"Anh, nói thế nào thì chúng ta cũng là anh em, nhưng vì sao mà anh vừa lên đến đã đánh em, trực tiếp giống như bây giờ mở rộng thân phận nói chuyện phiếm không được sao?"
"Anh làm gì đánh em chứ, không phải anh nói anh biết em thích chơi đùa sao, cho nên dự định chơi đùa với em đó? Lại nói đã lâu như vậy không thấy nhau, cùng anh trai đùa nghịch một chút thì gấp cái gì..."
"Cái kia của anh có thể gọi là trêu đùa sao! Em xém chút nữa bị anh xử lý rồi!"
"Trước đây em cũng thiếu chút nữa là giết chết anh đó, ba ba ma ma nói khi đó anh bị thương máu me đầy mặt, thật sự rất đáng sợ!"
"Nói bậy! Khi còn bé em rất ngoan, làm sao có thể đánh anh?!"
"Em thực sự đã đánh! Đừng không thừa nhận, anh trai còn bị em đánh đến nhập viện đó!"
"Nói hươu nói vượn! Khi còn bé em chưa từng đánh nhau bao giờ!"
"Chưa từng đánh nhau bao giờ? Em không biết khi đó em có bao nhiêu đáng sợ đâu!"
"Anh, nhiều năm như vậy không gặp nhau, anh vừa thấy mặt đã nói em đánh anh, anh như vậy là muốn tìm em đánh nhau?!"
"Đánh thì đánh, ai sợ ai, vừa vặn báo thù chuyện đó, dạy bảo đứa em trai ngu ngốc này phải biết tôn trọng anh trai ra sao!"
...
Người xem bên ngoài sân lo lắng nhìn chằm chằm "Màn đêm" vây quanh chiến trường, mà hai anh em này lại trò chuyện lạc đề, không hỏi lẫn nhau xem hơn mười năm qua sinh sống thế nào, cũng không nói đến những chuyện đại sự, cứ như vậy ầm ĩ trong chiến trường, lộ ra vẻ đùa bỡn vui sướng.
"Được rồi, hủy bỏ trạng thái chiến đấu, anh nên offline rồi."
Nói xong, Tiêu Bình ném bảng tên trận doanh Nhân Loại trong tay mình cho Tiêu Phàm.
"Nhanh như vậy sao?"
Tiêu Phàm tiếp nhận bảng tên, có chút không nỡ bỏ.
"Có một số việc cần anh trai như anh offline rồi đi giải quyết một chút..."
Tiêu Bình thở dài, hắn ta cũng không nỡ bỏ đi.
"Vậy..."
Tiêu Phàm nhớ tới lời Tiểu Ngũ khi offline, có vẻ hơi bất an.
"Anh biết em lo lắng điều gì, nhưng anh là anh trai của em, anh trai của em lợi hại như thế nào em cũng không phải không biết. Có thể mở hack trong 'Tân Sinh', tại sao phải sợ bọn người ngu xuẩn này? Được rồi, em lưu lại phương thức liên lạc của anh ở bên trong trong cộng đồng trò chơi của em, có tình huống gì khẩn cấp thì em hãy gửi tin tức vào hòm thư anh lưu lại."
Tiêu Phàm kiểm tra một chút, quả nhiên phát hiện bên trong cộng đồng trò chơi của mình có một tin nhắn để lại, liền nghĩ thầm Tiêu Bình hack thật sự rất lợi hại, không hổ là anh trai thiên tài của mình.
"Nhưng không phải anh ở trong 'Tân Sinh' sao? Thêm bạn tốt là được, làm sao lại lưu lại cho em một cái hòm thư?"
"Sau khi anh trai chấm dứt những chuyện kia, có khả năng không thể online được, có lẽ công hội Trật Tự cũng cùng nhau biến mất khỏi game này."
Tiêu Phàm nghe xong, trong lòng run lên, có chút chấn kinh.
Công hội Trật Tự biến mất khỏi "Tân Sinh"?! Đây chính là chuyện lớn nha!
Không đợi Tiêu Phàm lấy lại tinh thần, Tiêu Bình đã trực tiếp tạm biệt hắn, lộ ra vẻ vô cùng tùy ý.
"Vậy cứ như thế đi, anh đi đây."
"Anh!"
"Làm sao?"
"Có thời gian thì về nhà một chuyến đi..."
Tiêu Bình nhìn Tiêu Phàm nở nụ cười, sau đó từ từ tiêu tán, lưu lại giọng nói nhè nhẹ, phiêu đãng trong gió...
"Sẽ về..."
Tiêu Bình rời đi, màn đêm đầy trời cũng tiêu tán theo, kết quả cuối cùng của "Chúng thần di tích chi chiến" cũng theo đó mà công bố trước mặt mọi người...
Ở ngoài chiến trường có vẻ rất căng thẳng, khán giả nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, chỉ lo sẽ bỏ qua một chút.
"Chúng thần di tích chi chiến" đã nghênh đón kết thúc, trên chiến trường chỉ còn lại hai người chiến sĩ, đó là người đàn ông thần bí Vân Bình Chi và Lich King Mệnh Phàm.
Chỉ cần một trong hai người ngã xuống, mọi người liền biết kết quả cuối cùng.
Mệnh Phàm lấy dáng người cực kỳ quỷ dị xuyên qua sự oanh tạc của đống pháp thuật dày đặc, hắn khua một chiêu kiếm, đâm về phía mặt của Vân Bình Chi. Thế nhưng vào giờ phút mấu chốt, Vân Bình Chi lại sử dụng kỹ năng vô địch của thánh kỵ sĩ, "Thần Thuẫn Thuật", thành công đỡ được đòn tuyệt sát của Mệnh Phàm.
