Móng vuốt sắc bén của Tiêu Phàm đâm tới Kiếm Thần, hắn muốn phá vỡ màn kiếm của Kiếm Thần, xé rách sự phòng ngự chặt chẽ của Kiếm Thần!
Thế nhưng Kiếm Thần vẫn luôn cẩn thận, kiếm pháp lại rất khéo léo, rất dễ dàng mà ngăn cản sự tấn công của Tiêu Phàm.
Khi thấy mình không thể phá vỡ được phòng ngự của Kiếm Thần thì Tiêu Phàm lại đẩy tốc độ của mình lên cao hơn, ngọn lửa xung quanh bắt đầu bùng cháy và từng sợi tơ bạc bay lên, giống như từng cánh hoa đỏ bay múa trong trời mưa tuyết vậy.
Trên trán Kiếm Thần xuất hiện mồ hôi, khi trước Tiêu Phàm còn chưa biến thân thì tốc độ đã rất cao rồi, hiện tại lại tăng lên nữa thì ngay cả hắn ta sử dụng "Tiên Phong Vân Thể Thuật" vẫn không thể theo kịp tốc độ đó được.
Thế nhưng để Kiếm Thần lo lắng nhất cũng không phải là tốc độ của Tiêu Phàm nhanh như thế nào, mà bởi vì một chút điên cuồng ở trong bộ pháp của Tiêu Phàm.
Kiếm Thần đã tới cảnh giới Kiếm tâm thông minh, cho nên cảm nhận được rất rõ sự tàn bạo cực kỳ nguyên thủy này.
Loại khí thế này, giống như là một con thú dữ ra khỏi chuồng vậy, cực kỳ điên cuồng, làm cho hắn ta rất không thích.
Bởi vì Kiếm Thần cảm thấy Tiêu Phàm đã không phải là một con người nữa, mà chính là một con thú hoang có cơ thể con người!
Con người, làm sao có thể biến thành thú hoang được chứ?
Kiếm Thần tức giận, hắn ta phải làm Tiêu Phàm tỉnh táo lại, cho nên hắn ta chém một kiếm, Phong Mang Tất Lộ!
Một kiếm này dùng cả chân khí của Kiếm Thần, cho nên cũng không phải là một kiếm bình thường, ánh kiếm cực kỳ sắc bén xuất hiện xung quanh thanh kiếm, phá vỡ ngọn lửa màu đỏ hồng, rồi chém thẳng tới móng vuốt của Tiêu Phàm!
Lần này, bảo kiếm không bị ngăn cản nữa, sắc bén giống như ánh mắt của Kiếm Thần hiện tại vậy, bởi vì Kiếm Thần rất tin tưởng, một kiếm mạnh mẽ của mình không ai ngăn cản được!
Ánh kiếm xuất hiện, hoa máu bắn tung tóe.
Cánh tay đứt gãy, rồi sau đó bị thiêu thành một ngọn lửa...
Thế nhưng Kiếm Thần cũng không thư giãn mà lại càng hồi hộp hơn trước, bởi vì tiếng gió rít bên tai càng ngày càng mạnh mẽ!
Một cánh tay bị cụt được một ngọn lửa bao quanh, lao tới trước ngực Kiếm Thần làm hắn ta kinh hãi, vội vàng lùi về phía sau. Mà từ trong ngọn lửa kia mọc ra một móng vuốt sắc bén lia ngang, cắt đứt áo ngoài của Kiếm Thần!
"Sư huynh, tự tin quá cũng không tốt đâu..."
Giọng nói rất bình tĩnh, thế nhưng lại làm Kiếm Thần hơi giật mình, bởi vì hắn ta lại phát hiện lồng ngực của mình xuất hiện một vết cào, máu tươi dần dần trào ra từ đó.
"Sư huynh, đang trong chiến đấu mà lại không tập trung thì thật sự cũng không tốt..."
