Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 891: CHƯƠNG 891: QUYẾT ĐẤU VỚI HACK

Chỉ cần là kỹ năng trong trò chơi, Vân Bình Chi đều có thể tùy thời xuất ra, sự tồn tại này chính là "Kỹ năng đại sư" trong Tân Sinh, thêm vào đó Vân Bình Chi vốn là người chơi có kỹ năng tốt. Tiêu Phàm có thể kiên trì lâu như vậy cũng không dễ.

Đám người Hổ Nữu đã rời khỏi chiến trường đi tới trên khán đài, nhìn người đàn ông trên màn ảnh vẫn đang đau khổ chống đỡ như cũ, từng tia đắng chát nổi lên trong lòng.

Hổ Nữu rất hối hận vì mình không thể giúp được chút gì trong đại chiến này. Hai mắt nhắm lại, yên lặng lặp đi lặp lại câu cố lên, động viên Tiêu Phàm đang kiên trì chiến đấu trên chiến trường.

Nhưng khi cô cầu nguyện xong liền cảm thấy tức giận, bởi vì hành động tiếp theo của Tiêu Phàm đã chọc giận cô!

"Làm gì thế? Hiếm có lần mỹ nữ đây lên tiếng ủng hộ anh, thế mà anh lại cam chịu! Thật không xứng với ý tốt của tôi, quá đáng!"

Lúc này Tiêu Phàm đang làm gì?

Tiêu Phàm đang uống rượu.

Thật ra bởi vì lý do kỹ năng, Tiêu Phàm uống rượu khi chiến đấu cũng không phải là hiếm thấy, tuy nhiên do thể chất có vấn đề nên Tiêu Phàm uống rượu vô cùng tiết chế, chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi thôi.

Nhưng hôm nay Tiêu Phàm lại không nhấp một ngụm nhỏ, hắn lại chọn cách tu tu liên tục. Bình thường chỉ có thời điểm con người ta cảm thấy tiêu cực mới làm vậy. Thế mới có câu uống rượu giải sầu.

Hổ Nữu biết rõ khả năng uống rượu của Tiêu Phàm cực kỳ kém nên mới nghĩ là hắn đang cam chịu.

Chung quy người say thì còn chiến đấu cái gì?

Nhưng cô đâu biết bây giờ thứ Tiêu Phàm cần chính là một chữ "say"...

Sau khi trải qua "Ánh sáng trong bóng đêm", rất nhiều kỹ năng lúc trước của Tiêu Phàm đều chôn vùi trong ngọn lửa hiến tế, không biết tại sao Thục Sơn tuyệt học lại vẫn còn.

Trừ cái đó ra, vẫn còn một kỹ năng vô cùng kỳ quái khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy rất bất ngờ.

Nhưng Tiêu Phàm không dám sử dụng kỹ năng này, thậm chí hắn đối với kỹ năng này còn vô cùng mâu thuẫn, bời vì sau khi sử sụng xong, hắn đều mất đi ký ức về quá trình chiến đấu...

[ Kỹ năng: Túy Quyền (phiên bản đời thứ hai)]

[Loại hình kỹ năng: bị động]

[điều kiện sử dụng: men say đạt tới 100%]

[Hiệu quả của kỹ năng: hiệu quả hoàn toàn mới, tự động né tránh, tự động dự phán, tự động cường hóa côn kích của người chơi, đánh quái luyện cấp chính là đơn giản như vậy! (Phiên bản đổi mới: Bản này đã cải tiến việc điều khiển cơ thể sơ với phiên bản đầu tiên, khi người chơi sử dụng kỹ năng này sẽ có quyền điều khiển cơ thể rộng hơn trước)]

[Thời gian duy trì: lúc men say giảm hết 100%, hiệu quả của kỹ năng tự động hóa giải.]

[Hạn chế: sau khi kỹ năng được giải trừ, người chơi sẽ có cảm giác khó chịu.]

[Ghi chú: cuộc sống thanh tỉnh ba phần biển rộng trời cao, còn lại bảy phần điên đảo thì có gì không tốt.]

"Túy Quyền" chính là kỹ năng cuối cùng mà Tiêu Phàm chưa xuất ra trong Chúng thần di tích chi chiến.

Nhìn phần giới thiệu kỹ năng, sau khi "Túy Quyền" trải qua "Ánh sáng trong bóng đêm" còn lặng lẽ thăng cấp thành phiên bản mới, trở thành "Túy Quyền phiên bản hai". Nhưng đối với phần giới thiệu của phiên bản thứ hai này, Tiêu Phàm vẫn cảm thấy mơ hồ.

Chỉ là trong đó có hai chữ "phụ trợ" lại khiến cho ánh mắt của Tiêu Phàm tỏa sáng.

Dù sao để có thể đối phó với hack thì chỉ có thể tự hack bản thân mình!

Tiêu Phàm cứ rót rượu cho mình, trên hiện trường không có người nào có thể lý giải được hành động này, đến cả Tiểu Ngũ vốn cực kỳ tự tin vào trí thông mình của mình cũng không hiểu được hành động của Tiêu Phàm.

Chỉ có Vân Bình, ánh mắt của hắn ta sáng lên, phảng phất như hiểu rõ tất cả.

Ánh mắt trong mặt nạ kia dường như vẫn luôn mong chờ khoảnh khắc này, tiếng thở dốc vì kích động cũng dần trở nên dồn dập, cuối cùng hắn ra nhẹ giọng phun ra một câu mà người khác không thể hiểu được: "Tôi rốt cục... lại được nhìn thấy... ha ha ha..."

