Tiểu Sửu Hoàng đã từng nói, trong chiến đấu không nên dựa dẫm vào ngoại vật quá nhiều, hiện tại Tiêu Phàm rất là đồng ý với cách nói đó. Cho nên hắn mới ép cơ thể của mình, để ép tiềm năng của cơ thể mình ra, chiến thắng vị sư huynh từ phái Thục Sơn này!
Hai móng vuốt đều được giơ ra, trên móng vuốt đều xuất hiện ánh sáng lạnh, hiện tại Tiêu Phàm thực sự giống với một con mãnh thú bạc trắng vậy!
Chống đỡ thế công liên tục của Tiêu Phàm làm Kiếm Thần mất rất nhiều thể lực và tinh thần, dần dần hắn ta xuất hiện sự thở dốc, bộ pháp cũng dần lộn xộn hơn nhiều.
Cuối cùng, cũng xuất hiện một lần sơ xuất, làm Kiếm Thần mất cân bằng, ngã ngửa lên mặt đất.
Tiêu Phàm làm sao có thể buông bỏ cơ hội tốt này chứ? Hắn giơ tay phải lên, chém xuống dưới như một thanh kiếm sắc, mang theo từng luồng lửa nóng hừng hực!
Vù!
Một thanh kiếm phóng tới rất nhanh, vừa lúc đỡ được đòn tấn công này của Tiêu Phàm.
Sau đó, sáu thanh kiếm khác cũng lao tới, lơ lửng cạnh người Kiếm Thần, giống như là vệ sĩ bảo vệ xung quanh Kiếm Thần vậy.
Ngự Kiếm Thuật!
Kiếm Thần lại "nhặt" thanh kiếm của mình lên, sử dụng ra thực lực chân chính của mình.
Thế nhưng lần này Kiếm Thần là bị ép chiến đấu...
"Sư đệ, cách chiến đấu của đệ quá dã man."
Kiếm Thần điều chỉnh lại hô hấp của mình, đứng lên lần nữa. Khi nhìn vào sắc mặt của hắn ta thì cũng biết rằng hắn ta rất không thích cách chiến đấu của Tiêu Phàm.
"Đệ cũng biết là như vậy, thế nhưng nó lại rất thực dụng."
Tiêu Phàm phe phẩy cánh tay, từng giọt máu từ trên đó rơi xuống làm Kiếm Thần cảm thấy khá khó chịu.
"Ít dùng những thứ bàng môn tà đạo đi, với lại chuyên tâm tu kiếm pháp không tốt hơn sao?"
"Đệ không cho rằng những thứ này là bàng môn tà đạo, cũng không cho rằng kiếm pháp là một con đường duy nhất có thể đi."
Kiếm Thần thở dài, bảo kiếm lơ lửng xung quanh người Kiếm Thần cũng dần dần thay đổi mục tiêu, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tiêu Phàm, trên lưỡi kiếm cũng xuất hiện từng luồng ánh sáng lạnh.
"Xem ra sư đệ không tiếp thu lời khuyên của ta, như vậy thì hãy để kiếm của ta khuyên nhủ đệ đi, sư đệ, đắc tội..."
Kiếm Thần nhấc tay phải lên, bảy thanh kiếm dưới sự điều khiển của Kiếm Thần đã bay nhanh tới chỗ Tiêu Phàm đang đứng, mà giờ phút này thì chúng mới chân chính được rút ra khỏi vỏ!
Kiếm Thần sử dụng cả bảy thanh phi kiếm, đó là vì hắn ta muốn sử dụng "Thất Tinh Phục Ma trận", đó mới chính là kỹ năng mạnh mẽ nhất của Kiếm Thần!
Mấy lần trước, Kiếm Thần sử dụng "Thất Tinh Phục Ma trận" là để phòng thủ, đó là còn muốn khuyên bảo Tiêu Phàm, thế nhưng hiện tại Kiếm Thần chuyển thủ thành công, đó chính là muốn giết chết Tiêu Phàm rồi.
