"Trên phía bắc bầu trời, có bảy vì sao Thiên Khu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Ngọc Hoành, Khai Dương, Dao Quang... Hiểu được những thứ này, có thể kết trân được."
"Sư phụ, Thất Tinh Phục Ma trận thật khó, Thần Nhi không hiểu."
"Thần Nhi, con cũng biết uy lực của Thất Tinh Phục Ma trận, nếu như yêu ma rơi vào trong đó nhất định sẽ bị tiêu diệt toàn bộ."
"Thất Tinh Phục Ma trận thật sự mạnh như thế ạ?"
"Con nghĩ sư phụ sẽ lừa con sao? Thần Nhi, tư chất của con vốn không kém, chịu khó nghiên cứu, sẽ có một ngày con tập được Thất Tinh Phục Ma trận."
"Thần Nhi, xin nghe lời dạy của sư phụ, con nhất định sẽ khổ luyện..."
...
Thời gian thấm thoát trôi, cuối cùng Độc Cô Thần cũng hiểu được tận cùng của "Thất Tinh Phục Ma trận", hắn ta cũng thành công vận dụng lí thuyết của nó vào Ngự Kiếm Thuật của mình.
Nhưng hiện tại, thiên hạ thái bình, làm gì có yêu ma quỷ quái xuất hiện nữa, cho nên Độc Cô Thần vẫn chưa từng được thử uy lực của chiêu kiếm mạnh nhất mà mình học được.
Mãi cho đến khi hắn ta tham gia "Chúng thần di tích chi chiến", gặp được Tiêu Phàm...
Tiêu diệt toàn bộ trong lời sư phụ, là cảnh tượng này sao?
Nhìn Tiêu Phàm bị kiếm trận khuấy đến tan tành, biến thành mưa máu, trong lòng Kiếm Thần không có chút cảm giác tự hào nào cả, ngược lại còn có sự đau lòng nhàn nhạt.
Hắn ta lẳng lặng đứng dưới bầu trời hoa máu đang nổ tung, mặc cho máu tươi của Tiêu Phàm rơi xuống.
Nhưng khi một giọt chất lỏng chảy từ trên trời cao xuống gò má Kiếm Thần, hắn ta giật mình! Ngay lúc đó, trong lòng hắn ta xuất hiện một linh cảm không lành!
Không đúng! Đây không phải là máu! Máu không thể lạnh như băng thế này được!
Nhưng căn bản sư đệ không thể xông ra khỏi kiếm trận của mình được, hẳn là hắn đã bị kiếm trận của mình khuấy chết rồi chứ!
Ngay khi Kiếm Thần đang suy tư, chất lỏng đỏ như máu kia đã rơi hết từ trên trời xuống, xối ướt cả thân áo xanh của hắn ta.
Kiếm Thần khịt khịt mũi, hắn ta ngửi được một mùi hương kì dị...
Đây là rượu?
Ngửi được mùi rượu, Kiếm Thần nhớ đến thể chất đặc biệt mà Tiêu Phàm có được, hắn ta rùng mình, Kiếm Thần nâng tay tạo thành hình kiếm chỉ, định triệu hồi bảo kiếm đang rơi ở phía xa đến!
Mà ngay lúc này, chất lỏng màu máu vấy lên người Kiếm Thần bắt đầu di chuyển một cách kì lạ, dần dần đông lại thành hình người.
Hình dáng vẫn không rõ ràng, nhưng vị trí khuôn miệng trên khuôn mặt của hình người đông lại từ chất lỏng kia bắt đầu rung động nhè nhẹ...
"Sư huynh, đến giờ mới nhận ra tình hình, có phải đã hơi muộn quá rồi không..."
Nghe thấy tiếng nói của Tiêu Phàm vang lên bên tại, Kiếm Thần toát mồ hôi lạnh, nhưng hắn tự biết, đúng như lời Tiêu Phàm vừa nói, hắn ta phát hiện quá muộn.
