Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 898: CHƯƠNG 898: SỰ BẢO VỆ CỦA ANH TRAI

Lời nói vô cùng tự đại, ba mẹ Tiêu Phàm cũng hiểu được Tiêu Bình không phải đang khoe khoang, sự thông minh của hắn ta thực sự đủ để làm được những điều này, bởi vì những thứ mà Tiêu Bình hiểu có khi đã nhiều hơn hai vợ chồng bọn họ.

Theo sự dần dần trưởng thành của Tiêu Bình, hắn ta như bọt biển hấp thụ tri thức bốn phía, những khó khăn của những người học thức cao thâm cũng bị Tiêu Bình thân là thiên tài học được tinh túy.

Hiểu càng nhiều, Tiêu Bình càng là bác học, thế là hắn ta dần dần coi thường các lĩnh vực học thuật.

Vậy mà có một ngày hắn ta trùng hợp nhìn thấy một tin tức ở trong TV...

"Khoa học gia vĩ đại nhất thế kỷ này là John E. Roger đã đạt được đột phá mới trong lĩnh vực tâm lý con người. Nghiên cứu này của ông đã thành công cứu sống được vô số người bệnh mắc chứng tâm lý. Mà lại có tin đồn nói, John tiên sinh đang kêu gọi các quốc gia góp vốn, chuẩn bị nghiên cứu phát minh một game giả lập không tầm thường, nếu như kế hoạch thuận lợi, trong hai mươi năm sau trò chơi này sẽ chính thức được cho ra mắt..."

Khoa học gia vĩ đại nhất thế kỷ này?

John E. Roger?

Cái gì vậy?

Tiêu Bình nhìn John trong TV, ánh mắt có chút khinh miệt, bởi vì hắn ta cảm thấy hắn ta mới là người thông minh nhất trên đời này, mà nhà khoa học nước Mỹ này cũng chỉ là tên hề thôi.

Quan trọng nhất là, John lúc này ở trên TV đang nở nụ cười khiến Tiêu Bình cảm thấy vô cùng phản cảm.

Nụ cười kia vô cùng không hài hòa, rất không tự nhiên, nói đơn giản một chút chính là quá già, vẻ dối trá khiến cho Tiêu Bình cảm thấy vô cùng chán ghét.

Nếu như so sánh thì em trai "đần" của mình khi cười lên còn đáng yêu hơn nhiều so với cái tên kia.

Có điều...

Lĩnh vực tâm lý?

Gần đây Tiêu Bình vừa vặn không cảm thấy thú vị với toán học cao đẳng, bây giờ có lĩnh vực tâm lý, điều này vừa vặn gợi lên hứng thú của hắn ta.

Thế là thứ hai, hắn ta đi tìm vị gọi là nhà khoa học John E. Roger để viết thư miêu tả để xin việc...

"Đây là cái gì?!"

Tiêu Bình cầm quyển sách thật dày, hai tay không nhịn được mà run lên.

Bởi vì hắn ta căn bản không xem hiểu những kí hiệu viết trên đó, đây là lần đầu tiên Tiêu Bình bị tri thức trên đời này làm khó kể từ khi hắn ta đến thế giới này!

Mà ở trước mặt hắn ta, là một cuốn sách gọi là "Mật mã tâm lí", được viết bởi John E. Roger.

John E. Roger, chính là người được xưng là khoa học gia vĩ đại nhất thế kỷ này.

Sở dĩ vĩ đại, là bởi vì sự xuất hiện của hắn ta đã đẩy nhanh tốc độ phát triển khoa học của nhân loại.

Vị nhà khoa học người Mỹ này, là vì danh phù kỳ thực toàn tài, nghiên cứu của hắn ta liên quan đến rất nhiều lĩnh vực, có điều lĩnh vực hắn ta hiểu rõ nhất chính là tâm lí học.

Đối với phương diện tâm lí học dường như John có niềm hứng thú cực mạnh, những năm gần đây, hắn ra bỏ ra một lượng lớn tinh lực vào khối lĩnh vực này.

Mà "Mật mã tâm lí" chính là tác phẩm tiêu biểu làm rạng danh tên tuổi của hắn ta, cũng chính là bảo điển trấn phái của "Mật mã phái John" trong học phái tâm lí học hiện đại, được coi như một thiên thư!

"Mật mã tâm lí" sở dĩ được mọi người coi là thiên thư là bởi vì mọi người rất khó để có thể hiểu tường tận vấn đề này.

Sau khi đọc qua quyển sách này, rốt cuộc Tiêu Bình cũng thu hồi vẻ khinh thường học thuật của mình, trở nên vô cùng chăm chú.

Hắn ta buông "Mật mã tâm lí" trong tay xuống, bởi vì hắn ta vô cùng rõ ràng, trình độ bây giờ của hắn ta không thể nào hiểu được những chữ như gà bới trong quyển sách này, để hiểu những thứ này, hắn ta nhất định phải học lại từ đầu, "Mật mã tâm lí sơ cấp căn bản" mới là thứ hắn ta cần đọc.

Tiêu Bình cũng không vì vậy mà cảm thấy khó khăn, ngược lại cảm thấy cuộc sống bắt đầu trở nên có ý nghĩa, bởi vì hắn ta cảm thấy John E. Roger có thể viết ra quyển sách này thì tuyệt đối không phải là một người bình thường.

