Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 892: CHƯƠNG 892: VẬN MỆNH BÌNH PHÀM

Tốc độ tay của Vân Bình Chi lúc này nhanh hơn, hoả diễm, băng tinh, phong nhận, lôi đình bị hắn ta tiện tay xuất ra, không hề có chút lưu tình. Pháp thuật đạn pháo tràn ngập chiến trường, năng lượng do ma pháp oanh động tưởng chừng có thể đánh sập một không gian trong chớp mắt, tựa như sắp tận thế đến nơi.

Mọi người thấy cảnh này, đã sớm quên đi vị pháp vương của Tinh Thần trước đó.

Trình độ pháp thuật của Apollo cùng lắm chỉ có thể coi là cường đại, còn pháp thuật của Vân Bình Chi lại đại diên cho sự hủy diệt!

Nhưng bên trong sự hủy diệt này, thế mà lại có người cứ thế thảnh thơi mà tiến lên. Cảnh tượng không hề hài hòa chút nào này lại khiến đám người dần cảm thấy rùng mình.

Mọi người dường như đã không nhận ra người kia là đang đi, vẫn là cái tư thế quỷ quái như cũ.

Vân Bình Chi giờ đây vô cùng hưng phấn, hắn ta tham dự vào Chúng thần di tích chi chiến cũng không phải là để giúp Trật Tự đạt được thắng lợi cuối cùng. Ý nghĩ của hắn ta vô cùng đơn giản, chỉ là muốn nhìn thấy thứ lúc trước hắn ta đã từng rất quen thuộc, mà biểu hiện của Tiêu Phàm lúc này, chính là thứ mà hắn ta mong muốn được thấy nhất!

Vì thế hắn ta phá lên cười, cười đến vô cùng vui vẻ, cười đến vô cùng điên cuồng, thậm chí còn dọa đến Tiểu Ngũ đứng một bên.

Tên điên! Thực dự là hai kẻ điên!

Tiểu Ngũ thầm đánh giá trong lòng, cậu ta đột nhiên có chút muốn chạy trốn khỏi nơi này, bởi vì cậu ta luôn cảm thấy chút nữa sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra.

Nhưng Tiểu Ngũ cũng hiểu được rằng mình không thể đi, nhiệm vụ cấp trên giao còn chưa hoàn thành, điều này khiến cho trong lòng cậu ta thêm đắng chát.

Trạng thái của Tiêu Phàm bây giờ không tệ, mặc dù vẫn thê thảm như cũ, nhưng hắn đã bắt đầu thích ứng với cơ chế của kỹ năng "Túy Quyền" mới này.

Tiêu Phàm bây giờ đang ở một trạng thái vô cùng huyền diệu, hắn cảm thấy thân thể này tựa như thuộc về mình mà cũng không thuộc về mình.

Bởi vì hắn luôn cảm thấy linh hồn của mình trở nên rời rạc, không ngừng phóng ra bốn phía.

Mở rộng cảm giác, quan sát được tất cả công kích xung quanh một cạch vô cùng rõ ràng, thân thể chỉ cần thoáng dùng lực, liền có thể không ngừng tiến lên.

Mảnh thiên địa này là của hắn, vì thế trong phạm vi vùng này không ai có thể làm hắn bị thương.

Đạt được mục đích là chuyện quan trong nhất, vì thế hắn chẳng cần phải tốn nhiều sức.

Thân thể của Tiêu Phàm đung đung đưa đưa, tựa như u hồn đang bay lượn, phảng phất như cảm nhận được tâm tình vui thích của hắn lúc này, trên khuôn mặt của Tiêu Phàm tự giác hiện lên một nụ cười quỷ dị mà bản thân Tiêu Phàm không hề hay biết.

Nụ cười này thực ra rất bình thường, chính là nụ cười ngu dại mà người say hay biểu lộ ra, nhưng sau khi Vân Bình Chi nhìn thấy lại khẽ giật mình.

Đợi đến khi phản ứng lại, Vân Bình Chi lại cười to, tiếng cười vô cùng thoải mái, bởi vì hắn ta chợt nhớ lại tâm trạng khi nhìn thấy nụ cười này lần đâu tiên.

Bước chân dù có chậm đi chăng nữa thì cuối cùng cũng sẽ đến nơi. Sau lưng Tiêu Phàm là một vùng bị pháp thuật oanh tạc ngổn ngang, mà người trước mắt hắn bây giờ chính là kẻ địch cuối cùng.

Tiêu Phàm cầm kiếm trong tay, giơ lên lần nữa, thân hình vẫn lắc lư như cũ, khiến cho người ta cảm giác động tác vung kiếm này chẳng có chút uy lực nào.

Một trận pháp thuật oanh tạc cũng không thu được kết quả gì, Vân Bình Chi cũng chẳng bối rối, nhìn thanh kiếm sắc bén đang chuẩn bị đâm về phía mình, hắn mở miệng dưới mặt nạ...

Vân Bình Chi cảm thấy "Tuyên Ngôn Thân Sĩ" là kỹ năng rất thú vị, hắn ta muốn dùng kỹ năng này để chế trụ Tiêu Phàm một lần nữa.

Nhưng lúc này, trong lòng Vân Bình Chi dâng lên một tia báo động, bởi toàn bộ thân thể của Tiêu Phàm đột nhiên nghiêng về một bên một cách quỷ dị, trường kiếm đột nhiêm gia tốc. Trong một khắc này, phảng phất như tất cả khí thế của thiên địa đều tập trong vào một điểm trên mũi kiếm!

Vân Bình Chi hiểu ra, nếu sử dụng "Tuyên Ngôn Thân Sĩ", nhất định sẽ không thể nói hoàn chỉnh cả câu!

