Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 894: CHƯƠNG 894: BỒI HỒI TRÁI PHẢI

Tiêu Ngọc Phong lại nhìn khuôn mặt nhỏ ngây thơ của Tiêu Bình lúc tức giận, trong lòng buông lỏng, bỗng nhiên nở nụ cười. Nụ cười kia sáng lạn như mặt trời ngoài cửa sổ vậy.

Mà Tiêu Bình nhìn nụ cười của ông nội thì cảm thấy khó hiểu, cậu không biết ông nội mình đang cười cái gì.

Mình đang nghĩ cái gì đây, đứa nhỏ này mãi là đứa cháu mình thương nhất...

Theo Tiêu Bình trưởng thành, Tiêu Ngọc Phong đã trải nghiệm được việc bị trí thông minh của cháu mình chèn ép một cách "vui vẻ", dưới sự thống trị của IQ cao của Tiêu Bình, vô cùng uất ức mà sống tạm.

Nhưng Tiêu Ngọc Phong hiểu rõ, Tiêu Bình vẫn là một đứa bé, bởi vì IQ cao cũng không thể khiến suy nghĩ của hắn ta trở nên thành thục, cái từ thành thục này, là cần năm tháng để tích lũy.

Mà Tiêu Bình dần dần lớn lên, hắn ta cũng dần dần cảm nhận được sự chênh lệch cực lớn giữa trí thông minh và EQ đã đem đến cho hắn ta cảm giác quái dị, hắn ta bắt đầu cảm thấy trên thế giới này trừ hắn ta ra thì đại đã số đều là kẻ ngốc.

Chỉ trong chớp mắt, Tiêu Bình đã đến năm tháng học ở nhà trẻ.

Nhưng bên trong những năm tháng ngắn ngủi trong quá khứ, đầu Tiêu Bình đã tiếp nhận được vô số tin tức, hắn ta tuổi tác không lớn nhưng lại hiểu được quá nhiều.

Khi học ở nhà trẻ, cô giáo đánh nhịp, dạy các em nhỏ hát bài ca dao êm tai, Tiêu Bình hiển nhiên sẽ không cùng bọn họ làm chuyện nhàm chán này.

"Tiêu Bình, vì sao em không cùng các bạn nhỏ hát một chút?"

"Ha ha..."

Cô giáo trẻ tuổi luôn cảm thấy nụ cười Tiêu Bình có hơi...

Nhưng cô nghĩ rằng bạn nhỏ hẳn là sẽ không như vậy, vì vậy tiếp tục cố gắng khuyên nhủ: "Tiêu Bình, có phải em không biết hát không, hay là để cô dạy em một chút."

"Dạ, vậy cô hát một lần cho em nghe, nếu hay em sẽ học."

Cô giáo trẻ tuổi trong nháy mắt trở nên dũng cảm, mở rộng cuống họng lớn tiếng hát: "Tổ quốc của chúng ta là hoa nguyệt, trong hoa viên đóa hoa thật tươi diễm..."

Tốn mất một lúc, cuối cùng cô giáo cũng hát xong, vô cùng chờ mong, hi vọng Tiêu Bình đánh giá một chút.

"Người lớn ngây thơ..."

Nghe cậu bé này trêu tức, cô giáo cuối cùng cũng hiểu rõ mình bị đứa trẻ trước mắt mang ra làm trò đùa.

Trong lòng cô giáo bị đả kích nghiêm trọng, nhưng nhìn tiểu Tiêu Bình trước mặt lại không thể làm gì.

Thế là khi tan học, cô đi nói với Tiêu Ngọc Phong chuyện này.

Tiêu Ngọc Phong đối với chuyện này chỉ có thể lúng túng xin lỗi, cười khổ không thôi.

Tình huống của Tiêu Bình, Tiêu Ngọc Phong cũng hiểu rõ, ông đưa Tiêu Bình đến nhà trẻ, cũng không phải là vì để cho Tiêu Bình học tập kiến thức.