Kiếm Thần giật mình ngẩng đầu lên, chẳng biết lúc nào mà Tiêu Phàm đã ở gần sát hắn ta rồi, còn đang định cầm kiếm chém ra thì lại cảm thấy cánh tay hơi tê, thanh kiếm rơi xuống đất!
Tay cầm kiếm của Kiếm Thần đã bị thương!
Kiếm Thần cũng biết là nguy hiểm, nên cũng không dám khinh thường nữa, cố gắng để mình trở nên bình tĩnh lại thì ngay lúc đó hắn ta nghe được tiếng gió rít ở bên tai!
Chân phải Tiêu Phàm nhấc lên, quay người quét ngang ra, mục tiêu là đầu của Kiếm Thần!
Ánh mắt Kiếm Thần co rút lại, giơ hai tay ra phía trước, một tay ngăn cản một tay dẫn lực của cú đá này đi!
"Sư đệ, sư huynh cũng không phải chỉ biết mỗi kiếm thuật, cũng khá thông thạo đối kháng tay đôi đấy!"
Sau khi khóa chặt đùi phải của Tiêu Phàm thì Kiếm Thần bình tĩnh hơn nhiều.
Thế nhưng Tiêu Phàm lại không thèm để ý chút nào, ánh mắt vẫn lạnh như băng, chân trái đạp đất để cơ thể bay lên, rồi dùng chân trái đó đạp vào bụng của Kiếm Thần!
Không thể nào!
Kiếm Thần khá hoảng sợ!
Bởi vì tư thế hiện tại của Tiêu Phàm không thể tấn công thêm được nữa, bởi vì đùi phải của hắn đã bị khóa chặt rồi!
Từng tiếng vang răng rắc xuất hiện làm Kiếm Thần hơi ngẩn ngơ!
Hắn ta rất rõ ràng cái gì vừa gãy, đó chính là đùi phải của Tiêu Phàm đã bị hắn ta khóa chặt kia!
Mà ngay sau đó thì Kiếm Thần cảm thấy phần bụng rất đau đớn, cả người bay thẳng ra ngoài...
"Sư huynh, đệ đã nói rồi, quá tự tin cũng không tốt."
Kiếm Thần không nói gì cả, chỉ ngẩng đầu lên. Hắn ta thấy Tiêu Phàm đang dùng chân trái của hắn đứng trước người mình, mà chân phải thì đã bị vặn gãy tới mức biến hình, giống như sợi bún vậy.
Thế nhưng điều làm cho Kiếm Thần cảm thấy rờn rợn đó chính là cái chân phải của Tiêu Phàm, hiện tại lại xoay tròn trở lại như là lò xo vậy.
Xương đùi phải của Tiêu Phàm bắt đầu liên kết lại với nhau vang lên những tiếng răng rắc làm Kiếm Thần cảm thấy lạnh lẽo...
Tàn nhẫn thật, sư đệ đối với bản thân cũng thật sự là tàn nhẫn!
Kiếm Thần biết, sự đau đớn mà Tiêu Phàm phải chịu đựng là rất lớn, hắn ta cũng rất khâm phục về phương diện này của Tiêu Phàm.
Mà Tiêu Phàm cũng không quan tâm tới suy nghĩ hiện tại của Kiếm Thần là gì, sau khi đùi phải khôi phục lại như cũ thì Tiêu Phàm lại di chuyển tiếp.
Kiếm Thần đã tạm thời mất đi thanh kiếm của mình, đó chính là một cơ hội lớn nhất dành cho Tiêu Phàm!
Thế nhưng Kiếm Thần cũng sẽ không ngồi chờ chết, mặc dù kỹ thuật cận chiến tay không của hắn ta không cao bằng kiếm thuật thế nhưng vẫn rất mạnh mẽ, ngày xưa hắn ta vẫn có thể luyện tập chiến đấu với Mã Cổ vài chiêu cơ mà.
