Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 887: CHƯƠNG 887: NGƯỜI ĐẾN CUỐI CÙNG

Kì lạ sao?

Tiểu Ngũ cảm thấy điều này rất bình thường.

Người này quái dị không phải là chuyện rất bình thường sao? Bởi vì hắn ta chính là tên biến thái trong Long Tổ!

Long Tổ không chỉ có Thập Nhận, phía trên Thập Nhận còn có một người là Số 0 nữa!

Nếu như Kiếm Thần là người có lực chiến đấu cao nhất trong "Tân Sinh" mà Tiểu Ngũ tính toán ra được, thì người này thật sự là không thể đánh giá nổi!

Lực chiến đấu của hắn ta không méo mó bất qui tắc như của Tiêu Phàm, sở dĩ Tiểu Ngũ không tính ra được là bởi vì hắn ta đại diện cho sự vô hạn!

Để một con quái vật có lực chiến đấu vô hạn đối đầu với một con quái vật vượt qua các phép tĩnh, thật sự là quá thích hợp rồi!

Tiểu Ngũ vội vàng chạy về phía Số 0, đây là lần đầu tiên cậu ta cảm thấy Tiền bối đáng sợ này thân thiết đến như vậy.

...

Trong con ngươi của Tiêu Phàm khẽ lóe lên vầng sáng đỏ, lại càng thận trọng hơn trước người đàn ông kì lạ kia, bởi vì sau khi Tiêu Phàm sử dụng "Con Mắt Túy Uyên", hắn chỉ có thể nhìn thấy nick name của người chơi này, ngoài ra hắn không thể quan sát được thêm bất cứ một thông tin nào khác. Trong "Tân Sinh", đây là lần đầu tiên Tiêu Phàm gặp phải tình huống này.

Vân Bình Chi là ID của người chơi này, Tiêu Phàm nhìn thấy ID này thì cảm thấy có chút quen thuộc.

Trên Tự Mạc Nhai, Phong Ma Tiểu Xích Lang đã từng nhắc nhở, ở trận doanh Ác Ma xuất hiện một vị người chơi mới xuất sắc không thuộc Thất đại tội nhưng lại có thực lực ngang ngửa với Thất đại tội, ID trong trò chơi là Vân Bình Chi.

Tiêu Phàm chiến đấu trên chiến trường rất lâu cũng chưa từng nhìn thấy hắn ta, hắn còn nghĩ rằng người này không tham gia vào "Chúng thần di tích chi chiến", lúc này gặp được người chơi này bằng xương bằng thịt, hắn mới hiểu rõ hóa ra là có chuyện như vậy.

Vốn dĩ người kia thuộc bên Trật Tự, hắn ta giống như "Đức cổ khoa thập nhị nhân" vậy, trước khi trận chiến bắt đầu đã thay đổi thế lực đại diện, là một tên "phản đồ".

Nhưng Tiêu Phàm vẫn không hiểu được một điều...

Nhìn thấy hành động của Kiếm Thần bọn họ, rồi lại kết hợp với tình huống Thính Phong các không thu hoạch được bất cứ tin tức nào của công hội Trật Tự, Tiêu Phàm đã đoán được tình hình đại khái rồi, công hội Trật Tự hẳn là đám người Long Tổ mà trước kia Hổ Bá của trận doanh Ác Ma nhắc tới.

Nhưng trong Long Tổ không phải là nói không nhận phần tử nguy hiểm có vấn đề về tâm lí sao?

Nhưng tại sao người chơi thuộc trận doanh Ác Ma như Vân Bình Chi lại xuất hiện ở công hội Trật Tự bên kia đây?

Hơn nữa Tiêu Phàm lờ mờ cảm nhận được, cảm giác quen thuộc của bản thân đối với ID "Vân Bình Chi" này không đơn giản là có ấn tượng về con chữ như vậy, nhưng cụ thể là cái gì nhỉ? Tiêu Phàm lại mơ hồ...

...

"Tiền bối, tốt quá rồi, cuối cùng anh cũng đến rồi! Vừa nãy Kiếm Thần đại ca bị tên Mệnh Phàm khốn nạn này đánh bại, suýt chút nữa em cũng gặp nạn rồi. Nếu em cũng bị Mệnh Phàm đánh bại, thẻ bài rơi vào tay hắn, nhiệm vụ của chúng ta lần này sẽ thất bại, lúc quay về nhất định sẽ bị cấp trên tóm lấy mắng chửi thậm tệ!"

Tiểu Ngũ nhìn thấy Vân Bình Chi đến rồi, cực kì cảm động, vốn cậu ta định ôm đùi lớn của Vân Bình Chi mà khóc lóc kể lể, nhưng sau khi tiến lên lại trở nên cực kì nhát gan.

Bởi vì đùi của "Số 0" không phải thứ mà cậu ta muốn ôm là có thể ôm!

Vân Bình Chi không để ý đến Tiểu Ngũ, làm giống như Tiểu Ngũ không tồn tại vậy, hắn ta trực tiếp nói với Tiêu Phàm: "Cậu làm tốt lắm."

Đây là lời khen, nhưng nó phát ra từ miệng của kẻ địch khiến cho Tiêu Phàm cảm giác kì lạ không thôi.

Trong lòng Tiểu Ngũ còn thấy kì quái hơn, bởi vì Vân Chi Bình nói như vậy chẳng phải là đang đổi hướng sang bên kia nói Thập Nhận của bọn họ chết là đáng sao?

Nhưng Tiểu Ngũ cũng không dám phản bác, tên biến thái Vân Chi Bình này cũng không phải là người mà cậu ta có thể trêu chọc.

"Anh nói như vậy khiến tôi rất vui, nhưng tôi nghĩ anh sẽ không đến đây chỉ để khen tôi đâu nhỉ?