Đương nhiên lúc này Tiêu Bình còn không rõ ràng lắm, John E. Roger cũng không phải thật sự là người, mà là người nhân tạo có trí tuệ cao mà chính phủ Mỹ bí mật nghiên cứu ra...

...

Mặc dù Tiêu gia tồn tại hai vị tiểu "biến thái", nhưng cuộc sống vẫn trôi qua bình bình phàm phàm như vậy, Tiêu Bình nghiên cứu tác phẩm của John E. Roger, mà Tiểu Tiêu Phàm cũng dần dần trưởng thành hơn.

Tiểu Tiêu Phàm lớn lên một chút thì trở nên vô cùng hoạt bát, con ngươi màu đỏ thắm tràn đầy linh khí, cùng nụ cười ngọt ngào kia luôn luôn có thể xóa tan mọi mệt mỏi vì bôn ba lao lực của những người xung quanh.

Mỗi khi Tiêu Bình nghiên cứu những "Mật mã tâm lí" của John mà gặp lúc chán nản, kiểu gì cũng sẽ đi xem em trai "đần" của mình một chút, trông thấy khuôn mặt tươi cười ngây ngô kia, tâm tình của Tiêu Bình chắc chắn sẽ được buông lỏng rất nhiều.

Theo việc nghiên cứu không ngừng của Tiêu Bình đối với những sách của John E. Roger, sự hiểu biết của hắn ta đối với phương diện tâm lí đã tăng lên rất nhiều, sau đó hắn ta liền sinh ra một chút khủng hoảng đối với quá khứ của mình.

Hắn ta cảm thấy nếu trong thời khắc mấu chốt mà Tiểu Tiêu Phàm không xuất hiện trên thế giới này, có lẽ hắn ta có thể vì sự chênh lệch quá lớn giữa IQ và EQ của bản thân mà tâm lí trở nên vặn vẹo, sau đó sẽ trở thành một sự tồn tại kỳ dị.

Mà em trai "đần" đáng yêu kia, có lẽ là lễ vật tốt nhất mà ông trời cho Tiêu Bình hắn ta.

Cho nên Tiêu Bình thề, nhất định phải bảo vệ nụ cười trên khuôn mặt của em trai "đần".

Một cái chớp mắt, Tiêu Phàm đã đến tuổi đi học, năm đầu tiên hắn vẫn như thường ngày, bởi vì tương đối hoạt bát nên kết giao được rất nhiều bạn bè trong lớp.

Mỗi lần tan học về, Tiêu Bình đều có thể nhìn thấy được nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt Tiêu Phàm, điều này khiến hắn ta cảm thấy vô cùng hâm mộ.

...

Chỉ cần Tiêu Phàm không tiếp xúc với cồn, biểu hiện sẽ không khác gì những đứa trẻ bình thường.

Nếu như vậy, hắn chắc hẳn có thể vui vui vẻ vẻ mà sống, mình là anh trai sẽ giúp hắn bảo vệ thật tốt bí mật này.

Tiêu Bình cười cười, nghĩ như vậy.

Vừa vặn cách không lâu sau, trên con đường Tiêu Phàm đi về nhà mỗi khi tan học, Tiêu Ngọc Phong và Tiêu Phàm xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, mà cách lần ngoài ý muốn này không lâu, Tiêu Ngọc Phong vốn đã có bệnh thương hàn lại tuổi già sức yếu mà sớm qua đời.

Từ sau khi đó, Tiêu Bình phát hiện nụ cười trên mặt Tiêu Phàm cũng biến mất không còn nữa...

Nhìn Tiểu Tiêu Phàm cả ngày trầm lặng âm u, Tiêu Bình nghiên cứu tâm lý học đã lâu nên ý thức được vấn đề nghiêm trọng, Tiêu Phàm tuổi còn nhỏ, gánh nặng trong lòng lại quá lớn sẽ khiến cả người hắn bị sụp đổ hoàn toàn.

Vì vậy Tiêu Bình cảm thấy hắn ta nên vì em trai mà làm điều gì đó.

Khuyên bảo là phương pháp thường thấy nhất, Tiêu Bình nhiều lần tìm đến Tiêu Phàm để nói chuyện, hi vọng hắn có thể buông lỏng một chút, muốn nên ôm suy nghĩ tiêu cực trong lòng cả ngày.

Nhưng mọi thứ đều không có tác dụng gì, Tiêu Phàm có chấp niệm quá mạnh đối với việc ông nội qua đời, mà phần chấp niệm này đã chuyển thành sự áy náy sâu sắc.

Tiêu Bình cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, hắn ta nên khiến cho Tiêu Phàm quên đi đoạn quá khứ này mới phải, nhưng phải làm thế nào mới có thể khiến em trai "đần" này của mình quên đi những chuyện gần đây chứ?

Đúng lúc này, Tiêu Bình vô ý nhìn qua một chữ trên diễn đàn tâm lý học, thôi miên...

Đúng!

Hắn ta có thể dựa vào năng lực học tập của mình để học thôi miên, sau đó đi cứu vớt Tiểu Tiêu Phàm đang chìm trong nỗi thống khổ kia.

Thời gian trôi qua, đảo mắt một cái Tiêu Phàm đã lên năm thứ hai.

...

"Khi tôi bảo cậu tỉnh lại, cậu sẽ quên hết tất cả..."

Nói xong Tiêu Bình liền búng tay một cái, mà người qua đường trước mặt hắn ta trong nháy mắt từ trong hoảng hốt tỉnh lại.

Cậu ta lắc lắc đầu của mình, một mặt mơ hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!