Hơn hai mươi năm trước, trong một phòng bệnh khoa phụ sản của một bệnh viên nào đó thành phố N - Nam Quốc, đó là lúc Tiêu Ngọc Phong vẫn còn khỏe mạnh, chào đón đứa cháu đầu lòng của mình, điều này khiến ông vui như phát điên.
"Ba, nên đặt tên gì cho đứa nhỏ đây?"
"Đặt tên thì có gì khó, cứ bình thường cũng được mà."
"Nhưng..."
"Ta biết con suy nghĩ điều gì, nói cho con biết vinh hoa phú quý chỉ là phù du mà thôi, bình thường mới là hạnh phúc nhất!"
"Cha!"
"Không bàn thêm về việc này nữa!"
Chẳng biết tại sao, Tiêu Ngọc Phong tựa như co chấp niệm với hai chữ "bình thường" này.
Cuối cùng, cha của Tiêu Phàm cũng không thể thuyết phục được tính tình cố chấp của Tiêu Ngọc Phong, dùng tên mà Tiêu Ngọc Phong nghĩ ra đặt tên cho đứa nhỏ, một cái tên vô cùng bình thường.
Tuy nhiên tên của đứa nhỏ này không phải là Tiêu Phàm, bởi vì đứa nhỏ không phải Tiêu Phàm, mà là anh trai của hắn, Tiêu Bình...
"Ôi, để ông nội nhìn xem. Ơ? Đứa nhỏ này sao lại có dáng vẻ này?"
Lần đầu tiên Tiêu Ngọc Phong ôm Tiêu Bình liền kinh hô.
"Đứa nhỏ này có con mắt nhỏ dài, dáng vẻ tựa như tiểu hồ ly. Tuy nhiên giống tiểu hồ ly cũng tốt, tiểu hồ ly thông minh lanh lợi, tương lai chắc chắn sẽ trở thành trụ cột quốc gia."
Tiêu Ngọc Phong vui vẻ trong lòng, thật ra ông cũng không có quá nhiều mong chờ với đứa cháu của mình, chỉ hy vọng đứa nhỏ này có thể khỏe mạnh vui vẻ mà trưởng thành. Nhưng ông không hề biết rằng, lời nói này của ông lại trở thành hiện thực.
Bởi vì vận mệnh bình thường, đã định trước là một chuyện không hề bình thường rồi...
Tiêu Bình sinh ra không bao lâu liền mở mắt, mặc dù cặp mắt kia vẫn như một cái khe nhỏ nhưng trong khe đó lại lộ ra một luồng ánh sáng, tựa như đang quan sát cái thế giới xa lạ này.
Tiêu Ngọc Phong cảm thấy dường như cháu trai mình không giống những đứa trẻ bình thường khác nhưng lại không để ý lắm. Dù sao trẻ con mà, mở mắt nhìn đông nhìn tây thì có thể nói lên điều gì?
Tiêu Bình cứ thể mở mắt nhắm mắt ăn rồi lại ngủ, ba tháng trôi qua rất nhanh.
Ngày hôm đó như thường lệ, Tiêu Ngọc Phong ngồi trước Tiêu Bình chọc cười cậu bé, bởi Tiêu Ngọc Phong phát hiện ra một vấn đề, đó là cháu mình so với những đứa trẻ khác quá mức trầm tĩnh, không khóc không nháo, hoàn toàn không có dáng vẻ của một đứa nhỏ nên có.
Biểu hiện kỳ lạ của Tiêu Bình khiến cho Tiêu Ngọc Phong cảm thấy kỳ lạ, vô cùng lo lắng Tiêu Bình có vấn đề gì đó.
Vì vậy Tiêu Ngọc Phong vô cùng nỗ lực dỗ dành Tiêu Bình: "Tiêu Bình Tiêu Bình, tiểu Tiêu Bình cháu ngoan của ta..."
Mà đúng lúc này, lần đầu tiên Tiêu Bình mở miệng nói...
"Cháu tên là Tiêu Bình à?"
Kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ!
Lần đầu tiên trẻ nhỏ mở miệng nói chuyện đều phát ra những âm tiết đơn giản như "ba ba ma ma", thế mà Tiêu Bình lại nói ra nguyên một câu vô cùng lưu loát, cũng nói được cả tên của mình luôn.
Tiêu Ngọc Phong bị chuyện này làm cho cả kinh, sửng sốt một hồi. Lúc này ông rốt cục cũng rõ ràng cháu mình không bình thường chỗ nào.
"Ông nội, sao ông không nói gì, dáng vẻ của ông bây giờ thật giống như đứa ngốc vậy."
Lần đầu tiên cháu trai kêu mình ông nội, Tiêu Ngọc Phong vốn nên vui mừng mới phải nhưng hôm nay ông nghe thấy giọng nói non nớt này lại không thể vui vẻ nổi...
Hôm nay sau khi ba của Tiêu Phàm đi làm về, Tiêu Ngọc Phong đem chuyện Tiêu Bình nói chuyện kể lại, cũng dạy dỗ ông một trận vì không biết dạy con.
Từ khi Tiêu Ngọc Phong bị Tiêu Bình nói trông như đứa ngốc liền biết rằng tiểu hồ ly nhà mình không hề tầm thường, trí tuệ cũng chẳng tầm thường chút nào, ông còn bắt đầu nghĩ đến những câu chuyện xuyên không được nghe kể.
Nhưng Tiêu Ngọc Phong liền bác bỏ ý nghĩ này rất nhanh, bở vì nếu là người xuyên không, có thể nói chuyện mà vẫn đái dầm à?
Lại ba tháng nữa trôi qua, Tiêu Bình cũng không đái dầm nữa, càng không thể tin được hơn nữa chính là cậu bé đã biết đi.
Tuy nhiên sau khi biết đi cậu bé cũng không chạy loạn giống những đứa trẻ khác, thậm chí muốn đi đâu cũng muốn Tiêu Ngọc Phong ôm đi.
Lúc Tiêu Ngọc Phong hỏi tại sao lại như thế, Tiêu Bình rất chân thành trả lời: "Con còn nhỏ, chưa phát dục hoàn toàn, giày vò lung tung như vậy không tốt cho cơ thể..."
Tiêu Ngọc Phong im lặng, chỉ có thể nghe theo lời của Tiêu Bình.
Từ đó, thân phân "đại gia" của Tiêu Bình dần được hình thành trong nhà.
Bây giờ Tiêu Ngọc Phong có thể xác nhận, ông có một cậu cháu trai không hề tầm thường, cháu trai ông có một đặc điểm khác biệt với những đứa nhỏ khác, đó chính là trí thông minh vô cùng cao.
Ví dụ như hiện tại, Tiêu Bình một tuổi đang ngồi ngay ngắn chơi máy tính...
Đợi đã? Thằng nhóc này đang làm gì? Ai dạy bé chơi máy tính thế này?
Tiêu Ngọc Phong ra sức dụi mắt, nhìn Tiêu Bình đang đứng trên ghé gõ bàn phím mà không nói nên lời.
Một lát sau, Tiêu Ngọc Phong mới dám đến gần bên cạnh Tiêu Bình, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tiểu Bình, nói cho ông nội biết, bây giờ con đang làm gì thế?"
"Ơ? Ông nội, đến cả cái này mà ông cũng không biết ạ? Ngốc quá nha!"
Tiêu Ngọc Phong nặng nề thở dốc, ông biết mình lại bị cháu trai nhà mình khinh bỉ. Nhưng trong quá trình trưởng thành của Tiêu Bình, ông đã quá quen với chuyện này, thậm chí hơi choáng.
Bởi vì ông biết đứa cháu này IQ thì cao ngất mà EQ thì thấp đến thảm hại, chả bù với trí thông minh ngất ngưởng của cậu bé.
Nhưng nếu nói trong lòng ông ta oán giận thì cũng không đúng, Tiêu Ngọc Phong cũng không thể nào so đo với cháu trai một tuổi của mình được.
