Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 889: CHƯƠNG 889: ĐỐI THỦ NHƯ THẦN

Bởi một nguyên nhân nào đó, lúc Tiêu Phàm đấu với Vân Bình Chi, "Con Mắt Túy Uyên" đã mất đi tác dụng nhìn rõ thông tin của nhân vật. Nhưng trong nháy mắt Vân Bình thi triển kỹ năng, Tiêu Phàm có thể dùng "Con Mắt Túy Uyên" để thấy được thông tin của kỹ năng.

Mà lần này, tin tức thu về viết ba chữ kinh tâm động phách, Con Mắt Túy Uyên...

Vân Bình Chi vẫn bao trọn mình trong quan tài băng, nhưng Tiêu Phàm bị đôi mắt quen thuộc kia trừng mắt nhìn thì bất giác lùi lại, kéo ra một khoảng cách với Vân Bình.

Rốt cục cái tên này là ai?

Cùng một vấn đề vang vọng trong lòng Tiêu Phàm không biết bao nhiêu lần.

Vì sao hắn ta có thể thi triển được kỹ năng mà mình phải trải qua "Ánh Sáng Trong Bóng Tối" mới có được. Loại kỹ năng mà người chơi lao tâm khổ tứ mới đạt được này phải hi hữu thì mới phù hợp với tính công bằng của trò chơi chứ? Làm sao hắn ta cứ tùy tiện mà thi triển như vậy?

Nếu như lúc trước Tiêu Phàm vẫn có thể tỉnh táo khi Vân Bình Chi thi triển kỹ năng của các chức nghiệp khác nhau thì bây giờ, khi thấy Vân Bình Chi thi triển kỹ năng Túy Uyên mạnh nhất của mình, đáy lòng hắn rốt cục cũng dao động.

Chẳng lẽ cái tên này có năng lực sao chép kỹ năng của người khác?

Nhưng sao chép kỹ năng của người khác cũng phải có giới hạn chứ. Nếu như có thể sử dụng tùy tiện như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự cân bằng của trò chơi, người thiết kế trò chơi chắc chắn sẽ không ngu xuẩn đến nỗi thiết kế ra một cái kỹ năng nghịch thiên như vậy trong Tân Sinh.

Nhất định phải có hạn chế nào đó...

Tiêu Phàm suy nghĩ đến điểm yếu của Vân Bình Chi nên bắt đầu quan sát đối thủ trước mắt.

Vân Bình Chi cực kỳ xa xỉ dùng "Lá Chắn Băng" để ngăn công kích của Tiêu Phàm, sau đó lại thấy Tiêu Phàm không tấn công mình như dự định, hắn ta cũng không chần chừ, trực tiếp phá băng đi ra.

"Cậu đang nhìn cái gì? Muốn tìm ra hạn chế trong kỹ năng của tôi à?"

Thấy vẻ mặt này của Tiêu Phàm, Vân Bình Chi nghi hoặc hỏi.

Suy nghĩ trong lòng bị nói toạc ra, Tiêu Phàm khẽ giật mình.

"Ha ha, đừng tìm, để tôi nói cho cậu nhé, hạn chế ấy à, đối với tôi mà nói, cái đó không tồn tại."

Nói xong, tay phải Vân Bình Chi nhấc lên, vô số bóng đen kỳ dị xuất hiện, nhanh chóng bao quanh người hắn ta, lập tức tạo thành một luồng sóng màu đen, vây lấy cả người Vân Bình Chi, ngưng tụ thành một cái kén màu đen...

Lúc này ngoài sân vô cùng yên tĩnh, đám người ngây ngốc nhìn màn hình, tựa như bị lấy mất linh hồn vậy.

Bởi vì một màn này rất quen thuộc với bọn họ, trước đó bọn họ đã trải qua rồi!