Bầu rượu mạnh đã được uống cạn, thân thể Tiêu Phàm vốn đang rơi xuống theo bầu rượu lại bắt đầu lay động.

Mới bước đi được vài bước lại lảo đảo muốn ngã, dáng vẻ kia phảng phất như say thật.

Nhưng Tiêu Phàm lại cảm thấy bản thân cũng không thật sự say. Lúc này, đầu óc hắn tuy mê man nhưng trong đầu vẫn có thể tư duy, không bị cồn lấn át lý trí như trước.

"Tính chất có thể khống chế" mà phiên bản đổi mới của "Túy Quyền" nói đến chính là cái này à?

Nhưng cảm giác thật sự rất buồn cười...

Có thể khống chế, thật ra cũng không hoàn toàn như vậy.

Thân thể đang lung la lung lay của Tiêu Phàm chính là minh chứng tốt nhất.

Hắn cảm thấu dưới trạng thái này, thật ra thân thể đã mất khống chế, chắc chắn không thể đi đứng bình thường như mình mong muốn. So với lúc trước, chẳng qua là hắn có thêm một tuyến lý trí khác mà thôi.

Biến thành trạng thái thế này, Tiêu Phàm cảm thấy mình càng khó có thể đánh bại được đối thủ, có chút hối hận khi lúc trước dễ dàng tin vào phần chú thích của kỹ năng này.

Vẫn là cứ thử chiến đấu với Vân Bình Chi một chút xem sao.

Ý nghĩ này vừa sinh, Tiêu Phàm phát hiện thân thể của mình bắt đầu hành động, điều này khiến Tiêu Phàm cảm thấy hơi quỷ dị nhưng cũng rất chờ mong.

Vân Bình Chi thấy động tác của Tiêu Phàm, không chút do dự, đưa tay thi triển vài phép thuật công kích, dáng vẻ càng thêm nghiêm túc so với lúc trước.

Mắt thấy phép thuật bay đến người Tiêu Phàm, trước mắt hắn ta đột nhiên xuất hiện cảnh tượng vô cùng kỳ dị!

Cảnh vật bốn phía bắt đầu ngưng trệ, quỹ tích vận động của mọi vật bắt đầu trở nên chậm chạp!

Đây là?

Uống rượu quá độ khiến cho thần kinh sinh ra cảm giác tê liệt à?

Đầu óc của Tiêu Phàm liền sinh ra một ý nghĩ buồn cười, bởi vì hắn cảm thấy đây là lời giải thích hợp lý nhất cho tình huống trước mắt. Tuy nhiên ý thức của Tiêu Phàm vẫn dựa theo cảnh tượng mà bản thân nhìn thấy để trốn tránh.

"Tránh được rồi, lại tránh được rồi, cảnh tượng này thật là quỷ dị!"

Tiểu Miêu nhìn tình hình chiến đấu trên màn hình hét lên, bởi vì Tiêu Phàm đã tránh được tất cả các công kích Vân Bình Chi!

Trước đó, Tiêu Phàm đã từng cầm kiếm xông lan trong màn ma pháp oanh tạc, hành động vô cùng mau lẹ. Nhưng lần này có chút khác biệt, lại mang đến cho người ta cảm giác kích động!

Bởi vì cử động của hắn là lắc, chứ không phải là né...

Lắc, đó là mộ loại hành động lơ đãng, cảm giác không hề cố gắng tránh né, vì thế mới khiến cho người ta cảm thấy không thể tin được!

Tiêu Phàm không ngừng tiến về phía trước bằng tư thế vô cùng mất thăng bằng, cứ thế lung lay, phảng phất như có thể té ngã bất cứ lúc nào. Nhưng cũng chính phương thức tiến lên cổ quái này lại xảo diệu tránh được tất cả các công kích của Vân Bình Chi.

Loại hành động này của Tiêu Phàm thậm chí còn tạo cho người ta cảm giác kẻ địch đang phối hợp với Tiêu Phàm, vô cùng quái dị!

Mà điều càng khiến cho người ta thêm khiếp sợ chính là bên trong cước bộ của Tiêu Phàm có một loại chậm rãi, chậm rãi đi lại trong một biển pháp thuật, nhìn rất thảnh thơi, nhưng đám người lại cảm nhận được khí tức vô cùng cường đại!

Chuyện này rốt cục là sao?

Đây chẳng là yêu thuật đặc biệt của Lich King à?

Nếu là thật thì đây quả là "Thần chi kỹ nghệ!"

"Con mẹ nó! Đây là cái quỷ gì thế?"

Tiểu Ngũ hiếm khi xổ ra một câu nói tục, cậu ta kinh ngạc nhìn tất cả trước mắt, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

Lúc trước, Tiểu Ngũ đã đánh giá Tiêu Phàm không phải người chơi bình thường, không thể sử dụng công thức của tính toán hiện tại để tính lực chiến đấu của Tiêu Phàm, nhưng cậu ta không thể ngờ được Tiêu Phàm lại có thể trở thành thế này!

Bộ pháp kiểu này chắc chắn là phạm quy! Tại sao cái loại bước chân lảo đảo có thể ngã bất cứ lúc nào kia lại tránh được tất cả các công kích phép thuật đang bao trùm của Vân Bình Chi?

Hơn nữa Tiểu Ngũ có thể nhận ra công kích lần này của Vân Bình Chi rõ ràng không phải đang nhường! Nói cách khác Mệnh Phàm có thể tránh được tất cả các công kích nhờ loại tư thế kì lạ kia! Quả thực quá quỷ dị!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!