Không ngờ Mệnh Phàm trăm cay nghìn đắng đi đến trước người của Vân Bình Chi, thế nhưng chỉ có thể làm vỡ được một góc mặt nạ của Vân Bình Chi, điều này làm cho khán giả cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Mà một khắc sau, màn đêm lại bao phủ chiến trường lần nữa. Lần này không giống mấy lần trước, nó không phải là loại bóng tối vô biên vô tận, mà là một cái chắn tối đen như mực, nó như một cái lồng, chia cắt hai người trong chiến trường và phía bên ngoài.
Đây là kỹ năng của ai? Giờ phút này, bên trong bóng tối đen kịt kia đã xảy ra chuyện gì?
Mọi người nóng lòng sốt ruột nhìn vào trong chiến trường, ánh mắt đã trở nên cực kỳ sắc bén, thế nhưng dù làm sao cũng không thể phá tan bóng tối này, không thể biết được chuyện xảy ra trong đó, thế nhưng bọn họ có thể khẳng định, cuộc chiến trong đó chắc chắn vô cùng kịch liệt!
Rốt cục, trong cái lồng đen kịt đã sinh ra một vết rách, sau đó màu đen từ từ nhạt lại, cuối cùng triệt để biến mất.
Lúc này bên trong chiến trường chỉ còn một người đứng đó lẻ loi, ánh mắt của hắn nhìn về phía chỗ nào đó trong hư không, dường như có hơi lưu luyến...
"Đó là phù thủy Mệnh Phàm?"
"Vân Bình Chi nhìn có vẻ vô địch thiên hạ lại bị Mệnh Phàm đánh bại?"
"Ha ha, tôi đã bảo rồi, cái chiêu thức đen thui lui như thế thì chỉ có Lich King Mệnh Phàm mới triển khai ra được thôi! Dù sao chuyện sau khi tắt đèn lại đánh kẻ địch, ở trong "Tân Sinh" cũng chỉ có Lich King Mệnh Phàm là người chơi mang phong cách này thôi!"
...
Bởi vì chỉ thấy có một mình Tiêu Phàm đứng trong chiến trường, mọi người lập tức ngộ nhận "màn đêm" lúc nãy mà Vân Bình Chi sử dụng thành đòn sát thủ của Tiêu Phàm, mà Tiêu Phàm cũng trở thành người thắng cuối cùng trong mắt bọn họ.
Mặc dù có một số người vẫn cảm thấy hoài nghi, thế nhưng theo việc Tiêu Phàm bóp nát bảng tên của trận doanh Nhân Loại, trong lòng bọn họ cũng không thể nào phủ định tiếp được nữa, bởi vì trên màn hình lớn đã biểu hiện ra, kết quả cuối cùng của "Chúng thần di tích chi chiến", phe của trận doanh Ác Ma đã thắng lợi!
"Thực sự quá bất ngờ rồi! Không nghĩ tới kết quả của Chúng thần di tích chi chiến lần này lại là phe của trận doanh Ác Ma giành được thắng lợi. Trước khi cuộc chiến này bắt đầu, ai có thể ngờ được sẽ có kết quả thế này chứ! Để tôi đồng thời chúc mừng bọn họ! Đây là vinh quang mà người chơi của trận doanh Ác Ma dựa vào sự cố gắng của mình để đổi lấy!"
Tiêu Phàm chấm dấu chấm hết cho "Chúng thần di tích chi chiến". Tiểu Miêu thoả thích hô to, Quân đoàn Sói Lẳng Lơ cũng thuận theo đó mà gào thét một cách quên mình, khán giả dâng lên tiếng vỗ tay của mình dành cho người thắng, hội trưởng công hội Tinh Thần lại cảm thấy hơi chua, bởi vì đây không phải là kịch bản mà công hội Tinh Thần đã kế hoạch trước đó.
Ngoại trừ Tinh Thần, thành viên của các công hội khác vẫn rất hào hiệp, họ chỉ cười bất đắc dĩ, nhìn trong màn hình, Tiêu Phàm đang đứng sừng sững trong chiến trường thì mang nỗi niềm riêng.
Bởi vì thắng lợi nên tâm trạng của các thành viên trong bang Hắc Long lại càng khó có thể kiềm chế hơn, họ kêu to trong thính phòng, vừa thô lỗ lại dã man.
Nào ngờ lại làm ảnh hưởng đến A Hoa Tỷ đang say sưa ngắm nhìn dáng vẻ của Tiêu Phàm, chính vì vậy, A Hoa Tỷ xoay người lại mà lườm bọn họ một cái, kết quả cái nhìn này của A Hoa Tỷ khiến những người đàn ông thô lỗ này lập tức biến thành chim cút.
Tịch Dương mang dáng vẻ như trước, hắn ta nhìn Tiêu Phàm ở trong màn hình lớn, vẻ mặt tsundere.
Tâm trạng của Phong Ma Tiểu Xích Lang không tệ, đôi lông mày luôn nhíu chặt cũng thả lỏng ra.
Ở trong một khu nhà nào đó ngoài hiện thực, trong cuộc vui lại thiếu một người chủ lực, người này đang ngủ ngon lành, đột nhiên, trên mặt của hắn ta nở một nụ cười, dường như gặp được chuyện tốt nào đó ở trong mơ.
Mấy người trong Vũ Hội Ác Ma quả thực rất vui mừng, dù sao đội trưởng của bọn họ cũng không làm cho bọn họ phải thất vọng, hắn luôn chiến đấu tới phút cuối cùng.