Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 890: CHƯƠNG 890: HACK

Tiêu Phàm rất muốn hỏi tại sao lại như thế nhưng mở miệng lại phun ra một chữ "Vân", mở đầu cho một lời khen...

Vân Bình Chi nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Tiêu Phàm trước mắt mình một cách chăm chú, lắng nghe câu khen tặng cổ quái kia, cười khẽ một tiếng, dường như cảm thấy vô cùng thú vị.

"Thật là một cái kỹ năng kỳ quái."

Vân Bình Chi đánh giá, sau đó giơ tay lên, đánh úp Tiêu Phàm đang cứng ngắc!

Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, hắn rất muốn thi triển "Kim Tàm Thoát Xác" để chạy thoát, nhưng sở dị tại sao phán định tuyệt đối lại có tên gọi như vậy, chính là do hiệu quả của nó là tuyệt đối!

Tiêu Phàm không thể nào động đậy được dù chỉ một chút. Mắt thấy móng vuốt sắp rơi trên người Tiêu Phàm, Vân Bình Chi dường như lại nhớ ra điều gì đó, hắn ta liền thu tay lại trong chớp mắt, hóa trảo thành quyền, trong nháy mắt, Tiêu Phàm bị lực lượng cường đại của một quyền này đánh bay ra ngoài!

Tiêu Phàm che lấy bụng, từ đằng xa bò lên, nhìn về phía Vân Bình Chi, ánh mắt có hơi nghi hoặc.

Tên này rốt cục muốn làm gì? Vừa rồi là hạ thủ lưu tình à?

Không đợi Tiêu Phàm lên tiếng, Tiểu Ngũ vẫn đứng bên ngoài quan sát trận đấu liền không vui nói: "Tiền bối, sao ngài lại thu tay? Nếu như vừa rồi ngài dùng móng vuốt đập Tiêu Phàm, hiện giờ hắn đã tắt thở rồi! Chỉ cần Lich King Mệnh Phàm ngã xuống, nhiệm vục của công hội Trật Tự đã hoàn thành rồi!"

"Bây giờ cậu đang chỉ huy tôi đấy à?"

Giọng nói dưới mặt nạ vô cùng băng lãnh, trong nháy mắt Tiểu Ngũ liền rùng mình một cái, vẻ mặt đưa đám nói: "Tôi nào dám chỉ huy ngài, ngài thích thế nào liền chơi như thế, vừa rồi tôi chỉ đưa ra một đề nghị mà thôi..."

Mặc dù Tiểu Ngũ rất muốn chỉ trích Vân Bình Chi một phen, nhưng người trước mắt là cái tên biến thái tính tình cổ quái nhất trong Long Tổ! Cậu ta cũng không muốn chọc vào tổ kiến lửa!"

"Cậu chỉ có chút bản lãnh này thôi à?"

Vân Bình Chi lại nhìn về phía Tiêu Phàm, trong lời nói lộ ra sự thất vọng.

Tiêu Phàm không trả lời, lặng lẽ nhìn Vân Bình Chi chăm chú, nội tâm cũng không bình tĩnh.

Đến cả kỹ năng thân sĩ sở trường của mình mà hắn ta cũng dùng được, xem ra cái tên này tinh thông tất cả các kỹ năng trong trò chơi, nhưng vì sao hắn ta có thể làm được như vậy?

Ở trong game, tinh lực của người chơi có hạn, không có khả năng sở dụng thuần thục tất cả các kỹ năng, hơn nữa người thiết kế trò chơi cũng không cho phép bên trong trò chơi võng du lại xuất hiện một người có thể sử dụng tất cả các kỹ năng.

Bởi vì loại người chơi như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự cân bằng của trò chơi, dựa theo suy đoán, vấn đề này chỉ có một khả năng!

Nhưng khả năng này thật sự có thể tồn tại trong Tân Sinh à?

Tiêu Phàm phải ra tay để thăm dò lại một phen...

Rút kiếm, trời tối, Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng!

Màn đêm không ánh sáng khiến cho Tiểu Ngũ cảm thấy lạnh sống lưng, tự nhốt mình trong quan tài băng lần nữa.

Chỉ có thi triển "Lá Chắn Băng" Tiểu Ngũ mới có cảm giác an toàn trong mười giây đêm tối ngắn ngủi này, bởi vì cậu ta biết rõ sẽ có một ác ma đáng sợ ẩn hiện trong màn đêm này.

Tiểu Ngũ nắm chặt bảng tên trong tay, đây là vật quan trọng mà cậu ta muốn bảo vệ. Sau đó xuyên qua ánh sáng long lanh của băng tinh nhìn ra ngoài, mặc dù cậu ta biết rõ hai mắt của mình không thể nào nhìn được thứ gì trong màn đêm này...

Ánh lửa bùng lên trong đêm tối, sau đó tất cả lại yên tĩnh như cũ. Đây không phải là lần đầu tiên Tiểu Ngũ trải qua màn đêm này, so với lần trước, rõ ràng cậu ta cảm nhận được màn đêm lần này càng lạnh lẽo quạnh quẽ hơn.

Lúc mà cậu ta muốn suy nghĩ tại sao lại vậy thì trời đã sáng lên...

Tiêu Phàm cầm kiếm đứng yên, không tiếp tục động đậy.

Trong đêm tối lần này, hắn chỉ chém có một kiếm, lại có thể xác định ý nghĩ trong lòng mình.

Không phải Tiêu Phàm không muốn tiếp tục tấn công, mà là công kích của Tiêu Phàm không có tác dụng đối với Vân Bình Chi.