Quả nhiên, trên đỉnh đầu Vân Bình Chi bắt đầu có một luồng sáng đen phủ xuống, năm chữ thần bí mà quen thuộc lặng lẽ hiện lên, Ánh Sáng Trong Bóng Đêm...

Đám người không biết năm chữ này đại biểu cho cái gì nhưng Tiêu Phàm thì khác. Hắn tự mình trải qua đêm tối, biết rất rõ "Ánh Sáng Trong Bóng Đêm" tượng trưng cho cái gì!

Vì thế nội tâm hắn bắt đầu run rẩy...

Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!

Hoàn toàn sao chép được kỹ năng danh hiệu mới "Túy Uyên Bạch Ma" của mình, trò chơi chắc chắn không cho phép điều này!

Nhưng vì sao hôm nay lại xuất hiện tình huống không thể tin được này?

Ý nghĩ trước đó bị phủ định lại dâng lên trong lòng Tiêu Phàm một lần nữa...

Tiêu Phàm là một người có thâm niên chơi võng du, hắn đã chơi võng du nhiều năm, có rất nhiều trò chơi xuất hiện tình trạng như trước mắt, Tiêu Phàm đã gặp rất nhiều, nhưng hắn thực sự không tin được chuyện này!

Trước đó trong trò chơi võng du, thứ khiến cho hắn nếm mùi đau khổ không phải ai đó, mà là một thứ ảnh hưởng đến sự cân bằng của trò chơi, có tên khoa học là "Phần mềm thứ ba", nói đơn giản chính là hack!

Cảm giác mà bây giờ Vân Bình Chi mang đến cho hắn chính là cảm giác này.

Nhưng trong Tân Sinh tuyệt đối không thể xuất hiện khả năng có hack! Nếu đây không phải là hack thì là cái gì?

Tiêu Phàm bắt đầu trở nên hoang mang...

Làn sóng màu đen biến mất, do có áo choàng che chắn nên không nhìn rõ Vân Bình Chi biến hóa thế nào, nhưng chỗ trống ở hia bên mặt nạ siêu nhân lại lộ ra hai cái sừng thú màu trắng, chứng mình Vân Bình Chi đã "bạch ma hóa" thành công.

"Ờ, kỹ năng này mạnh đấy, tôi cảm thấy người mình tràn đầy lực lượng"

Dường như đây là lần đầu tiên Vân Bình Chi sử dụng kỹ năng này, tuy hắn rất điềm tĩnh nhưng vẫn bị chấn kinh bởi lực lượng kinh khủng sau khi biến hình thành "Túy Uyên Bạch Ma".

Nhưng thấy Vân Bình Chi thay đổi, Tiêu Phàm cũng không thay đổi, trong lòng thầm mắng, lại cầm kiếm xông về phía Vân Bình Chi lần nữa.

Vân Bình Chi đưa tay đón trường kiếm, bây giờ hai bàn tay của hắn ta đã biến thành móng vuốt sắc bén, Vân Bình Chi vốn không cần phải sợ hãi khi trường kiếm tấn công tới.

Rầm rầm rầm!

Móng vuốt va chạm với trường kém tóe lửa, cảnh này thật giống với cảnh Tiêu Phàm đấu với Kiếm Thần vừa rồi, chỉ là trên người Vân Bình Chi không có loại khí thế điên cuồng như Tiêu Phàm. Móng vuốt vung lên rất tùy ý, tựa như chơi đùa.

Sở dĩ Vân Bình Chi như vậy cũng không phải bởi vì khinh địch, mà là bởi vì hắn ta không am hiểu đánh lộn, đánh nhau gì gì đó không phải thế mạnh của hắn ta

Mà bây giờ hắn ta đã biến thân thành Bạch Ma, mục đích cũng chỉ là để chơi đùa. Đánh nhau với Tiêu Phàm đối với hắn ta mà nói chỉ là chơi đùa mà thôi, lúc trước chính hắn cũng đã nói vậy...

"Tôi biết cậu thích chơi đùa, vậy để tôi chơi cùng với cậu đi..."

