Thế là trong lòng Tiêu Bình sinh giận dữ, mắng em trai của mình một câu.
Lời nói này vô cùng bình thường, nhưng tiểu Tiêu Phàm vẫn nhận ra một tia địch ý trong đó, thế là hắn loạng chà loạng choàng đi về phía Tiêu Bình...
...
Tiêu Ngọc Phong ngủ gật nằm trên ghế salon mở hai mắt ra, mệt mỏi ngáp một cái, nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, sửng sốt một chút: "Mẹ nó! Thế mà mình là ngủ lâu như vậy! Xem ra lớn tuổi, không thể làm việc quá vất vả..."
Sau đó Tiêu Ngọc Phong cấp tốc đứng lên, đi đến chỗ tiểu Tiêu Phàm: "Cháu ngoan của ông, ông nội tới thăm con nè!"
Nhưng Tiêu Ngọc Phong vừa mới đi vào trong phòng, lại vô cùng bối rối: "Đây là tình huống gì vậy?!"
Chỉ thấy Tiêu Bình nằm rạp trên mặt đất, không nhúc nhích, quần áo trên người bị xé rách một chút, bộ dáng vô cùng chật vật, quái dị nhất là, quần của hắn ta đã bị kéo xuống gần một nửa, bờ mông trắng noãn đang phơi ra đón ánh nắng.
Mà tiểu Tiêu Phàm lúc này đã rời khỏi giường, cái đầu nhỏ gối lên cái mông mềm mại của anh trai, ngủ say sưa, nằm mơ lúc báo đáp ân tình liền không nhị được mà chép miệng một cái, giống như nhấm nháp dư vị gì đó...
"Aaaaaa."
Tiêu Bình hét lên một tiếng, từ trong mộng tỉnh lại, hắn ta gặp ác mộng.
Hắn ta mơ thấy mình ôm lấy suy nghĩ đừa giỡn tiểu Tiêu Phàm, cho thêm vào trong bình sữa một lượng rượu đế nhỏ, mà sau khi tiểu Tiêu Phàm uống xong, thế mà từ trên giường đứng lên, cười mờ ám nhìn xuống hắn ta.
Trong lòng hắn ta cảm thấy khó chịu, giận mắng một câu, kết quả tiểu Tiêu Phàm liền nhào tới, đè hắn ta xuống đánh một trận!
Thật là ác mộng đáng sợ, chính mình cũng sắp đến tuổi đi học tiểu học, làm sao có thể bị em trai ngốc cái gì cũng không biết kia đè xuống đất đánh một trận chứ?
Ha ha...
Có điều Tiêu Bình rất nhanh phát hiện có chút không đúng, bởi vì ba mẹ ở trước giường đang lo lắng mà nhìn hắn ta, biểu lộ rất là nghi hoặc.
"Tiểu Bình, con vẫn ổn chứ? Ông nội nói con nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích, làm cho mẹ thấy sợ quá?"
"Đúng vậy, Tiểu Bình, ba ba nghe ông nội gọi điện cũng lập tức chạy về, trước đó con rốt cuộc đã làm gì vậy?"
Mình nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích?
Những chuyện phát sinh trước đó không phải là mơ sao?
Tiêu Bình hung hăng tát lên mặt mình một cái, lập tức cảm thấy một cảm giác nóng bỏng đau nhói, hắn ta biết tất cả đều là sự thật.
Hỏi mình đã xảy ra chuyện gì?
Mình bị em trai đang bú sữa bên trong kia đè xuống đất đánh một trận, cái chuyện mất mặt này Tiêu Bình có bị đánh chết cũng không nói cho cha mẹ!
Thế là Tiêu Bình đối với chuyện này miệng kín như bưng, vợ chồng hai người hỏi thăm không có kết quả, cũng không có cách nào, chỉ có thể yên lặng rời khỏi phòng của Tiêu Bình.
"Bà nói xem có phải Tiểu Bình nghĩ quẩn hay không?"
"Có vẻ như thế, dù sao cũng có thêm một đứa em trai, con có thể cảm thấy mình trong nhà bị thất sủng, con thông minh như vậy, cảm giác đối với việc này cũng vô cùng nhạy cảm."
"Nhưng con cũng không cần làm tổn thương bản thân như vậy, vừa mới nhìn thấy con ở trước mặt tự đánh vào mặt mình một cái, tôi thấy thật bối rối, ra tay vô cùng mạnh bạo."
"Xem ra sau này chúng ta phải chú ý quan tâm Tiểu Bình một chút..."
...
Đôi vợ chồng này cho rằng đây là vì Tiêu Bình muốn gây sự chú ý của ba mẹ nên đã tự biên tự diễn một vở kịch, dù sao mọi người cũng khó mà đem chuyện này liên tưởng đến tiểu Tiêu Phàm còn đang mặc tã lót kia.
Nhưng chuyện này đương nhiên sẽ không kết thúc như vậy, Tiêu Bình bắt đầu không ngừng hồi tưởng về quá trình của chuyện này...
Mình bị em trai Tiêu Phàm đánh cho một trận, căn bản không thể phản kháng một chút nào, thậm chí còn bị xé rách một bộ quần áo, nhưng cái tên thường ngày đần độn này vì sao lại bỗng nhiên trở nên lợi hại như vậy chứ?
Cuối cùng Tiêu Bình chuyển ánh mắt đến bình rượu đế chưa uống xong đặt trên mặt bàn. Thế là hắn ta len lén tự mình nếm thử một ngụm, kết quả lập tức ngã trong nháy mắt.