"Ừ, đến đây để nhìn ngắm cậu, tiện thể xem xem dáng vẻ chật vật của đám Thập Nhận kia."

Vẻ mặt Tiểu Ngũ đầy đau khổ, nhưng cậu ta vẫn không dám lên tiếng phản bác.

Tiểu Ngũ chỉ có thể cẩn thận dè dặt nhìn chằm chằm vào Vân Bình Chi, nhưng hắn ta có mặt nạ của siêu nhân mặt nạ kẹo que siêu nổi tiếng che chắn, cậu ta biết trước là chẳng nhìn thấy được gì.

Mà bởi vì không thể nhìn thấy được vẻ mặt của Vân Bình Chi, Tiểu Ngũ càng cảm thấy hoảng loạn, trong lòng cũng dần trở nên bất an.

"Nếu chỉ có như vậy, vậy thì anh đừng ngăn cản tôi kết thúc trận chiến này!"

Tiêu Phàm vung kiếm đâm thẳng về phía Tiểu Ngũ, hắn không muốn tiếp tục dây dưa lằng nhằng nữa, bởi vì lúc này hắn đã tung toàn bộ các quân bài ra rồi. Mà lúc nãy hắn đã sử dụng "Con mắt Túy Uyên", hiện giờ chúng đang trong thời gian chờ hồi chiêu, hắn phải nhanh chóng giải quyết chuyện này để ngăn chặn tai họa về sau.

"Đừng gấp, nếu như "Chúng thần di tích chi chiến" kết thúc nhanh như vậy, hai người chúng ta sao còn giao lưu được với nhau nữa?"

Chỉ thấy Vân Bình Chi chớp nhoáng một cái đã che chắn trước người Tiểu Ngũ, nhìn Tiêu Phàm đang đâm thẳng về phía này, hắn ta cũng không hoang mang, cứ lẳng lẳng đứng như vậy.

Mắt thấy kiếm sắc của Tiêu Phàm sắp xuyên qua người bọn họ, một vệt ánh sáng lóe qua...

Vân Bình Chi vẫn bất động như trước, thánh quang ngưng tụ trước người hắn ta, một vòng ánh sáng bảo vệ xuất hiện trên người hắn ta.

Tiêu Phàm ngây người ra, bởi vì hắn biết trong khoảnh khắc vừa rồi Vân Bình Chi đã làm cái gì, cho nên hắn cảm thấy khó mà tin được!

Đầu tiên hắn ta sử dụng kỹ năng "Thoáng hiện" di chuyển nhanh đến phía trước Tiểu Ngũ, sau đó lại trực tiếp sử dụng kỹ năng vô địch "Thuật Hộ Thánh", rốt cuộc người trước mắt này là ai?

Vân Bình Chi là người chơi trận doanh Ác Ma, thông tin Phong Ma Tiểu Xích Lang cung cấp hẳn là không có lỗi, nhưng sao hắn ta lại có thể sử dụng được các kĩ năng chuyển chức của người chơi các trận doanh khác đây? Hơn nữa còn không phải là cùng chức nghiệp với hắn ta! Chẳng lẽ là bởi vì kĩ năng thiên phú và kĩ năng danh hiệu của Vân Bình Chi cho phép chuyện này sao? Như vậy cũng không khỏi quá biến thái rồi nhỉ?

Đây là lần đầu tiên Tiêu Phàm cảm thấy áp lực từ trên người kẻ địch, bởi vì hắn không nhìn thấu được giới hạn của Vân Bình Chi, loài người bẩm sinh tồn tại cảm giác sợ hãi với những điều mà mình chưa biết.

Tiêu Phàm lùi ra đằng sau một chút, tay trái giơ ra không trung, lại rút ra một thanh trường kiếm, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Vân Bình Chi trước mắt.

Vân Bình Chi lẳng lẳng nhìn theo hành động của Tiêu Phàm, không có ai có thể nhìn thấy được vẻ mặt của Vân Bình Chi dưới lớp mặt nạ, đương nhiên cũng không có người biết được cảm xúc của hắn ta lúc này.

Một câu nói vang lên từ dưới lớp mặt nạ, giống như một lời khiêu khích.

"Tôi biết cậu thích chơi trò chơi, cho nên tôi chơi với cậu đi nhỉ..."

...

Khiêu khích!

Thật sự tuyệt quá đi, không hổ là tiền bối, tiền bối lại dám khiêu khích Lich King Mệnh Phàm đã đánh bại Kiếm Thần đại ca! Không hổ là tên biến thái quanh năm làm tổ trong căn phòng đen của Long Tổ!

Tiểu Ngũ vui sướng khi thấy người gặp họa nhìn Tiêu Phàm đứng trước mặt, cậu ta cực kì rõ ràng kết cục của người này khi đối đầu với "Số 0", cho nên Tiểu Ngũ vô cùng mong đợi trận chiến lát nữa...

Mà Vân Bình Chi cũng không lười biếng, nhấc tay phải lên, không thấy pháp trượng nhưng nguyên tố ma pháp xung quanh lại trực tiếp bạo động theo động tác của hắn ta!

Thẳng trên đầu của Vân Bình Chi xuất hiện một vòng mặt trời đỏ, nhìn dáng vẻ nóng cực điểm.

Tiêu Phàm không dám tin nhìn vào quả cầu lửa mãnh liệt kia, bởi vì đó chiêu tất sát của pháp sư, Viêm Bạo Thuật!

"Sao lại có người này?"

Bỗng nhiên có một người đàn ông thần bí đi ra từ chiến trường khiến cho đám người giật mình.

Phong cách trang phục không hề hài hòa chút nào kai cũng khiến cho nhiều người ngạc nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!