"Thất Tinh Phục Ma trận" có ba chữ "Phục Ma trận", đó chính là nói điểm mạnh của trận này không phải là phòng thủ, mà là "Phục Ma"!
Hiện tại, trong mắt của Kiếm Thần thì Tiêu Phàm chính là ma!
Kiếm Thần muốn dùng kỹ năng mạnh nhất của mình để nói cho người sư đệ vừa gia nhập môn phái của mình biết, Thục Sơn là mạnh nhất, kể cả ngươi biến thành ma, cũng sẽ bị tiêu diệt dưới kiếm pháp của Thục Sơn!
...
Bảy thanh kiếm đều bắn ra, từ bốn phương tám hướng đâm tới!
Mỗi thanh bảo kiếm đều sử dụng kiếm thuật chí cao của Thục Sơn, liên kết với nhau làm một thể.
Tiêu Phàm ở trong trận, cảm nhận được sát cơ tầng tầng lớp lớp.
Đầy trời đều là ánh kiếm, như mưa tuyết, lít nha lít nhít, không có kẽ hở.
Tiêu Phàm ở trong trận vẫn cố gắng chống cự, thế nhưng "Thất Tinh Phục Ma" rất khó phá vỡ, sau từng tiếng kiếm ngân vang lên thì trên người Tiêu Phàm xuất hiện vài đường kiếm khá sâu...
Đôi mắt Tiêu Phàm lấp lóe, hắn cảm nhận được sự nguy hiểm trước đó chưa từng có.
"Thất Tinh Phục Ma trận" quá mạnh mẽ, thật không hổ danh là Thục Sơn, kiếm trận này cũng chỉ mô phỏng được một phần vạn bản chính, vậy mà cũng đã có uy lực như vậy rồi, Tiêu Phàm ở trong trận cũng không nhìn thấy chút hi vọng phá trận nào cả.
Thế nhưng hắn đã đi tới bước này rồi, làm sao có thể ngã xuống tại đây chứ? Nếu không phá được trận thì trước khi mình chết cũng phải giết chết người điều khiển trận này chứ.
"A!"
Tiêu Phàm hét lớn, hai mắt xuất hiện một luồng ánh sáng đỏ, rồi lao nhanh về phía Kiếm Thần, mặc kệ từng luồng kiếm xuất hiện ở phía trước, từng luồng lửa vẫn bùng cháy trên con đường này.
Tiêu Phàm xông tới thì kiếm trận sẽ không nương tay, từng luồng kiếm bắn qua người Tiêu Phàm làm người hắn xuất hiện rất nhiều lỗ thủng...
...
Khán giả bên ngoài sân đều cảm nhận được một luồng cảm xúc ngột ngạt, tất cả mọi người đều biết Kiếm Thần có ưu thế tuyệt đối, mà Tiêu Phàm vẫn cố chấp chống lại, từng luồng kiếm đâm thủng trên người của hắn, cũng không biết bao nhiêu lần rồi. Cơ thể màu trắng như ngọc của hắn đã bị nhuộm đỏ, sau lưng Tiêu Phàm xuất hiện một con đường bằng máu...
Tiểu Miêu nhìn chằm chằm vào màn hình lớn mà cảm thấy rất đau xót, cả trận doanh Ác Ma lớn như vậy, thế mà chỉ còn lại một mình hắn chiến đấu, tại sao hắn có thể kiên trì tới tận bây giờ chứ?
Thế nhưng...
"Mệnh Phàm, cố lên!" Tiểu Miêu hét lớn.
"Mệnh Phàm, cố lên!"
"Mệnh Phàm, cố lên!"
...
Tiếng hét vang vọng, giống như vô số hồi âm, trong đó còn chứa đựng tâm trạng hiện tại của từng khán giả...
"Thật xin lỗi, gánh nặng mà tôi giao cho cậu, vẫn quá nặng rồi..."