Phi kiếm hiện vẫn đang trên nhanh chóng quay về, mà Tiêu Phàm đã lại xuất hiện một lần nữa từ trong rượu, rượu quấn quanh người hắn, quây thân thể hắn tại một chỗ, mà móng vuốt sắc bén kia đang khóa lấy cổ của Kiếm Thần.
"Sư huynh, huynh quá ỷ lại vào kiếm của mình. Nếu như sau khi huynh phát hiện ra điều khác thường, lập tức lựa chọn rời khỏi đây mà không sử dụng "Ngự Kiếm Thuật" để triệu hồi bảo kiếm thì có lẽ còn có một đường sống, nhưng cuối cùng huynh lại đưa ra một quyết định sai lầm.
Không ngờ rằng huynh còn chịu tin tưởng bảo kiếm của mình hơn cả bản thân huynh, thật sự luyện kiếm đến mức hồ đồ luôn rồi. Vậy mới nói, sống trên đời thì phải học được cách dựa vào bản thân mình..."
Móng vuốt sắc bén xẹt qua, cắt ra một vết xước trên cổ Kiếm Thần, ngay lập tức máu tươi cũng văng ra khắp nơi!
Bảy thanh phi kiếm đang quay về kia cũng bỗng nhiên rơi xuống từ không trung, tạo ra vài tiếng kiêu lanh lảnh, sau đó chúng thu lại ánh sáng ở bên trên.
Kiếm Thần ngã trên mặt đất, vô lực nhìn trời xanh, nhớ đến lời Tiêu Phàm vừa nói bên tai mình, hắn ta cười khổ, thân thể phân tản ra.
"Quả nhiên ánh mắt của sư thúc rất độc đáo..."
...
Sau khi Tiêu Phàm hóa thân thành Túy Uyên Bạch Ma, hắn có thể sử dụng tác dụng đặc biệt của "Tửu Ngọc Ma Tượng".
"Tửu Ngọc Ma Tượng" có thể giúp Tiêu Phàm lập tức hóa thành chất lỏng Ngọc Tửu có thể miễn dịch được mọi thứ, một giây sau lại đông lại thành người.
Tiêu Phàm dựa vào tác dụng vô địch trong khoảnh khắc của "Tửu Ngọc Ma Tượng", chống đỡ không bị kiếm trận của Kiếm Thần xiết chết, sau đó lại dựa vào tính chất đột nhiên đông lại thành người, đánh lén Kiếm Thần đang không chút đề phòng, như vậy mới lấy được mạng của Kiếm Thần trong một chiêu.
Nếu không đấu kiếm với kì tài kiếm đạo Kiếm Thần được Thục Sơn công nhận này, căn bản Tiêu Phàm không thể nắng được.
Chuyện xảy ra trong một khoảnh khắc khiến rất nhiều người không kịp phản ứng lại, cho đến khi bóng người Kiếm Thần biến mất trên chiến trường bọn họ mới tỉnh tảo lại được.
Lich King Mệnh Phàm thắng rồi?
Thế này không phải quá drama rồi chứ!
"Chúng thần di tích chi chiến" lần này thật kích thích!
Bên ngoài chiến trường bắt đầu xôn xao, dường như là đang ủng hộ cho người chiến thắng cuối cùng của "Chúng thần di tích chi chiến".
Tiểu Miêu đã bỏ hết hình tượng để hoan hô, Phong Ma Tiểu Xích Lang lại không đứng dậy ngay lập tức, hắn ta vẫn lẳng lặng nhìn chăm chú vào màn hình lớn, mặc dù Kiếm Thần khiến hắn ta vô cùng kích động, nhưng thẻ bài của trận doanh Nhân Loại vẫn chưa vỡ, trận đấu này vẫn chưa kết thúc...
...