Thế nhưng rất đáng tiếc, hiện tại hắn ta gặp lại là Tiêu Phàm...
Kiếm Thần đưa tay ra ngăn cản những đòn tấn công của Tiêu Phàm, phong cách kiếm thuật của Kiếm Thần là hài hòa tự nhiên, cận thân chiến đấu đương nhiên cũng sẽ áp dụng phong cách đó, hắn ta thường sử dụng cách tá lực đả lực, một tay cản một tay dẫn lực, điều khiển cả cuộc chiến đấu.
Đáng tiếc rằng cách chiến đấu hiện tại của Tiêu Phàm khác hẳn thường ngày, phong cách hiện tại của hắn là điên cuồng, đặc điểm là hỗn loạn, tất cả các bộ phận của cơ thể hắn không nơi nào là tự nhiên cả, chiêu thức kỳ lạ không theo lẽ thường xuất hiện liên tục.
Nếu chiêu thức của Tiêu Phàm bị Kiếm Thần ngăn cản thì hắn sẽ dùng chiêu ngược lại, không thèm để ý bản thân bị thương, vẫn muốn tấn công Kiếm Thần.
Kiếm Thần còn chưa bao giờ gặp kẻ nào liều mạng như vậy cả, cho nên chỉ một lát sau đã bị trúng mấy đòn của Tiêu Phàm, khá là thảm hại.
...
Tiểu Ngũ vẫn quan sát ở bên cạnh cảm thấy hơi hoảng loạn, bởi vì cậu ta còn chưa bao giờ thấy Kiếm Thần thảm hại như này.
Bởi vì trong mắt Tiểu Ngũ, sức chiến đấu của Kiếm Thần là mạnh mẽ nhất trong "Tân Sinh".
Thế nhưng khi Tiêu Phàm xuất hiện thì cậu ta cảm thấy khá lo lắng, bởi vì tới tận khi Tiêu Phàm biến thành ác ma màu trắng thì Tiểu Ngũ vẫn chưa thể tính toán ra sức chiến đấu của Tiêu Phàm.
Vạn vật đều có lý, cho nên mới có thể phân biệt là mạnh hay yếu, mà Tiêu Phàm hiện tại chính là kẻ không nói lý.
Thậm chí những hành vi vừa qua của Tiêu Phàm đều là tự mình hại mình, không có chút logic nào cả, chỉ có tinh thần chiến đấu bất khuất tồn tại mà thôi.
Mà Tiêu Phàm chính là một tồn tại vượt quá phạm vi của phép tính bình thường, làm Tiểu Ngũ cảm thấy bối rối, vì cậu ta không thể hiểu được chút gì cả.
Thực ra thì Tiểu Ngũ đi vào lối mòn tư duy của chính mình, trên đời này làm gì có nhiều thứ có thể số liệu hóa được chứ, Tiểu Ngũ muốn chuyển ý chí chiến đấu của loài người thành số liệu thì quá là ngây thơ đi.
Ý nghĩ của Tiêu Phàm rất đơn giản, chính là dựa vào kỹ năng và thuộc tính mạnh mẽ của mình mà cận chiến với Kiếm Thần, liều chết chiến đấu, hắn muốn chiến thắng người sư huynh này của mình.
Mà cận thân bác đấu, đó chính là cách chiến đấu theo bản năng cơ bản nhất của loài người.
Khi Tiêu Phàm ở trong bóng đêm vô tận, đã lĩnh ngộ được cách chiến đấu tự mình hại mình này, hiện tại lại kết hợp với năng lực chữa trị của cơ thể thì hắn cũng có thể sử dụng nó trong chiến đấu rồi.
Nếu nói Kiếm Thần mạnh nhất chính là kiếm pháp, thì điểm mạnh nhất của Tiêu Phàm chính là liều mạng!
Hắn phải dùng dòng máu nóng của mình để liều mạng giết chết Kiếm Thần!