Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 897: CHƯƠNG 897: JOHN E. ROGER

Tiêu Bình vung nắm đấm về phía Tiểu Tiêu Phàm đang đứng thẳng, hắn ta không cần quan tâm nhiều, bị em trai đánh một trận, Tiêu Bình nhất định phải báo thù!

Bên tai nổi lên tiếng gió, khiến Tiểu Tiêu Phàm đang trong mơ hồ phát hiện ra, hắn chợt xoay người lại, vung cái nắm tay nhỏ đáng yêu của mình ra.

Ầm!

Tiêu Bình bay thẳng ra ngoài!

Tiêu Bình sợ hãi nhìn tiểu quái vật trước mặt, hắn ta biết lần này mình đã làm lớn chuyện rồi!

Không biết có phải do lần này Tiểu Tiêu Phàm đã uống một lượng lớn cồn hay không mà nắm đấm của hắn cũng trở nên cuồng bạo hơn so với lần trước!

Không được, mình nhất định phải chạy khỏi nơi này! Không thì mình sẽ thật sự bị đồ đần này đánh cho gần chết mất!

Tiêu Bình sợ hãi thầm nghĩ, sau đó bị một quyền của Tiểu Tiêu Phàm đánh cho ngất xỉu!

...

Bệnh viện...

"Tiểu Bình, ma ma sẽ không tiếp tục mắng con, con đừng như vậy nữa được không!"

"Ba ba cũng sẽ cố gắng quan tâm đến con, con đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa!"

"Dù thế nào thì con vẫn là con của ba mẹ mà, mặc dù có em trai, nhưng ba mẹ vẫn yêu con như trước mà!"

...

Một đôi vợ chồng khóc lớn trước giường bệnh của con, khiến cho các y tá bàn luận không ngừng.

"Nghe nói trong nhà đứa trẻ này có thêm một em trai nên cảm thấy ba mẹ không yêu mình nữa, để gây chú ý với ba mẹ đã tự ngược mình!"

"Đúng vậy, cậu bé thậm chí không tiếc mà làm cho bản thân bị thương tích đầy mình. Nghe nói lúc phát hiện ra cậu bé, cậu máu me đầy đất ngã trên mặt đất, thân thể của cậu bé còn bị đâm đến rạn nứt giống như trong phim điện ảnh vậy!"

"Khoa trương như vậy sao?! Đứa trẻ này đối xử với bản thân cũng thật tàn nhẫn!"

"Đúng vậy đó vì để cho ba mẹ quan tâm mình, đứa trẻ này thế mà tự hại mình đến mức nằm viện, thật là đáng sợ!"

"Haizz, sự quan tâm của bố mẹ đối với trẻ nhỏ ở độ tuổi này rất là quan trọng, chắc hẳn cậu bé này bị thiếu tình thương rồi..."

"Thật là một đứa trẻ ngốc đáng thương!"

...

Đến tận bây giờ, Tiêu Bình thông minh rốt cuộc cũng lấy được cái biệt danh "Đứa trẻ ngốc" này rồi...

"Tiểu Bình, con muốn ăn cái gì?"

"Tiểu Bình, con muốn mua đồ chơi gì không?"

"Tiểu Bình, lần sau muốn ba ba dẫn con đi đâu chơi?"

...

Sự quan tâm từ ba mẹ bỗng nhiên trở nên vô cùng mãnh liệt, điều này khiến Tiêu Bình cảm thấy không thể thích ứng nổi, còn có cảm giác không hiểu nổi.

Hắn ta chỉ là bị em trai đánh đến phát cuồng phải vào bệnh viện thôi mà, có cần phải đối xử vậy không?

Tiêu Bình cũng luôn cảm thấy ánh mắt của những y tá khi khi nhìn mình rất kỳ lạ, giống như tràn đầy vẻ thương hại, điều này khiến hắn ta cảm thấy không được tự nhiên nên càng nóng lòng muốn xuất viện.

Cuối cùng, vào một ngày tràn ngập ánh nắng, bệnh viện đã chào tạm biệt bệnh nhân có biệt hiệu nổi tiếng "Đứa trẻ thiếu tình thương".

...

Sau khi về đến nhà, Tiêu Bình liền vội vã đi tới em trai đang ở trước giường, thăm hỏi Tiểu Tiêu Phàm đã lâu ngày không thấy.

Tiểu Tiêu Phàm vẫn lẳng lặng nằm trong nôi như trước, mắt nhỏ quét loạn xạ bốn phía, bộ dáng rất đáng yêu.

Nhưng Tiêu Bình biết, đây chỉ là một vỏ bọc bên ngoài, bởi vì chính cái tên tiểu gia hỏa vô hại trước mặt này đã đánh mình đến nỗi phải vào bệnh viện.

Có điều Tiêu Bình cũng không vì thế mà cảm thấy chán ghét, ngược lại bắt đầu thích em trai này của mình, cùng lúc đó, trong đáy lòng của hắn ta đã triệt để công nhận tên ngu ngốc này làm em của mình.

Anh hai có đầu óc thông minh, em trai có thân thể xuất sắc, thật là một cặp anh em hoàn hảo, cảm thấy vô cùng ngầu lòi!

Tiêu Bình thầm nghĩ như vậy.

Từ đây, Tiêu Bình đối xử với Tiêu Phàm trở nên cực kì nhiệt tình.

Hắn ta chờ mong đứa trẻ này trưởng thành, cũng muốn phát hiện càng nhiều điều kỳ lạ từ trong quá trình lớn lên của hắn.

Tiêu Bình cũng muốn nhìn lại "Hình thái chiến đấu" của Tiểu Tiêu Phàm một lần nữa, nhưng hắn ta lại kiềm chế.