Động tác của Tiêu Bình khiến ba mẹ Tiêu Phàm một phen sợ hãi, càng khẳng định ý nghĩ Tiêu Bình muốn thu hút sự chú ý của người lớn mà tự ngược mình.
"Tiểu Bình à, con đừng làm loạn nữa có được không? Con như vậy là muốn hù chết ma ma sao?"
...
Tiêu Bình tỉnh lại không để ý đến lời khiển trách của ma ma, trong lòng suy tư, rượu đế không có tác dụng, chẳng lẽ là do thiếu sữa bột?
Thế là Tiêu Bình thừa dịp mọi người không chú ý, uống xong hỗn hợp sữa bột cùng rượu đế vừa pha xong.
Về phần kết quả, tất nhiên vẫn là ngã xuống đất.
"Tiểu Bình, con làm sao lại không nghe lời như vậy! Tiếp tục như vậy nữa, ma ma sẽ đánh con!"
...
Tiêu Bình vẫn không để ý tới việc ba mẹ nổi giận, suy nghĩ vấn đề, thức uống không có vấn đề, vậy liền chỉ có thể là tiểu Tiêu Phàm có vấn đề.
Nếu là như vậy, đệ đệ của mình có khả năng cũng là một loại tồn tại đặc thù, chỉ có điều đặc thù của hắn không giống mình biểu hiện ở trí thông minh.
Nghĩ được như vậy, nội tâm Tiêu Bình có chút hưng phấn, bởi vì hắn ta cảm thấy dường như mình không cô độc nữa, bởi vì trên thế giới này người đặc thù cũng không phải chỉ có một mình hắn ta!
Nhưng vì muốn biết rõ ràng mọi chuyện, hắn ta nhất định phải xác nhận lại một lần nữa.
Tiêu Bình bởi vì uống rượu mà ngã xuống hai lần, rượu đế liền bị ma ma lấy đi, cũng may Tiêu Bình lanh trí, trước đó đã có chuẩn bị.
Tiêu Bình tìm ra một cái bình từ trong góc, đây là hàng lậu mà hắn ta giấu kỹ trước đó.
Ba mẹ đi ra ngoài đi làm, Tiêu Ngọc Phong mệt mỏi thiếp đi, Tiêu Bình cuối cùng cũng đợi được cơ hội của mình.
Hắn ta pha xong sữa bột, đổ hết hàng lậu vào, phân lượng lần này của rượu đế có chút điên cuồng.
Giống như ánh mắt lúc này của Tiêu Bình.
Tiêu Bình vô cùng khẩn trương đến gần cái nôi của Tiêu Phàm, mặt mắt màu đỏ thắm xinh đẹp kia, vẫn thể hiện một vẻ vô hại như cũ, Tiêu Bình đơn giản không thể tin được trước đó chính là tên tiểu ác ma này đã đè mình xuống đất đánh cho một trận.
Nhưng Tiêu Bình vẫn là vô cùng thấp thỏm mà đưa bình sữa đến, trong lòng có chút khẩn trương lại có chút chờ mong, bởi vì hắn ta sắp tiếp cận chân tướng.
Tiểu Tiêu Phàm dường như ngửi được chất lỏng trong bình sữa khác so với mọi lần, một tay với lấy bình sữa, khoan khoái mút thỏa thích.
Rất nhanh Tiêu Bình lại nhìn thấy một màn quen thuộc, đệ đệ đứng lên, đối diện hắn ta cười cười quỷ dị.
"Ha ha ha, không hổ là em trai của Tiêu Bình đây, em quả nhiên không giống người bình thường, ha ha ha!"
Xác nhận được tất cả, Tiêu Bình phá lên cười, hắn ta cảm thấy cuối cùng hắn ta cũng có bạn trên thế giới này, hắn ta không còn là lẻ loi một mình, mà chỗ đặc thù của em trai hắn ta còn quái dị hơn hắn ta!
Có điều, bây giờ em trai đã xảy ra chuyện gì?
Vì sao cứ ngây ngốc đứng đấy như vậy, không phải nên cùng mình tái chiến sao?
Tiêu Bình thầm nghĩ, lần này ngoại trừ việc hắn ta muốn chứng mình chỗ đặc thù của em trai mình, còn có một phần tâm tư muốn báo thù, dù sao Tiêu Bình vẫn là có tôn nghiêm, nói thế nào hắn ta cũng là anh hai của thằng nhóc xấu xa trước mặt này, làm sao có thể đánh không lại em của mình chứ!
Mà bây giờ Tiêu Phàm mới hơn một tuổi một chút, chính mình đã sắp lên tiểu học rồi!
"Này, thằng em trai ngốc, dù sao anh cũng là anh trai của em, tuổi của anh lớn hơn em, cho nên lần này anh dự định để em ra tay trước?"
Tiểu Tiêu Phàm nghe tiếng nói vang tới, xoay đầu lại, biểu cảm có chút mơ hồ.
"Em quả nhiên là đồ đần à! Em nghe hiểu được lời anh hai nói không? Anh muốn đọ sức cùng em một phen, lần này anh sẽ để em ra tay trước!"
Tiểu Tiêu Phàm vẫn mơ hồ như cũ, trước ở trong nôi nhìn xuống anh trai đang tức giận, ha ha cười ngây ngô.
"Ha ha ha, em thật sự quá ngu xuẩn! Mặc dù em có chút đặc biệt, nhưng quả nhiên vẫn là đần độn, được rồi! Nếu em không động thủ, làm anh trai, anh phải đi trước ra tay giáo huấn em một phen rồi!"