Phong Ma Tiểu Xích Lang hơi áy náy mà cúi đầu xuống.
Sau đó hắn ta lại ngẩng đầu lên, bởi vì hắn ta cảm thấy coi như Tiêu Phàm ngã xuống, thì hắn ta cũng phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, đó chính là sự tôn trọng cơ bản nhất.
...
Kiếm Thần đứng thẳng, áo xanh bồng bềnh, nhìn chằm chằm vào bóng người đang nhích lại gần mình mà cảm thấy kính nể. Càng vì vậy thì càng để hắn ta ra tay, kết thúc sự đau đớn của người sư đệ này.
"Sư đệ, dừng lại đi, đệ sẽ không tới được đây đâu."
"Không liều mạng thì làm sao biết được có qua được hay không!"
Phía trước Tiêu Phàm xuất hiện ba thanh phi kiếm, sau đó chúng xẹt qua người Tiêu Phàm làm máu bắn tung tóe.
Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào đường máu của mình, cũng biết rằng HP của mình sắp cạn, sẽ không thể chịu đựng được một đòn nữa của Kiếm Thần...
Kiếm Thần nhìn vào người sắp đi tới trước mặt mình mà cảm thấy buồn bã, hơi lắc đầu rồi hắn ta nâng tay phải lên, nắm chặt nắm tay lại.
Tiêu Phàm mặc dù chưa từng thấy thủ thế này thế nhưng cũng biết được ý nghĩa của nó, đó chính là thu trận!
Khi nào thì "Thất Tinh Phục Ma trận" sẽ thu lại?
Sắp hoàn thành phục ma, ác ma sắp chết.
Trong khoảnh khắc Kiếm Thần nắm chặt tay lại thì bảy thanh kiếm đều nhắm thẳng vào Tiêu Phàm, cùng nhau lao tới!
Tiêu Phàm cắn răng, bắt đầu lao tới một lần cuối cùng...
Ngay lúc này bảy thanh kiếm bộc lộ khả năng của chúng, đâm về phía Tiêu Phàm với khí thế hủy diệt đất trời...
Bên ngoài chiến trường, vô số người đang chăm chú theo dõi cảnh tượng này, có lẽ đây chính là kết cục của "Chúng thần di tích chi chiến".
Bang!
Uy lực của bảy thanh kiếm, kinh khủng đến mức nào!
Chịu tác động từ "Thất Tinh Phục Ma trận", toàn thân Tiêu Phàm bị nổ thành một đóa hoa máu, chất lỏng màu đỏ văng khắp đất trời...
...
Bên ngoài chiến trường, mọi người yên lặng, rồi sau đó một nỗi buồn thương dâng lên trong lòng.
Rõ ràng đã sắp đến lúc kết thúc rồi, hắn còn ngã xuống sao?
Cũng phải, rồi cũng có ngày huyền thoại phải ngã xuống...
...
Hiện giờ, không có ai vui vẻ hơn Tiêu Ngũ, với cậu ta mà nói, loại người không thể tính toán được sức chiến đấu như Tiêu Phàm chính là sự tồn tại đáng lo, đặc biệt khi thấy ánh mắt điên cuồng của Tiêu Phàm khi xông vào "Thất Tinh Phục Ma trận", cậu ta liền thấy tim không ngừng gia tốc.
Hiện tại Tiêu Phàm bị uy lực của "Thất Tinh Phục Ma trận" nổ đến mức không còn sót một mẩu vụn nào, cuối cùng cậu ta cũng yên tâm hơn nhiều.
Kiếm Thần ngẩng đầu nhìn lên, hắn ta nhìn những đóa hoa máu nổ tung đầy trời trong một khoảnh khắc, có chút chán nản...
...
Mấy năm trước, Thục Sơn dưới ánh trăng, trời sao lấp lánh, Vũ Vân đưa Độc Cô Thần đến ngồi trên đỉnh núi cao, ngửa đầu nhìn lên.