Hiện tại sắc mặt của Tiểu Ngũ rất tệ, cậu ta không ngờ rằng Kiếm Thần lại thua cuộc, bởi vì Kiếm Thần chính là người có sức chiến đấu cao nhất trong mắt cậu ta! Vì sao người mạnh nhất lại ngã xuống ở đây? Tên Mệnh Phàm kia là quái vật sao?
Hiện tại, Thập Nhận của công hội Trật Tự chỉ còn lại một mình cậu ta ở đây, Tiểu Ngũ không biết nên làm thế nào, bởi vì trong lòng cậu ta biết rõ mình không phải là đối thủ của Tiêu Phàm!
Làm sao bây giờ? Hiện giờ cậu ta nên làm gì đây?
Bỗng nhiên Tiểu Ngũ cảm thấy bảng tên mà Kiếm Thần giao cho mình vô cùng nặng nề...
Tiêu Phàm rút khỏi dáng vẻ "Túy Uyên Bạch Ma", mệt mỏi thở dài, trên chiến trường còn lại một tên bốn mắt nhìn qua chẳng mạnh chút nào, chỉ cần xử lí cậu ta rồi cướp lấy thẻ bài của trận doanh Nhân Loại thì trận đấu không công bằng này có thể hoàn toàn kết thúc.
Nghĩ như vậy, Tiêu Phàm thoải mái hơn nhiều, tay phải mò giữa không trung, một thanh trường kiếm lại xuất hiện trong tay hắn, hắn chậm rãi đi về phía Tiểu Ngũ.
Đệt! Tên quái vật này muốn giết mình!
Trời ơi, mình nên làm gì bây giờ?
Tiểu Ngũ mình chỉ có thể đánh bại được những kẻ địch mà mình thu thập tính toán được thôi, nhưng căn bản sức chiến đấu của tên này không nằm trong phạm vi tính của mình!
Nếu như không thể tính được thì mình chiến đấu với hắn như thế nào?
Căn bản người này là sự tồn tại trái quy luật!
Tiêu Phàm càng lại gần, Tiểu Ngũ càng căng thẳng, cậu ta không khỏi run lên.
Bỗng nhiên, một tiếng ngâm nga vọng lên từ phía xa, đó là một bài hát, giai điệu chậm rãi, giống như một bài hát ru dỗ trẻ con đi vào giấc ngủ vậy.
Hắn không có chút ấn tượng nào với bài hát này nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, Tiêu Phàm nhíu mày.
Ban đầu Tiểu Ngũ thấy khó hiểu, sau đó nhìn về phía tiếng hát, khi cậu ta nhìn thấy người đi tới, suýt chút nữa vui đến mức bật khóc...
Khúc nhạc bị kéo dãn ra, không những không gây khó chịu, mà nó còn khiến nội tâm Tiêu Phàm lúc này bình tĩnh lại. Sở dĩ Tiêu Phàm nhíu mày là bởi vì cảm giác đau nhói nho nhỏ kia.
Đúng vào lúc khúc nhạc vang lên, hắn cảm thấy đầu của bản thân nhói lên một chút. Tiêu Phàm cảm thấy tình huống này cực kì quái dị.
Nhưng làm sao quái dị bằng cảnh tượng lúc này, Tiêu Phàm cảm thấy người đang đi về phía mình ăn mặc còn kì dị hơn.
Áo choàng lớn, kèm theo mặt nạ của siêu nhân mặt nạ kẹo que siêu nổi tiếng nữa?
Đây là phong cách gì đây?
Chẳng lẽ tên này là một thằng nhóc sao?
Nhưng nhìn thân hình của hắn ta cũng đâu giống một thằng nhóc đâu nhỉ?
Nếu như không phải là một cậu bé, vậy thì tại sao hắn ta lại đeo mặt nạ của siêu nhân mặt nạ kẹo que chứ?
Kì lạ, người này thật sự quá kì lạ rồi!
...