Bởi vì trên phương diện kiến thức này, Tiêu Ngọc Phong cảm thấy người bình thường đã không đảm đương nổi việc làm thầy của Tiêu Bình.

Cho nên Tiêu Ngọc Phong vẫn đưa Tiêu Bình đi nhà trẻ, là vì để Tiêu Bình có thể kết bạn với những người bằng tuổi mình, bởi vì Tiêu Ngọc Phong có cảm giác mơ hồ, cứ để Tiêu Bình không làm gì như vậy sẽ sinh ra một chút vấn đề...

Kết bạn?

Không thể nào.

Tiêu Bình nhìn đám nhóc đầy nước mũi trước mặt mà thầm nghĩ.

Những đứa trẻ này ngay cả cuộc sống cũng không thể tự gánh vác, cả người bẩn thỉu, ngoài trừ lăn lộn trên đất thì chính là vật lộn, cuối cùng là đánh cho gào khóc, không biết có tác dụng gì.

Thứ bọn họ sùng bái là anh hùng có tên là "Đấu sĩ nước ngọt", Tiêu Bình từng đi nếm thử để tìm hiểu bộ dáng của thần tượng trong lòng những đứa trẻ này, kết quả...

"Ha ha ha, đấu sĩ nước ngọt, ngày nay năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!"

"Ác bá gà rán, ngươi chớ vội đắc ý, ta sẽ cứu thoát những người bạn từ trong quân đoàn thực phẩm rác các ngươi!"

"Đấu sĩ nước ngọt ngươi đừng có mơ tưởng!"

"Hãy xem năng lượng pháo nước ngọt của ta! "

"Sao lại thế... Tại sao có thể như vậy?!"

"Nước ngọt của ta, có nhiều loại vitamin từ trong hoa quả, vừa vặn có thể chiến thắng những thứ không khỏe mạnh trong gà rán của ngươi, cho nên ta sẽ không thể nào thua dưới tay ngươi! Các tiểu bằng hữu, cùng ta đi nào, năng lượng pháo nước ngọt!"

...

Tiêu Bình trực tiếp tắt TV đi, gân xanh gằn lên trán, hắn ta thực sự không hiểu vì sao đám gấu con kia lại muốn được người ta trêu đùa như vậy, cho nên Tiêu Bình hắn ta sẽ không trở thành bạn của đám trẻ con đầy nước mũi trong nhà trẻ được!

Tiêu Bình không để ý đến đám con trai trong nhà trẻ, về phần con gái trong nhà trẻ, thì lại là một loại tình huống khác...

Bởi vì trí thông minh của Tiêu Bình cao, biểu hiện ở mọi phương diện đều cực kì tài giỏi, mà suy nghĩ của hắn ta lại chưa thành thục, căn bản không học được thể nào là khiêm tốn, rất nhanh, hắn ta đã trở thành tiêu điểm vô cùng chói mắt của đám con gái.

"Oa, Tiêu Bình, cậu thế mà có thể làm toán!"

"Oa, Tiêu Bình, cậu thế mà có thể đọc thơ!"

"Oa, Tiêu Bình, cậu vẽ tranh thật là đẹp nha!"

"Oa, Tiêu Bình, cậu thế mà có thể tự mặc quần!"

...

Tiêu Bình vô cùng hưởng thụ cảm giác được người khác phái sùng bái, có điều lại giống như khiến hắn ta mất hứng thú điều gì đó.

Nhưng bất kể thế nào, từ lớp bé đến lớp lớn, từ lớp lớn đến lớp bé, toàn bộ con gái ở nhà trẻ đều để mắt tới Tiêu Bình, mặc dù hiện tại các bé còn không biết rõ nhìn chằm chằm là có ý gì, nhưng dựa vào bản năng đã đến gần Tiêu Bình.

