Người qua đường nhìn tiểu quỷ đang híp híp mắt trước mặt mình một chút, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nhưng sau đó lại đi tiếp.
Nhìn thấy tất cả những việc này, Tiêu Bình phá lên cười, bởi vì hắn ta biết cuối cùng mình đã thành công!
Em trai đần, em chờ đi, anh trai sẽ giải thoát em từ nỗi thống khổ trong trí nhớ!
Tiêu Bình liền nhanh chân, đi về phía trường tiểu học của Tiêu Phàm, mà lúc này chính là thời gian Tiêu Phàm được tan học.
Tiêu Bình dọc theo con đường Tiêu Phàm về nhà, một đường đi đến trường tiểu học của Tiêu Phàm, nhưng ở trên đường lại không gặp được em trai của mình, hắn ta cảm thấy vấn đề này vô cùng khác thường, trong lòng sinh ra dự cảm không tốt, liền tăng nhanh tốc độ bước chân.
Nhưng sau khi đến cổng trường học, Tiêu Bình vẫn không nhìn thấy thân ảnh của Tiêu Phàm, Tiêu Bình dần dần cảm thấy lo lắng.
Bỗng nhiên Tiêu Bình phát hiện bên trong con hẻm ít người lui tới gần trường tiểu học truyền ra tiếng vang ồn ào, hắn ta bỗng nhiên có dự cảm em trai "đần" của mình có thể là ở chỗ này.
Tiêu Bình liều mạng gạt mở đám người vây xem, tiến đến chỗ sâu của hẻm nhỏ, sau đó hắn ta liền thấy được quang cảnh của địa ngục, máu tươi khắp nơi, mà em trai của hắn ta Tiêu Phàm đang đứng ngây ngốc ở chỗ trung tâm, ánh mắt trống rỗng.
Thấy cảnh này, Tiêu Bình đã biết hết bí mật trên người Tiêu Phàm nên trong nháy mắt đã hiểu rõ, cố nén cảm giác buồn nôn đối với máu tươi trong ngực, xông ra khỏi đám người, một tay ôm lấy Tiêu Phàm.
"Tiểu Phàm, đừng sợ, anh trai ở chỗ này!"
Tiểu Tiêu Phàm không có bất kỳ phản ứng gì, giống như đã mất đi linh hồn.
Tiêu Bình nhìn thấy bộ dáng này của Tiêu Phàm, cảm nhận được một nỗi lo lắng đang dâng lên.
Tiêu Bình nhìn lướt qua bốn phía, do dự một chút, nhưng khi hắn ta nhìn thấy thần sắc trên người Tiêu Phàm một lần nữa, cuối cùng hắn ta kiên định bỏ xuống.
Trong khe hở của mắt dường như ánh lên một tia sáng: "Sợ hãi, liền chạy đi, thống khổ, liền quên đi..."
Ngữ điệu thư giãn này rất mờ mịt, Tiểu Tiêu Phàm bắt đầu chậm chạp lặp lại lời nói của Tiêu Bình, sau đó cặp mắt màu đỏ thắm đã mất đi ánh sáng, phảng phất che giấu vẻ lo lắng, trở nên vô cùng ảm đạm.
Tiêu Phàm đang đứng vững trên sân bỗng nhiên ngã xuống, như thả vật nặng xuống. Tiêu Bình ngồi xổm xuống, lẳng lặng mà nhìn em trai của mình, dường như đang suy tư điều gì đó.
...
Mặc dù em chính là đồ đần, nhưng anh trai là anh lại có thể được cứu rỗi vì có em, lần này đổi lại là anh trai bảo vệ em, ai bảo em chính là em trai mà anh thương nhất cơ chứ.
Anh trai chỉ là tạm thời rời đi, sau này một mình em nhất định phải sống thật tốt.
Khi em nhìn thấy anh một lần nữa, sẽ nhớ lại tất cả...
Tiêu Bình đứng lên, nhìn lướt qua bốn phía, đi về phía Tiểu Bàn Tử đang đứng ở chỗ hẻo lánh, hắn ta muốn tạm thời xóa đi đoạn ký ức này của Tiểu Bàn Tử.
Lại qua một lúc, chuông báo động cảnh sát vang lên, cảnh sát Trần phụ trách vụ án này mang theo một vị trung niên đi tới hiện trường.
Tiêu Bình cứ như vậy lẳng lặng nhìn người đàn ông trung niên kia, mà người đàn ông kia cũng lẳng lặng đánh giá cậu thanh niên quật cường này...
Ngày thứ hai, bên cạnh trường tiểu học đã khôi phục vẻ yên tĩnh, Tiêu Bình lại trực tiếp rời khỏi Tiêu gia...
...
"Anh hai..."
Đây là câu nói đầu tiên Tiêu Phàm đã nói từ khi xuất hiện trên cõi đời này, cũng là câu nói mà hắn đã lãng quên mấy chục năm.
Hôm nay khi Tiêu Phàm nhìn thấy người con trai trước mắt mày, lời đã cách nhiều năm chưa từng được nói ra, lại một lần nữa được Tiêu Phàm nói.
Tiêu Bình nhìn Tiêu Phàm trước mắt cười cười, bởi vì hắn ta cảm thấy cái xưng hô dễ nghe này khiến hắn ta cảm thấy có chút hoài niệm.
...
Tại thời điểm Tiêu Phàm thí nghiệm bên trong "Ánh sáng trong bóng đêm", liền phát hiện có một người con trai lớn hơn mình một chút, trên mặt hắn ta luôn có ánh sáng để che đậy, khiến Tiêu Phàm không thể nhìn rõ tướng mạo của hắn ta.
