Bởi vì cái gọi là "Thiên tài bên trái, tên điên bên phải". lúc này Tiêu Bình chỉ cần thoáng vượt qua bên phải, hắn ta lập tức có thể đạt được chìa khóa để mở cánh cửa tiến vào trận doanh Ác Ma trong tương lại.
Có điều một cái tin tức đột nhiên tới đánh gãy bước chân đang tiến về bên phải của hắn ta...
Mẹ, mang thai...
...
Mang thai là cái gì, lúc này Tiêu Bình đã có thể hiểu được.
Bởi vì khi còn bé, Tiêu Bình cũng thắc mắc qua vấn đề mình đến từ đâu...
"Hả? Năm đó ông nội nhặt con từ thùng rác về, lúc ấy ông nội còn tưởng rằng con chỉ là một tiểu hồ ly!"
Mình được ông nội nhặt từ thùng rác về?
Tiêu Bình hiển nhiên không thể tiếp nhận cái sự thật tàn khốc này, để chứng minh mình không phải giáng lâm từ trong thùng rác đến thế giới này, Tiêu Bình bắt đầu lên mạng tìm hiểu về nguồn gốc sinh sôi của nhân loại.
Rất nhanh hắn ta đã tìm được thứ mình muốn, đồng thời bởi vì tò mò còn download một chút thứ kì quái về máy tính, khiến cho ma ma không rõ chân tướng còn tưởng rằng ba ba gây nên, đêm đó đã hung ác đánh ba ba vô tội một trận.
Tóm lại, Tiêu Bình đã hiểu rõ nhân loại sinh sôi ra đời sau như thế nào, tự nhiên cũng hiểu đại khái ý nghĩa từ mang thai.
Trong tương lai mình sẽ có thêm một em trai hoặc một em gái, nghĩ như thế, Tiêu Bình trở nên hưng phấn lên.
Mình được sinh ra từ trong bụng ma ma, em trai hoặc em gái sắp giáng lâm tại thế cũng được sinh ra từ trong bụng ma ma, như vậy nhất định cũng thông minh giống như mình!
Nếu là như vậy, mình sẽ có bạn!
Lần đầu tiên Tiêu Bình cảm thấy tràn đầy chờ mong đối với tương lai...
...
Thời gian trôi qua nhanh chóng, Tiêu Ngọc Phong lại tới phòng bệnh khoa phụ sản...
"Ba, đứa nhỏ này nên đặt tên là gì?"
"Đặt tên có gì khó khăn chứ..."
Tiêu Ngọc Phong không tiếp tục nói tiếp lời nói trong miệng, bởi vì ông đang gặp khó khăn.
Ông định nói tiếp là "Bình thường cũng được", không biết làm sao cho Tiêu Bình một cái tên bình thường, đứa nhỏ này lại trưởng thành yêu nghiệt như vậy, giống như ông trời đối nghịch với ông, cái gì đều ngược lại.
Cho nên Tiêu Ngọc Phong suy nghĩ có nên cho đứa nhỏ này một cái tên thông minh lanh trí một chút, như vậy hắn có thể sẽ đần một chút, như thế mình liền có thể khoe khoang với cháu trai mình là bề trên học thức.
Nhưng Tiêu Ngọc Phong nghĩ như vậy, lại đột nhiên cảm thấy được mình thật ích kỷ, lại vì lòng hư vinh, chà đạp tên của con, thế là ông xoắn xuýt sau một hồi lâu, thở dài: "Vẫn là bình thường đi..."
Tiêu Ngọc Phong lại lần nữa giữ vững được phương châm đặt tên của mình, về phần tương lai đứa nhỏ này sẽ trở nên như thế nào, vậy cũng chỉ có thể nhìn mệnh.
Cứ như vậy, Tiêu Phàm, trở thành tên đệ đệ của Tiêu Bình.
...
"Ôi, để ông nội nhìn xem, a? Đứa nhỏ này làm sao lại có bộ dáng như này?"
Lần đầu tiên Tiêu Ngọc ôm lấy Tiêu Bình cũng như như vậy, ông ôm lấy Tiêu Phàm cũng phát ra một tiếng hô lớn, bởi vì con mắt của đứa nhỏ này to tròn, kỳ dị nhất là, đồng tử của hắn hiện lên một màu đỏ thắm mỹ lệ, giống như hai viên mã não đỏ đẹp đẽ.
Cho nên trong lòng Tiêu Ngọc Phong bắt đầu bồn chồn, sau này đứa nhỏ này sẽ không trở thành yêu nghiệt giống ca ca của hắn chứ?!
Có điều lúc này đôi mắt to tròn của Tiêu Phàm đang nhìn ra phía ngoài, ánh mắt thanh tịnh tinh khiết, cái này khiến Tiêu Ngọc Phong an tâm không ít.
"Đôi mắt này thật xinh đẹp, nếu con là con gái, sau này lớn lên nhất định sẽ có rất nhiều nam sinh theo đuổi. Có điều là con trai cũng không kém, sẽ có rất nhiều tiểu cô nương vì con mà làm loạn không yên nha "
Tiêu Ngọc Phong tuy là vô tâm, nhưng lại nói lời chân thật...
...
Rất nhanh, Tiêu Phàm bị ôm trở về nhà, Tiêu Bình chờ mong đã lâu lập tức nhào tới, nghĩ kĩ muốn ngắm nghía cẩn thận "đồng loại" bị mình nhận định ở trong lòng.
Ầu, đôi mắt này thật xinh đẹp, thật sự không giống người bình thường, vậy chắc hẳn hắn cũng thông minh giống như mình!