Vì thế tâm tư của Vân Bình Chi thay đổi, một luồng ánh sáng từ trên trời giáng xuống, Thần Thuẫn Thuật!

Keng!

Lợi kiếm chuẩn bị đâm vào mặt Vân Bình Chi lại bị lá chắn chặn lại...

Vô cùng đáng tiếc, một kích quỷ dị của Tiêu Phàm lại bị "Thánh Thuẫn Thuật" của Vân Bình Chi kịp thời đỡ được.

Ầm ầm ầm ầm...

Chiến trường yên tĩnh vỗng vang lên một tiếng kêu khẽ quỷ dị, giống như tiếng chim non mới nở lần đầu thăm dò thế giới vậy, có đồ vật gì đó đột nhiên vỡ vụn.

Cùng với tiếng vỡ vụn, mặt nạ siêu nhân kẹo que rơi xuống, lộ ra mắt phải của Vân Bình Chi, con mắt cong cong tựa như trăng non.

Đôi mắt cong cong hiện hình, Tiểu Ngũ cảm thấy có chút kinh hoảng. Con mắt này cậu ta quen thuộc nhất, nhưng mà con mắt này thuộc về con quái vật có con ngươi đặc biệt bên trong phòng tối kia cơ mà!

Lúc này ngoài sân trong một góc thính phòng nào đó bỗng tuyền đến một tiếng kêu thống khổ khiến mấy người kinh ngạc.

Hào Đại Bàn ôm đầu, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, nhìn màn hình lớn tự lẩm bẩm, vô cùng sợ hãi: "Nhớ ra rồi! Hóa ra là như vậy! Mình rốt cục cũng nhớ ra rồi..."

Vân Bình Chi sờ lên một góc mặt nạ đã bể nát, thở dài: "Ai, trò chơi đến đây là kết thúc..."

Nói rồi khoát tay mang đến một mảnh đêm tối.

Đó không phải là "Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng" của Tiêu Phàm, mà là...

[Tên kỹ năng: Màn đêm]

[Hiệu quả của kỹ năng: ???]

[Điều kiện để sử dụng kỹ năng: Ma vương]

[Ghi chú: Kỹ năng đặc thù của trận doanh Ác Ma chi vương]

Điều kiện để sử dụng kỹ năng là ma vương?

Vân Bình Chi hiển nhiên không phải là ma vương, hăn ra có thể sử dụng kỹ năng đặc thù của NPC, hành vi gian lận trở nên cực kỳ rõ ràng.

Nhưng lúc này Tiêu Phàm không hề kinh nghi, chỉ là ngơ ngác nhìn Vân Bình Chi trước mặt. Bởi vì lúc hắn nhìn thấy con mắt này liền tỉnh rượu, tất cả cũng đều tỉnh theo...

"Màn Đêm" bao phủ lấy chiến trường và đám người Tiêu Phàm trong đó, nhưng nó khác với "Túy Uyên Sát - Đêm Vĩnh Hằng", bên trong màn đêm này lại là ban ngày, nó chỉ là một tấm chắn che mất ánh mắt của tất cả những người ngoài sân thôi.

Vân Bình Chi tháo mặt nạ xuống lộ ra khuôn mặt thật của mình, đi thẳng tới trước người Tiểu Ngũ, một trảo chụp xuống!

Động tác vô cùng dứt khoát...

Keng!

Một tiếng vang giòn giã, bảng tên của trận doanh Nhân Loại rơi xuống.

Tiểu Ngũ hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Vân Bình Chi trước mắt, sau đó ngã xuống.

"Tiền bối, vì sao?"

Tiểu Ngũ ngã xuống trong vũng máu, không chịu rời đi.

"Bởi vì tôi là người trận doanh Ác Ma..."

Câu trả lời như thể chuyện đó là chuyện đương nhiên, suýt chút nữa khiến cho Tiểu Ngũ hộc máu.

Tiểu Ngũ chợt nhớ ra, trước khi Chúng thần di tích chi chiến bắt đầu Kiếm Thần từng giao phó, công hội Trật Tự chỉ có mười người tham gia...

"Thế nhưng không phải tiền bối người nên đứng về phía chúng ta à?"

Tiểu Ngũ vẫn không thể tin được chuyện đang xảy ra.

"Tôi có nói thế lúc nào? Hơn nữa không phải tôi đã nói với cậu rằng, biệt danh này của tôi chỉ là muốn cùng biệt danh của một người khác kết hợp lại thành một từ à? Chẳng lẽ bây giờ cậu vẫn không rõ lập trường của tôi? Ai, uổng cho cậu còn tự tin với năng lực tình báo phân tích của mình..."

"Kết hợp?"

"Số 0" thì kết hợp cùng ai?

Bây giờ trong sân chỉ còn mỗi Mệnh Phàm.

Vậy thì...

Vân Bình Chi? Mệnh Phàm?

Trong lòng nhắc đi nhắc lại mấy lần, Tiểu Ngũ rốt cục cũng hiểu ra!

Thì ra là thế!

Vận Mệnh Bình Phàm!

Tôi hận! Vận Mệnh Bình Phàm!

Vì sao hai cái tên biến thái này lại dùng những từ chẳng liên quan đến bản thân để đặt tên cơ chứ!

Tiểu Ngũ phẫn nộ trừng mắt với Vân Bình Chi, đây cũng chính là lần đầu tiên cậu thể hiện dũng khí của mình trước mặt "Số 0"!

"Tôi sẽ xem ngài sau khi offline sẽ giải thích với cấp trên như thế nào!"

Nói xong, Tiểu Ngũ liền ôm hận rời đi.

Bởi vì bây giờ chẳng còn gì để nói về kết quả của Chúng thần di tích chi chiến nữa...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!