Áo choàng rộng phối với mặt nạ siêu nhân, nên nói là hắn ta thần bí hay là ngây thơ đây?
Tuy nhiên điều khiến cho đám người không thể bình tĩnh được chính là người này thế mà có thể xuất ra "Thoáng hiện", "Thánh Thuẫn Thuật", và "Viêm Bạo Thuật" trong chớp mắt!
Đây là còn chưa kể đến chủng tộc của người chơi này, kỹ năng của pháp sưu phối hợp với kỹ năng của thánh kỵ sĩ để chiến đấu, việc này quả thực không khoa học chút nào. Hơn nữa kỹ năng được xuất ra lại còn là pháp thuật của hai chức nghiệp kia nữa!
Không đợi mọi người kịp thở, Vân Bình Chi lại làm thêm một hành động kinh người nữa. Hắn ta đột nhiên đạp mạnh xuống mặt đất, hóa thành một trận cuồng phong, lao về phía Tiêu Phàm vừa tránh được "Viêm Bạo Thuật".
Mà tư thế hắn ta vọt tới lại khiến người xem rất kinh ngạc, bởi vì Vân Bình trực tiếp xuất ra kỹ năng chiến sĩ mà mọi người vô cùng quen thuộc Dã Man Va Chạm!
Cái quái gì thế? Rốt cục cái tên này là ai?
Vô số câu hỏi trở thành tiếng lòng chung của đám người, lúc này Tiểu Miêu nhìn về phía Phong Ma Tiểu Xích Lang xin giúp đỡ...
"Tôi cũng không biết phương thức chiến đấu kỳ quái kia là sao, tôi chỉ biết hắn ta là quái vật nhanh chóng nổi lên trong trận doanh Ác Ma, ID trò chơi tên là Vân Bình Chi..."
Sau khi Phong Ma Tiểu Xích Lang phát hiện được tung tích của Vân Bình Chi trong trận doanh Ác Ma thì vẫn luân phái đàn em đi tìm hiểu. Nhưng đến hiện tại, Thính Phong Các vẫn chỉ tìm hiểu được ID trò chơi của hắn ta.
Phong Ma Tiểu Xích Lang vẫn luốn khó hiểu, chẳng biết tại sao mạng lưới tình báo của mình lại mất hiệu lực với Vân Bình Chi.
Bây giờ thấy Vân Bình Chi xuất hiện, gã rốt cục cũng hiểu rõ một chút...
"Quái vật nhanh chóng nổi lên?"
Đối với miêu tả này của Phong Ma Tiểu Xích Lang, Tiểu Miêu đương nhiên không hiểu. Nếu như ý muốn nói là mạnh mẽ thì chính là đánh giá năng lực chiến đấu của hắn ta rất xuất sắc, thế còn nhanh chóng nổi lên là sao?
"Theo như tôi điều tra, Vân Bình Chi ra nhập Tân Sinh chưa lâu, hơn nữa còn online vô cùng ít, tổng thời gian hắn ta online đoán chừng không đến một phần mười người chơi bình thường. Hình như hắn ta đang tránh né cái gì đó, cố tình kiềm chế..."
"Một phần mười? Hắn ta online trò chơi ít như thế sao? Thế thực lực của hắn ta thì sao?"
"Thực lực của hắn ta vô cùng mạnh mẽ, bởi vì tốc độ lên cấp của hắn ta thực sự rất kinh khủng. Trước khi Chúng thần di tích chi chiến bắt đầu, đẳng cấp nhân vật của hắn ta rõ ràng còn chưa đến 30, nhưng sau khi Chúng thần di tích chi chiến bắt đầu, cấp bậc của hắn đã lên tới trên 45, với cấp độ này, hắn ta có thể đưa thân vào hàng ngũ những người chơi đứng đầu của server Trung Quốc..."
"Thật sự không thể tin được là có cái tốc độ luyện tập như vậy? Làm sao hắn ta có thể làm được như thế?"
Tiểu Miêu nghe sự tích huy hoàng của Vân Bình, cả người không thể bình tĩnh nổi. Bởi vì với thâm niên là người ăn bám như cô, cô hiểu rõ độ khó của việc tăng cấp trong trò chơi.
Cô lao tâm khổ tứ ăn bám từ ngày này qua ngày khác mới có thể thăng được một cấp. Thế mà cái tên này tăng cấp dễ như thể uống nước vậy, rốt cục là hắn làm thế nào?
"Tôi không biết, nói tóm lại, hắn ta được coi là người chơi thần bí nhất trong Tân Sinh..."
Cái tên này là ai thế?
Sau khi kỹ năng "Con Mắt Túy Uyên" không thể tìm hiểu tin tức của Vân Bình Chi, Tiêu Phàm hoàn toàn không thể phán đoán được phương hướng chiến đấu của đối thủ. Giao thủ với Vân Bình Chi, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng nặng nề.
Một game online tốt định phải chú trọng sự cân bằng, bất cứ cái gì tồn tại làm ảnh hưởng đến sự cân bằng đều không được cho phép. Nhưng cái tên này rõ ràng đã vượt qua khỏi sự hiểu biết của Tiêu Phàm.
Pháp thuật, thuật cân chiến, kỹ năng phụ trợ, kỹ năng hạn chế...
Các chức nghiệp trong Tân Sinh tầng tầng lớp lớp, hắn ta giống như có được túi thần kỳ của Doraemon, không ngừng thu thập các chiêu thức rơi vãi ở bên ngoài.
Cũng may năng lực đối chiến của Vân Bình Chi không khó đối phó như Kiếm Thần. Nếu như không có kỹ năng đặc hiệu thì Tiêu Phàm đã sớm bại trận.