Cái kỹ năng bảo mệnh của pháp sư "Lá Chắn Băng" chết tiệt!

Nhưng Tiêu Phàm cũng đã xác định được rõ nghi vấn trong lòng mình.

Đáp án chính là, cái tên trước mắt này chính là người chơi sử dụng hack!

Cũng chính là chức nghiệp ẩn tàng mạnh mẽ nhất trong tất cả những người chơi game võng du, nhà khoa học!

Tiêu Phàm có hiểu đôi chút về kỹ năng "Lá Chắn Băng" này. Nó có thể đông cứng bản thân cảu pháp sư, khiến cho pháp sư có thể tránh được tất cả các công kích trong thời gian đóng băng, nhưng thời gian hồi chiêu của nó rất lâu.

Đây chính là lý do vì sao hắn lại kinh như vậy khi thấy kỹ năng thiên phú "Khủng Cụ Cách Tuyệt" của Miên Miên.

Thời gian hồi chiêu của "Khủng Cụ Cách Tuyệt" của Miên Miên chỉ có ba giây, thời gian tiếp tục lại là vô hạn, đây chính phiên bản nâng cấp của "Lá Chắn Băng"!

Mà thông qua tin tức phản hồi của "Con Mắt Túy Uyên", Tiêu Phàm mới biết, trong thời gian ngắn Vân Bình Chi đều thi triển "Lá Chắn Băng". Nói cách khác, Vân Bình Chi sử dụng những kỹ năng kia hoàn toàn không cần đợi thời gian hồi chiêu, sử dụng liên tục không ngừng nghỉ.

Kỹ năng không có thời gian hồi chiêu, tình huống này không thể xảy ra trong Tân Sinh, thế nhưng trong quá trình liên tục thi triển kỹ năng thì có thể dùng một loại kỹ năng phụ trợ đặc thù để giảm thời gian hồi chiêu, hoặc có thể sử dụng một đạo cụ hiếm nào đó cũng được. Tuy nhiên khi Tiêu Phàm quan sát Vân Bình Chi sử dụng hai kỹ năng lúc trước thì "Con Mắt Túy Uyên" lại không thu được bất cứ thông tin trả về nào...

Đối thủ trước mắt là một "nhà khoa học" cường đại!

Nhưng sao lại có chuyện như vậy được?

Tân Sinh không phải là game online 3D mà quốc gia dốc sức chế tạo ra à?

Không phải trò chơi này không có sơ hở à?

Hơn nữa phương diện kiểm tả người chơi một cách toàn diện của hệ thống vẫn hoạt động bình thường cơ mà?

Nhưng sao lại có người như thế này xuất hiện trước mặt mình được chứ?

Trật Tự, thật sự là một cái tên châm chọc!

"Cậu dường như lại phát hiện ra được cái gì nữa rồi à, thật sự không tầm thường. Thế mà Tiểu Ngũ, người vẫn luôn kiêu ngạo vì khả năng tình báo của mình trong tổ chức của chúng tôi đến bây giờ vẫn còn mơ hồ, chỉ ngây ngốc đứng đó xem chúng ta chiến đấu, điều này thực sự rất buồn cười đó."

Không biết vẻ mặt của hắn ta dưới lớp mặt nạ lúc này như thế nào, nhưng Tiêu Phàm có thể nhận ra Vân Bình Chi vẫn rất bình tĩnh, bởi vì trong lời nói của hắn ta không hề lộ ra chút bối rối nào.

Thế mà hắn ta lại chính miệng thừa nhận rằng mình gian lận?

Nhưng người chơi thật sự có thể ăn gian trong Tân Sinh à?

Hay là hắn ta đang khoe khoang?

Thấy phản ứng của Vân Bình Chi, Tiêu Phàm lại trở nên mơ hồ.

"Vậy sau này cậu chiến đấu với tôi thế nào đây?"

Thấy Tiêu Phàm đứng yên bất động, Vân Bình Chi trực tiếp hỏi ra vấn đề.

Đúng vậy, hiện giờ việc mình nên cân nhắc không phải là người này có sử dụng thủ đoạn phi pháp trong game hay không, mà là làm sao có thể sử lý cái tên khó giải quyết này.

Nhưng hôm nay đã là giai đoạn cuối cùng của Chúng thần di tích chi chiến, lá bài tẩy của mình đã thi triển hết rồi, còn có chiêu trò để đánh bại hắn ta cơ chứ? Hơn nữa, "Lá Chắn Băng" không cần thời gian hồi chiêu, đơn giản mà nói chính là vô địch, chưa nói đến hắn ta còn có thể thi triển "Thánh Thuẫn Thuật" của Thánh Kỵ Sĩ, thật khốn nạn!

Đối mặt với tình huống này, Tiêu Phàm có chút không biết làm thế nào, vô thức nhìn về thanh hiện hữu kỹ năng của mình, đột nhiên ánh mắt hắn dừng lại trên một kỹ năng.

Sắc mặt Tiêu Phàm dần trở nên cổ quái, tựa như đang cân nhắc điều gì đó...

Đêm tối tản đi, ban mai lại tới, người đàn ông thần bí vẫn đứng sừng sững như cũ, đám người liền biết Tiêu Phàm đã rơi vào thế yếu.

Nhưng mọi người cũng không thể hiện sự thất vọng đối với Tiêu Phàm, bởi vì bọn họ biết Tiêu Phàm đã tận lực, chỉ là đối thủ thực sự quá mạnh, Lich King Mệnh Phàm cũng không thể đối phó được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!