Vì thế Tiêu Ngọc Phong có một thói quen, đó chính là hễ bị cháu trai mắng liền đi mắng con trai để trút giận.
Tiêu Ngọc Phong đánh sướng tay xong thì đến lượt ba Tiêu Phàm trở nên phiền muộn, sau đó ba của Tiêu Phàm lại đi tìm Tiêu Bình tính sổ.
Nhưng mẹ của Tiêu Phàm không đẻ yên, lại đánh ba hắn một trận.
Kể từ đó, ba của Tiêu Phàm rốt cục cũng nhận ra một điều, mình mới là tầng lớp thấp nhất trong cái nhà này.
"Cháu đang lên mạng, sách trong nhà cháu đã đọc hết rồi, đọc lại chẳng có gì thú vị."
Tiêu Ngọc Phong biết Tiêu Bình nói không sai, vởi vì tất cả sách báo được chuẩn bị cho cậu bé học vỡ lòng lúc ba tuổi, Tiêu Bình đều liếc mắt một cái rồi vứt đi, lý do vứt bỏ rất đơn giản - ngu xuẩn.
Nói nhảm, sách đọc vỡ lòng chính là như vậy mà!
Vì thế chuẩn bị sách vỡ lòng không có gì sai, chỉ là Tiêu Bình không cần thiết phải học vỡ lòng.
"Ông nội, chữ này có nghĩa là gì?"
Đây là câu nói tuyệt vời nhất mà Tiêu Ngọc Phong từng được nghe Tiêu Bình nói. Từ sau khi Tiêu Bình càn quét hết đống sách vở còn tồn tại trong nhà, Tiêu Ngọc Phong không còn cơ hội để khoe khoang học thức của mình trước mặt cháu trai, điều này khiến ông vô cùng phiền muộn, bởi vì ông cảm thấy mình không hề có một chút tôn nghiêm nào của một vị trưởng bối.
Tiêu Ngọc Phong nhìn thoáng qua màn hình máy tính, sau đó lúng túng: "Đây là tiếng Anh..."
"Tiếng Anh?"
"Là ngôn ngữ được sử dụng rộng rãi nhất trên thế giới, nói đơn giản chính là một loại ngôn ngữ."
"Ồ, vậy câu này có nghĩa là gì ạ?"
"Ơ, ông nội không biết, tiếng Anh của ông nội không tốt..."
Khoảng thời gian sau đó, không biết Tiêu Bình tìm đâu ra mấy cái video, bắt đầu tự học tiếng Anh.
Nghe những âm tiết xa lạ kia, Tiêu Ngọc Phong cảm thấy khoảng cách giữa mình và cháu trai ngày càng xa.
Mấy cái chữ này ngoài fuck và bitch thì một chữ Tiêu Ngọc Phong cũng không biết.
Nhưng cháu trai ông mới một tuổi, dường như đã trôi chảy cả tiếng Anh!
Trời ơi, thật sự đáng sợ!
Ông chỉ là người thường, vì sao ông lại có đứa cháu trai yêu nghiệt thế này!
Tiêu Ngọc Phong cảm thấy cứ tiếp tục thế này, khoảng cách giữa ông và Tiêu Bình sẽ ngày trở nên xa cách, quan hệ giữa hai ông cháu có...
Vì thế Tiêu Ngọc Phong lại đến gần Tiêu Bình với tâm trạng thấp thỏm.
"Barala-Cassa-Sodokala-Salosaro.."
Tiêu Ngọc Phong nhíu mày: "Tiểu Bình, con đang niệm cái gì đấy? Sao ta cảm thấy không giống tiếng Anh chút nào?"
"Đây không phải là tiếng Anh, đây là ma pháp chú ngữ mà con thấy trên mạng, nghe nói vô cùng phổ biến trong thế kỷ 21. Con muốn xem có hữu dụng hay không, tuy nhiên bây giờ xem ra đều là lừa gạt cả, hừ!"