sắc mặt có chút không được tự nhiên, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ sư đệ cũng giống như là sư thúc, có thiên phú xem quẻ? Không thì tại sao lại có thể có loại dự cảm này?
Có điều có ta ở đây rồi thì sư đệ sợ rằng sẽ không thấy được người đó...
"Ha ha, sư đệ, lẽ nào ngươi cảm thấy ngươi dùng kĩ năng này thay đổi một hình dạng khác thì có thể qua được cửa này của ta hay sao?"
"Nếu đã xuất lá bài tẩy ra thì vấn đề có thể qua hay không qua. Mà vấn đề là nhất định phải qua!"
Tiêu Phàm bước chân lên, chỉ bạc bay múa, biến ảo thành một vệt ánh sáng màu trắng, bay nhanh về phía Kiếm Thần!
Kiếm Thần mở to hai mắt, có vẻ khá là giật mình, thứ hắn ta kinh sợ không phải tốc độ khủng bố đến cực điểm kia của Tiêu Phàm mà là sự lãnh khốc và hung tàn trong nháy mắt đã sinh ra trong mắt của hắn!
Ánh mắt lạnh giá đến cực điểm này tuyệt đối không phải là ánh mắt mà loài người có thể có được, giờ phút này cuối cùng cũng đã rõ ràng được đồ vật mình căm ghét là cái gì!
Những tâm tình tiêu cực cực kì điên cuồng kia không biết từ đâu đến, giống như vẫn được cất giấu ở sâu trong đối mắt màu đỏ kia!
Vì sao lại như vậy? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Một đôi mắt trong suốt tại sao sâu trong đó lại xuất hiện những vật quỷ dị dơ bẩn này?
Kiếm Thần không kịp suy nghĩ, bởi vì tiếng xé gió vang lên, lưỡi dao sắt bén của Tiêu Phàm đã vọt về phía hắn ta!
Cái đó không phải là kiếm mà là móng vuốt!
"Cái gì? Ác ma màu trắng sao? Chuyện này là sao vậy? Là kỹ năng 'Ác Ma Hóa' biến dị hay đây chính là kỹ năng cấp cao của 'Ác Ma Hóa'?"
Khi Tiểu Miêu thấy được hình dạng hiện tại của Tiêu Phàm thì cảm thấy hơi choáng váng, nói năng rất lộn xộn.
Mặc dù hiện tại Tiêu Phàm biến thân phần lớn vẫn còn đặc điểm của con người, thế nhưng cô cảm thấy Tiêu Phàm hiện tại chắc chắn không yếu hơn ác ma đen nhánh khi biến thân lúc trước.
"Tôi cũng không biết, ít nhất là tới hiện tại, tôi còn chưa thấy người chơi nào khác của trận doanh Ác Ma có thể biến thành như thế này. Thế nhưng tôi cảm thấy kiểu biến thân đặc biệt này chỉ Mệnh Phàm mới có..."
Phong Ma Tiểu Xích Lang cho rằng như vậy đó chính là bởi vì hắn ta thấy được mấy chữ "Ánh Sáng Trong Bóng Đêm", thế nhưng hắn ta không dám nói điều đó ra, bởi vì hắn ta sợ lời nói của mình sẽ gây chấn động, bởi vì một người chơi tại trận doanh Ác Ma lại có thể có một danh xưng khác thật sự làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được.
"Trời ạ! Sau khi Lich King Mệnh Phàm biến thân xong đã lao tới người thanh niên áo xanh kia, dùng móng vuốt của mình để tấn công anh ta!"
...
Móng vuốt sao?
Kiếm Thần nhíu mày lại, hắn ta thật sự khó chịu khi thấy Tiêu Phàm vứt bỏ kiếm không dùng mà lại dùng móng vuốt, bởi vì điều đó rất là thô lỗ, chỉ có thú hoang mới chiến đấu như vậy mà thôi.
Kiếm Thần không vui cho nên lưỡi kiếm cũng sắc bén hơn nhiều, vung tay lên để bảo kiếm đón đỡ móng vuốt của Tiêu Phàm! Đinh!
Tiếng vang như vậy thật sự làm Kiếm Thần hơi ngỡ ngàng, bởi vì lưỡi kiếm của hắn ta chém vào móng vuốt của Tiêu Phàm, lại phát ra tiếng vang như kiếm chém vào một tảng đá cứng vậy, thật sự là quá khó tin!