Tiêu Phàm luôn luôn không rõ tại sao lại có loại hiện tượng như vậy xuất hiện, thậm chí một lần còn nghi ngờ đó có phải là ảo giác không, hiện tại hắn rốt cuộc cũng hiểu rõ nguyên nhân trong đó.
Mà khi thu hoạch được kỹ năng "Túy Nguyệt Viêm" này ở trong trận doanh Thú Nhân, bởi vì bên trong phần giải thích kỹ năng có chữ "Huyết thống", khiến Tiêu Phàm vô tình nhớ tới người anh trai thiên tài của mình, nhưng rất nhanh nhờ có ảnh hưởng thuật thôi miên năm đó của Tiêu Bình mà mọi chuyện được khóa lại mà quên đi.
Giờ phút này, hai mắt Tiêu Phàm không nhịn được mà có chút ẩm ướt, bởi vì khi hắn nhìn thấy gương mặt này của Tiêu Bình, hắn sẽ một lần nữa mà nhớ lại tất cả mọi thứ.
Hắn Tiêu Phàm có một người anh trai, mà anh trai của hắn luôn dùng phương thức của mình để bảo vệ hắn, mặc dù bọn hắn đã rất nhiều năm không gặp mặt.
Bởi vì Tiêu Phàm lại lần nữa nhìn thấy khuôn mặt của Tiêu Bình mà thuật thôi miên đã hoàn toàn được xóa bỏ, ký ức năm thứ hai bên cạnh trường tiểu học phát sinh ẩu đả đã được Tiêu Phàm nhớ lại rõ ràng.
Hồi ức tràn ngập máu tanh năm đó, còn có một đám thanh niên xấu nằm trong vũng máu, bây giờ Tiêu Phàm vẫn cảm thấy tim đập nhanh vạn phần như cũ.
Mà sau khi hắn vô tình phạm phải sai lầm to lớn đó, ngày thứ hai lại có thể như không có chuyện gì mà vẫn sinh hoạt như thường lệ, Tiêu Phàm hiểu nhất định là có người giúp hắn xử lý hậu sự, trở thành hình nhân thế mạng của hắn.
Nhìn thấy Tiêu Bình cùng đám người công hội Trật Tự gặp nhau ở chỗ này, trong lòng Tiêu Phàm đã đoán được đại khái, cũng hiểu mười mấy năm qua Tiêu Bình đã biến mất đi đâu...
"Anh hai, em..."
"Vẻ mặt cầu xin kia là sao, em thấy anh xuất hiện nên cảm thấy không vui sao?"
Tiêu Bình nhìn thấy biểu cảm lúc này của Tiêu Phàm, mơ hồ suy đoán ra lời tiếp theo Tiêu Phàm muốn nói, cho nên lập tức mở miệng ngăn cản hắn. Bởi vì hắn ta không hi vọng lần này mình và em trai gặp nhau lại bàn luận về những câu chuyện cũ không vui đó.
"Không phải, em... không hề... có ý như vậy..."
Thần sắc hốt hoảng của Tiêu Phàm khiến Tiêu Bình nở nụ cười, sau nhiều năm như vậy, em trai ở trước mặt mình vẫn như cũ là bộ dáng đần độn quen thuộc kia.
"Em đừng ấp úng, nói cho em nghe, ngay từ đầu khi anh xuất hiện, em lại không thể nhận ra anh, là anh trai của em, anh thật sự rất đau lòng!"
"Anh mặc thành như vậy lên sàn, làm sao em biết được anh là ai?"
"Anh hát bài hát trước kia ru em ngủ, còn mang tới mặt nạ của nhân vật chính trong phim hoạt hình khi đó em thích nhất, nhắc nhở rõ ràng như vậy, em cũng không có cảm giác gì sao? Điều này chứng tỏ lúc ấy em không có để ý nha! Nếu không phải vì em, em cho rằng khẩu vị của anh kém đến mức mang cái mặt nạ đồ chơi ngây thơ như vậy sao?"
"Bài hát ru em ngủ, anh từng ru em ngủ sao? Tại sao em lại không nhớ rõ?"
Nghe Tiêu Bình nói, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng xấu hổ.
"Tuyệt đối có! Em ngại có gì chứ, anh là anh trai của em sẽ không cười nhạo em."
"Em không có ngại! Còn nữa, giờ cái em thích không phải là mặt nạ kẹo que này, mà là siêu nhân Cocacola!"
"Há?! Cái đồ chơi này có khác nhau sao? Những biên kịch kia tại sao lại có não tàn như vậy, cả ngày sáng tạo ra những đồ chơi nhàm chán này, cái gì mà đấu sĩ nước ngọt, siêu nhân Cocacola, mặt nạ kẹo que, ông trời ơi, bọn nó không phải là cùng một dạng sao!"
"Có khác biệt, trẻ con ở thời đại đó của em lưu hành siêu nhân Cocacola, hiện tại tiểu quỷ thích mặt nạ kẹp que, về phần đấu sĩ nước ngọt, em chưa từng nghe qua..."
"Đấu sĩ nước ngọt là dùng để đầu độc đám người thế hệ của anh, em chưa từng nghe qua cũng rất binh thường."
"Ầu, hóa ra tất cả mọi người đều là như vậy sao, như vậy thì bọn họ cũng không khác nhau nhiều lắm, dù sao trong lòng đám trẻ con đều là bộ dáng kia..."
"Là bộ dáng gì?"
"Giống như ông nội vậy."
"Ồ? Em nói là đần sao? Nhìn đúng thật là rất đần."
"Ha ha, là ngốc đến đáng yêu đó..."
...