Tiêu Bình nhìn đệ đệ của mình, ánh mắt lấp lánh, trong lòng đầy sự chờ mong.
Thế nhưng...
Tiêu Phàm ba tháng, bú sữa đi ngủ tè ra quần; Tiêu Phàm sáu tháng, bú sữa đi ngủ tè ra quần; Tiêu Phàm một tuổi tròn, bú sữa đi ngủ tè ra quần...
Nhưng việc này lại khiến Tiêu Ngọc Phong vui như điên!
Cháu trai của ông không có biểu hiện có trí lực vượt xa bình thường giống như ca ca của hắn, cuối cùng ông cũng có thể dựa vào cái đầu bên trong không nhiều học thức của mình, tìm về tôn nghiêm của người làm ông nội!
Thế là mỗi này Tiêu Ngọc Phong đều vui vẻ ôm tiểu Tiêu Phàm cười khúc khích, mà tiểu Tiêu Phàm lại vô cùng không cho Tiêu Ngọc Phong mặt mũi, chỉ cần ông ôm một cái, Tiêu Phàm liền gào khóc, hết lần này tới lần khác Tiêu Ngọc Phong lại cố gắng tiếp cận, thời gian liền ầm ĩ như vậy mà qua đi.
Tiêu Bình thấy cảnh này, trong lòng chán ghét.
Hiện tại hắn ta xem như hiểu rõ, em trai của hắn ta là một cái "đầu đất", mà dưới sự truyền nhiễm của em trai, ông nội cũng biến thành kẻ ngốc như vậy.
Hi vọng thất bại, Tiêu Bình cảm giác mình biến trở về một mình, một loại cảm giác cô đơn bắt đầu xâm nhập nội tâm của hắn ta, hắn ta bắt đầu chán ghét em trai không có tài năng này...
Ba mẹ ban ngày đi làm, bà nội đã sớm qua đời, tiểu Tiêu Phàm lại vô cùng ấm ĩ, vậy liền khổ cho ông nội.
Cũng may Tiêu Bình thông minh từ bé, có thể chia sẻ một chút gánh nặng với Tiêu Ngọc Phong đã có tuổi.
Ngày hôm đó tiểu Tiêu Phàm lại khóc rống, Tiêu Ngọc Phong đã mệt mỏi nằm xuống, cho nên nhiệm vụ cho bú liền giao cho người vẫn một mặt ngây thơ là Tiêu Bình.
Chỉ thấy Tiêu Bình nhanh chóng bay ngang đến ghế đẩu, thành thạo múa may đạo cụ ở trên bàn, rất nhanh đã pha xong một bình sữa bột.
Đang lúc hắn ta chuẩn bị tiến đến chỗ em trai đáng ghét này cho bú, hắn ta nhìn thấy bình rượu đế trên bàn, đây là của Tiêu Ngọc Phong chưa uống xong.
Cả người Tiêu Bình liền ngơ ngẩn, bởi vĩ có một suy nghĩ tà ác không bị khống chế đang xông lên trong lòng hắn ta...
Tiêu Bình hiểu rõ cho trẻ nhỏ uống rượu là một hành động vô cùng nguy hiểm, nếu như vô ý, thậm chí sẽ khiến trẻ nhỏ trúng độc cồn, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến đại não của trẻ nhỏ.
Nhưng nghe tiếng khóc bực bội kia, Tiêu Bình lại có một quyết tâm nào đó.
Tiêu Bình run rẩy đổ một ít rượu đế vào trong bình sữa, vô cùng khẩn trương chuyển núm vú cao su đến trước mặt Tiêu Phàm đang khóc rống.
Không nên trách anh trai, ai bảo cái tên như em lại ngốc đến thế, khi lớn cũng không biết dùng đầu óc, khi lớn bằng em thì anh trai đã biết nói chuyện rồi! Em vẫn còn ở đó khóc nhè! Thật sự là làm anh quá là thất vọng! Hiện giờ anh nói cho em biết, đồ đần nhất định sẽ bị người thông minh bắt nạt!
Tiểu Tiêu Phàm hít hít, dường như không phát hiện sữa có gì khác với trước đây, khuôn mặt nhỏ chậm rãi trở nên đỏ bừng, hắn rất nhanh đã mút xong chất lỏng bên trong bình sữa, ợ một tiếng no nê, sau đó mở to đôi mắt màu đỏ thắm...
Hả, không có chuyện gì? Hay là cho quá ít?
Hừ, coi như số em gặp may!
Nhìn thấy Tiêu Phàm không có chuyện gì, Tiêu Bình có chút thất vọng, nhưng trong lòng cũng vì thế mà nhẹ nhàng thở ra.
Đang lúc hắn ta chuẩn bị rời đi, hắn ta chợt phát hiện tiểu Tiêu Phàm đứng lên từ trên giường, mặc dù thế đứng lúc này nhìn có chút bất ổn.
Hành động của tiểu Tiêu Phàm khiến Tiêu Bình giật nảy mình, bởi vì hắn ta vô cùng hiểu rõ tiểu Tiêu Phàm vẫn chưa học được cách đi đứng.
Tiêu Bình vô cùng hiểu rõ đây là tình huống như thế nào, đã thấy trên mặt tiểu Tiêu Phàm lộ ra một nụ cười quỷ dị, đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy nụ cười như vậy trên mặt em trai, kết hợp với bộ dáng từ trên cao nhìn xuống từ trên giường trước đó của tiểu Tiêu Phàm, Tiêu Bình hiểu nụ cười này thành chế giễu...
"Em cái đồ đần này, lớn như thế còn tè ra quần, trừ ăn sữa ra cái gì cũng không biết, còn cười cái gì mà cười!"