"Túy Uyên Bạch Ma" là một kỹ năng biến thân giống với kỹ năng "Ác Ma Hóa", tăng thêm 100% thuộc tính, hơi kém hơn trị số cao nhất là 150% của "Ác Ma Hóa", thế nhưng điểm mạnh nhất của kỹ năng này đó chính là có một hiệu quả đặc biệt, tăng thêm 50% hiệu quả của tất cả kỹ năng hệ Túy Uyên.
Trong trạng thái "Túy Uyên Bạch Ma" thì hiệu quả bị động của Túy Uyên Chi Thể được tăng gấp đôi, tính bền dẻo của cơ thể từ 100% tăng lên tới 200%, thuộc tính cường hóa cũng từ 50% lên tới 100%, kết hợp với chỉ số thuộc tính tăng thêm từ "Túy Uyên Bạch Ma" thì số thuộc tính mà Tiêu Phàm được tăng thêm còn nhiều hơn nhiều thuộc tính khi Tiêu Phàm dùng kỹ năng Ác Ma Hóa.
Còn các kỹ năng khác như năng lực hút máu, cảm giác nguy hiểm, tốc độ tăng thêm từ "Tửu Lãng Túy Đào", lực phá hoại từ "Túy Uyên Tửu Hỏa" cũng đã được tăng lên rất nhiều.
Kết hợp những đặc điểm này, Tiêu Phàm tự mình định ra phương thức tác chiến thích hợp với mình nhất, đó cũng chính là phương thức chiến đấu đặc biệt của trận doanh Ác Ma, cận chiến tay không, đơn giản và thô bạo.
Không có lốc ma pháp cực kỳ hoành tráng, cũng không có quá nhiều kỹ xảo chiến đấu đẹp mắt, chỉ dựa vào cơ thể mạnh mẽ, dùng tất cả bộ phận cơ thể để chiến đấu, cũng là một đặc điểm của trận doanh Ác Ma.
Kiếm của Kiếm Thần cũng chỉ có thể để lại một đường trắng nhạt trên cánh tay của Tiêu Phàm, làm trên cơ thể trắng nõn như ngọc của hắn xuất hiện một đường nét nhạt. Tiêu Phàm không chần chờ chút nào, móng vuốt sắc bén của hắn lại cào về phía Kiếm Thần, lần tấn công này còn mang theo một luồng lửa màu rượu đỏ!
Đinh đinh đinh!
Kiếm Thần cũng chém tới vài kiếm, va chạm với móng vuốt của Tiêu Phàm. Hai tay của Tiêu Phàm giống như hai thanh vũ khí cứng cỏi và sắc bén, khi va chạm với kiếm cũng không kém thanh kiếm kia cả về độ sắc bén lẫn độ cứng cỏi.
Kiếm Thần không vui, cũng không phải bởi vì đòn tấn công của mình không có tác dụng, mà là bởi vì đòn tấn công của Tiêu Phàm quá lung tung.
Tấn công mà không có quy luật đó chính là tâm đã loạn, mà khi tâm loạn thì đó chính là điều nguy hiểm nhất đối với người tu hành. Kiếm Thần cảm thấy Tiêu Phàm hiện tại chính đang ở trong trường hợp này, bỏ gốc lấy ngọn, rất ngu xuẩn.
Thế nhưng Kiếm Thần đâu biết được rằng, cách này mới là cách chiến đấu mạnh mẽ nhất của Tiêu Phàm.
Lúc trước, Tiêu Phàm trách Tịch Dương chỉ biết dựa vào cơ bắp mà không biết suy nghĩ, đó cũng không phải là hắn không thích cảm giác đối kháng tay đôi, mà là hắn cho rằng, nếu Tịch Dương biết suy nghĩ hơn thì kết hợp với sự phản ứng thần kinh xuất sắc của hắn ta thì sẽ càng xuất sắc hơn.
Mà cuối cùng, khi chiến đấu thì con người có thể tin tưởng được cũng chỉ có thể là thực lực, cơ thể của mình. Điểm này, Tiêu Phàm đã khắc sâu vào tận linh hồn khi trải nghiệm trong bóng đêm vô hạn.
Cho nên, vì xé rách màn đêm tối đáng sợ kia, Tiêu Phàm không sử dụng kiếm pháp Thục Sơn, mà là dùng hai tay của mình...