Bởi vì hắn ta biết rõ em trai mình khi ra tay thì hoàn toàn không biết nặng nhẹ, nếu không cẩn thận, thực sự sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Nếu như cuộc đời của Tiêu Bình thiên tài bị kết thúc như vậy thì thật sự oan uổng.

Cho bú, thay tã, dỗ ngủ, sự chăm sóc của Tiêu Bình dành cho Tiểu Tiêu Phàm càng thêm dốc lòng so với trước đây, thời gian dần qua Tiểu Tiêu Phàm trở nên có chút dính anh hai.

Tiêu Ngọc Phong có chút ghen tị với những cử chỉ thân mật mà Tiểu Tiêu Phàm dành cho anh trai, cho nên liền lấy danh nghĩa ông nội để cướp Tiểu Tiêu Phàm từ trong tay Tiêu Bình, nhưng Tiểu Tiêu Phàm nhìn thấy khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của Tiêu Ngọc Phong thì trong nháy mắt đã gào khóc lên.

Cuối cùng Tiêu Ngọc Phong không thể không thỏa hiệp với Tiểu Tiêu Phàm, trả lại hắn vào trong ngực của Tiêu Bình.

Về với vòng tay của Tiêu Bình, cuối cùng Tiểu Tiêu Phàm cũng yên tĩnh trở lại, lúc này trong miệng Tiêu Bình đang ngâm nga hát, đây chính là giai điệu khi hắn ta gặp lại Tiêu Phàm lần nữa ở trong "Tân Sinh" nhiều năm sau đó.

Tiêu Ngọc Phong ngồi một bên nhìn xem Tiêu Bình không cao ôm Tiêu Phàm không lớn, bất đắc dĩ thở dài mà nở nụ cười.

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, thường ngày Tiêu Bình ngoại trừ việc lên mạng học cái mới thì chính là đi chơi với em trai của mình, hắn ta hi vọng em trai của mình có thể hiểu hiện ra nhiều thứ khác với những người bình thường, nhưng Tiểu Tiêu Phàm lại không có bất kỳ biểu hiện đột ngột nào, chỉ là lẳng lặng trưởng thành như vậy.

Nhưng Tiêu Bình cũng không có vì vậy mà cảm thấy uể oải, bởi vì hắn ta đã có thói quen chấp nhận mình có một em trai "đần" như thế.

Vào một buổi chiều khi Tiêu Phàm được một tuổi sáu tháng, Tiêu Bình như thường ngày đang thay tã cho em trai "đần" của mình.

Tiểu Tiêu Phàm nhìn anh trai của mình cười ngọt ngào, Tiêu Bình nhìn thấy nụ cười của Tiêu Phàm cũng không nhịn được mà nở nụ cười, nhưng đột nhiên Tiêu Bình lại giật mình...

"Anh... Anh..."

Một tuổi rưỡi, cái đồ đần này mới có thể nói, nói thật ra, biểu hiện của Tiểu Tiêu Phàm khiến Tiêu Bình có chút thất vọng, nhưng chẳng biết tại sao, khi nghe hai chữ "anh" không lưu loát mà cũng không gọn gàng này, Tiêu Bình lại cảm thấy như mình bị hóa đá...

Từ đó trở đi, Tiêu Bình bỏ ngang việc khai quật "Năng lực đặc thù" đối với Tiểu Tiêu Phàm của mình, thanh thản ổn định lên làm anh trai, cứ như vậy bình thường mà nhìn em trai "đần" dần dần lớn lên, nhưng hắn ta lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

...

Ở một phương diện khác, theo sự trưởng thành không ngừng của Tiêu Phàm, Tiêu Ngọc Phong nghĩ lại nguyện vọng được khoe khoang trước mặt cháu trai của mình cuối cùng đã được thỏa mãn.

"Thế giới này có âm ắt có dương, có tốt ắt có xấu, có được ắt có mất, có mất ắt có được, bất kỳ cái gì cũng đều có hai mặt..."

Tiêu Ngọc Phong mặc kệ việc đứa trẻ trước mặt mình này có thể nghe hiểu ngôn ngữ của mình hay không, cứ thế ôm Tiểu Tiêu Phàm tán gẫu một hồi.

Đứa trẻ này nghe không hiểu càng tốt hơn, như thế hình tượng ông nội của mình nhất định sẽ vô cùng to lớn!

Tiểu Tiêu Phàm bị ông dỗ đến mơ hồ, bủm một tiếng thả một cái rắm, thuận theo kiểu câu của Tiêu Ngọc Phong mà dùng thanh âm non nớt nói: "Có cứt ắt có rắm."

Nói xong liền quay người chạy vào trong nhà vệ sinh.

Tiêu Bình đi tới, cười đem khăn tay đưa cho hắn: "Đồ đần, đừng quên cái này."

"Cảm ơn, anh trai."

Tiêu Phàm nhận lấy khăn tay của Tiêu Bình, nói cảm ơn một tiếng, liền chui vào nhà vệ sinh, để lại Tiêu Ngọc Phong đang tức giận đến dựng cả râu, còn có Tiêu Bình đang đứng một bên cười ha hả.

Cũng không biết hắn ta đang cười cái gì...

...

Tiêu Phàm trưởng thành, Tiêu Bình cũng lớn lên, đảo mắt một cái đã lên đến tiểu học, nhưng hắn ta lại không muốn đi.

Đối với việc này ba mẹ khẳng định là phản đối, nhưng sau khi Tiêu Bình nói một câu, bọn họ liền thôi.

"Mấy thứ ở tiểu học trước khi con được một tuổi đã biết rồi, còn lãng phí tiền đi học tiểu học làm gì. Chờ con lớn thêm một chút, tùy tiện thi cái trường Oxford Cambridge gì đó kia, đi học tiểu học làm gì cho phiền phức..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!