Nhưng Tiêu Phàm không thể chơi đùa với Vân Bình Chi, hắn muốn đánh bại kẻ địch cuối cùng của Chúng thần di tích chi chiến, chứng minh việc đám người trận doanh Ác Ma kiên trì đến giờ là hoàn xứng đáng!

Chẳng biết từ lúc nào, Tiêu Phàm đã gọi ta vài thanh Ngọc Kiếm màu đỏ, mang theo khí thế lạnh lẽo, bắn về phía Vân Bình Chi, quyết đánh vại hắn ta.

Vân Bình Chi không hề tránh né, bản thân hắn ta cũng không am hiểu việc tránh né. Mắt thấy phi kiếm sắp đâm trung Vân Bình Chi, soạt một tiếng, Vân Bình Chi dựa vào "Tửu Ngọc Ma Tượng" hóa thành một vũng rượu ngon, đọng trên mặt đất.

Đợi cho rượu ngon ngưng hình lần nữa, chẳng biết tự lúc nào Vân Bình Chi cũng gọi ra mấu thanh Ngọc Kiếm màu đỏ đâm về phía Tiêu Phàm!

Ngự Kiếm Thuật!

Sao có thể?

Sao hắn có thể thi triển cả Thục Sơn tuyệt học thế này?

Cái tên này rốt cục là cái quái gì thế?

Tiêu Phàm thấy Vân Bình Chi phất tay thi triển "Ngự Kiếm Thuật", thật sự cảm giác có chút phát điên. Còn Vân Bình Chi nhìn những phi kiếm trên bầu trời, đăm chiêu.

Quái lạ, vì sao cùng một kỹ năng mà phi kiếm của hắn lạu có lực công kích mạnh hơn của mình?

"Ngự Kiếm Thuật của Tiêu Phàm tất nhiên sẽ mạnh hơn Ngự Kiếm Thuật của Vân Bình Chi, cũng giống như "Ngự Kiếm Thuật" của Kiếm Thần cao hơn một bậc so với Tiêu Phàm vậy.

Vân Bình Chi cũng không biết, mình không phải là đệ tử của Thục Sơn mà có thể sử dụng "Ngự Kiếm Thuật" trong Tân Sinh đã là phi thường rồi.

Rầm rầm rầm.

Phi kiếm giống nhau trên không trung va chạm vào nhau, phi kiếm giống nhau như vậy khiến cho người ta không phân biệt được địch ta.

Lúc phi kiếm đang đụng nhau bên trên, phi kiếm của Tiêu Phàm mặc dù chiếm ưu thế, nhưng Vân Bình Chi đưa tay thi triển vài pháp thuật hỗ trợ nên trong lúc nhất thời khó mà phân biệt cao thấp.

Nhìn kiếm bay mau đầy trời dây dưa không rõ, Tiêu Phàm cũng không đợi thêm nữa, hắn nắm lấy cơ hội tấn công Vân Bình Chi.

Mắt thấy kiếm của Tiêu Phàm sắp đâm mình, Vân Bình Chi vô cùng bình tĩnh nói ra một câu vô cùng kinh khủng...

"Ai là người đẹp trai nhất thế giới?"

Ai là người đẹp trai nhất thế giới?

Câu nói vô cùng tự sướng xấu hổ này nói ra từ miệng Vân Bình Chi lại khiến cho Tiêu Phàm cảm nhận được một luồng khí lạnh.

Kiếm ý mạnh liệt quanh người Vân Bình Chi đột nhiện ngừng lại, giữa sân yên tĩnh đến lạ.

Thân thể Tiêu Phàm như bị đông lại, trở nên cứng ngắc.

Tuyên Ngôn Thân Sĩ?

Đúng rồi, chỉ có phán định tuyệt đối của Tuyên Ngôn Thân Sĩ mới có thể phong bế toàn bộ hành động của mình!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!