"Có thể xuất ra kỹ năng của các loại chức nghiệp là kỹ năng thiên phú của anh hay là hiệu quả của kỹ năng danh hiệu?"
Tiêu Phàm tránh thoát khỏi các loại chiêu thức kỹ năng mà Vân Bình Chi xuất ra, nhịn không được mà hỏi một câu.
"Cậu đoán xem."
Vân Bình Chi nhàn nhạt đáp.
Do mặt nạ thần thánh của siêu nhân kẹ que che mất, không thể nhìn rõ sắc mặt của Vân Bình Chi lúc này. Hắn ra nâng một tay lên, một luồng băng xanh thẳm phỏng ra [Hàn Băng Tiễn]!
Trường kiếm của Tiêu Phàm xoay tròn, trực tiếp đánh bay khối băng đang phóng tới. Hai chân hắn phát lực, nhanh chóng phóng về phía Vân Bình Chi nhân lúc hiệu quả của "Thánh Thuẫn Thuật" đã giảm bớt...
Vân Bình Chi có thể thi triển rất nhiều kỹ năng, Tiêu Phàm cảm thấy đây không thể là hiệu quả của kỹ năng danh hiệu. Kỹ năng danh hiệu thường được hình thành từ các thói quen. Vân Bình Chi sao có thể dưỡng thành được các thói quen sử dụng pháp thuật trong trò chơi?
Kỹ năng thiên phú?
Kỹ năng thiên phú của người chơi Ác Ma có liên quan đến vấn đề tâm lý của bản thân. Tiêu Phàm thực sự không biết phải biến thái tới trình độ nào mới có thể cường đại được như vậy.
Vì thế Vân Bình Chi có thể thi triển kỹ năng của các chức nghiệp cũng có thể không phải là do kỹ năng thiên phú.
Nếu như không phải là kỹ năng danh hiệu cũng không phải là kỹ năng thiên phú, vậy rốt cục là do đâu?
Đối với tình huống trước mắt, trong đầu Tiêu Phàm dần dần hình thành một ý nghĩ đáng sợ...
Không, không thể thế được.
Nhưng Tiêu Phàm cũng phủ nhận điều đó rất nhanh...
Thông qua việc giao thủ không ngừng. Tiêu Phàm đã hiểu rõ đại khái thực lực của đối thủ. Mặc dù Vân Bình Chi có đủ loại kỹ năng nhưng ý chí chiến đấu không mạnh mẽ như Kiếm Thần và Tiểu Sửu Hoàng. Hắn ta là có thể là loại người chơi giống như Pháp Vương Apollo. Tuy nhiên, rất nhiều kỹ năng cùng với thủ đoạn phòng thủ phong phú khiên cho hắn ta trở nên khó chơi hơn Pháp Vương Apollo nhiều.
Tuy nhiên đối phó với loại người chơi này, Tiêu Phàm cảm thấy không khó.
Tửu Hỏa đột nhiên nhảy múa, pháp thuật nghênh đón của Tiêu Phàm đầy trời, xuất hiện liên tiếp.
Thánh Quang, Băng Tinh, Hoa Lửa, Áo Thuật...
Đủ loại đạn năng lượng được tạo ra, rực rỡ cả chiến trường trong nháy mắt.
Trước đó khi chiến đấu với Kiếm Thần, đa phần Kiếm Thần lấy thân phận là trưởng bối chỉ dạy kiếm thuật cho Tiêu Phàm, chứ không phải là đối thủ công kích hắn, vì thế sau khi đánh bại Kiếm Thần, Tiêu Phàm hoàn toàn trở nên khác biệt.
Tiêu Phàm sử dụng Thục Sơ Kiếm Pháp đã thuần thục hơn trước nhiều, mang theo ý chí thẳng tiến không lùi, vọt tới tấm chắn pháp thuật dày đặc trước mắt.
"Dường như cậu lại mạnh lên."
Nhìn Tiêu Phàm đang vọt về phía mình, Vân Bình Chi vẫn không động đậy, giọng nói dưới mặt nạ vẫn bình tĩnh như thường.
Tuy nhiên ngoài sân lại truyền đến hoan hô. Khán giả nào có bao giờ được nhìn qua kiếm kỹ nào mạnh mẽ như thế, song kiếm cùng trảm, thuật pháp hủy diệt, đây quả thực là kiếm khách truyền kỳ!
Kiếm thuật của Kiếm Thần mạnh hơn Tiêu Phàm, nhưng lại không có bối cảnh tô điểm. Tiêu Phàm lúc này đang tiến về phía trước trong mưa pháp thuật đang oanh tạc, hiển nhiên tàn khốc hơn nhiều so với lúc Tiêu Phàm đấu với Kiếm Thần. Vì thế người xem lúc này càng thêm đề cao kiếm thuật của Tiêu Phàm.
Người ngoài xem hưng phấn, biểu hiện của Tiêu Phàm bây giờ cũng rất hưng phấn.
"Cuối cùng cũng không thể dừng mà không tiến."
Trong nháy mắt, Tiêu Phàm đã xuất hiện trước mặt Vân Bình Chi, chém xuống một kiếm!
Khi lưỡi kiếm gần chạm đến áo choàng của Vân Bình Chi, trong nháy mắt màu xanh thẳm của băng tinh nhanh chóng lan tràn, tạo thành tấm lá chắn hàn bằng!
Vẻ chấn kinh hiện lên trên gương mặt của Tiêu Phàm, không phải bởi vì Vân Bình Chi sử dụng kỹ năng bảo vệ của pháp sư "Lá Chắn Băng" mà là bởi vì, lúc này, hắn thấy trong quan tài băng hình thành bên trong "Lá Chắn Băng" có một đôi con ngươi băng lãnh lóe lên ánh sáng màu đỏ mà hắn vô cùng quen thuộc...