Cho nên mỗi khi nhà trẻ tan học, Tiêu Ngọc Phong đến đón Tiêu Bình cũng thấy một màn vô cùng quỷ dị...

"Tiêu Bình, tạm biệt!"

"Tiêu Bình, tạm biệt!"

"Tiêu Bình, tạm biệt!"

...

Có bạn nhỏ chào tạm biệt Tiêu Bình, Tiêu Ngọc Phong cảm thấy vui vẻ.

Nhưng người nói tạm biệt là con gái, vậy liền quỷ dị.

Mà mỗi bé gái trong nhà trẻ đều như thế, vậy thì càng quỷ dị.

Những bé gái này hoàn toàn không để ý đến những bạn nam khác, chỉ chào tạm biệt Tiêu Bình, vậy càng siêu cấp quỷ dị!

Thế là, Tiêu Ngọc Phong bên trong ánh mắt cảnh giác của đông đảo ba mẹ những bé gái kia cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Về phần Tiêu Bình, cũng không làm bất kỳ cái gì để đáp lại lời chào hỏi của những bé gái kia, chậm rãi đi về phía trước, bộ dáng kiêu ngạo đến cực điểm.

Bởi vì Tiêu Bình trong nhà là đại gia, trong nhà trẻ cũng là đại gia!

Nhưng nữ nhân càng nhiều, chắc chắn sinh sự, dù các bé còn nhỏ tuổi, năng lực sinh sự cũng sẽ không giảm đi một chút nào, thế là "hậu cung" của Tiêu Bình bốc cháy...

Các bé gái trong nhà trẻ lấy việc thảo luận Tiêu Bình thích ai làm dây dẫn nổ, triển khai một trận đại hỗn chiến.

Có điều trẻ con dù sao cũng là trẻ con, náo loạn cũng không làm ra chuyện gì đặc biệt, chỉ là cùng nhau tranh cãi khóc nỉ non thôi.

Nhưng quy mô lớn, liền trở thành tai nạn, ngày đó không biết thế nào, nhóm các bé gái trong nhà trẻ cãi lộn không ngừng, cuối cùng khóc ầm lên, tiếng khóc giống như có thể truyền nhiễm lẫn nhau, đến cuối cùng toàn bộ các bạn nhỏ trong nhà trẻ đều khóc, chỉ còn Tiêu Bình là hạc giữa bầy gà, một mặt vô tội đứng đó.

Kết quả là viện trưởng nhà trẻ bắt đầu sợ vị đại gia Tiêu Bình này, đau khổ cầu khẩn Tiêu Ngọc Phong, để ông mang Tiêu Bình đi nơi khác xin học.

Tiêu Ngọc Phong thở dài, hiểu rõ nỗi khổ của viện trưởng của nhà trẻ, đồng ý ông ta.

Nhà trẻ vui vẻ đưa tiễn Tiêu Bình, vô số bé gái khóc vì phải tạm biệt hắn ta.

Tiêu Bình vẫn quật cường như cũ thầm hừ một tiếng, hắn ta không có một chút lưu luyến nào đối với đám nhóc nghịch ngợm ở nhà trẻ, nhưng trước khi rời đi, ngực chợt có chút phiền muộn, hắn ta không biết bản thân rốt cuộc là như thế nào...

Thời gian dần trôi qua, hắn ta bắt đầu nhận thức được sự khác biệt của mình với những người khác, một loại cảm giác cô độc tự nhiên sinh ra.

Vì sao mà tất cả mọi người đều đần độn, vì sao mà chỉ có một mình ta thông minh lanh lợi?

Tiêu Bình lần đầu tiên cảm nhận được sự bi thương vì trí thông minh của mình, mà cái tâm trí chưa thành thục kia cũng bắt đầu dao động chầm chậm...

Thời gian trở về từ nhà trẻ, Tiêu Bình dù sao vẫn cảm thấy trong lòng buồn bã, không ngừng mơ màng, cản thân cũng cảm thấy xoắn xuýt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!