Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 933: CHƯƠNG 933: BẠCH HÓA SÂM

Những người quan tâm đến chỗ này chỉ toàn là người cực kỳ quan tâm đến Tiêu Phàm, ví dụ như người này...

"Mấy người không được cướp Phàm ca của tôi!" - A Hoa Tỷ.

Sau khi A Hoa Tỷ gửi một cái bình luận đi, tâm trạng của cô ta cũng không tốt hơn chút nào, sau khi đối thủ cạnh tranh tăng nhiều, cô ta cảm nhận được áp lực rất lớn.

Một mình rời khỏi "Bá Vương Hoa" trước, trên đường đuổi theo Tiêu Phàm, nội tâm của A Hoa Tỷ bình tĩnh hơn rất nhiều, bởi vì sau khi nghĩ đi nghĩ lại, cô ta cảm thấy Tiêu Phàm cũng không phải là người như vậy, nhất định là hệ thống đã hiểu lầm điều gì đó.

Thế nhưng lời nói của mấy cô gái mê trai trong "Đoàn tiếp viện Lich King" lại khiến cô ta cực kỳ bất an.

Tiêu Phàm là một người đàn ông tốt, đây rõ ràng là A Hoa Tỷ cô ta phát hiện trước, cô ta sẽ không đưa Tiêu Phàm tặng cho người khác đâu!

Sự phiền não ở trong lòng khiến cho cô ta nhất thiết phải gặp mặt Tiêu Phàm một lần.

Có điều còn chưa gặp được Tiêu Phàm, cô ta đã thấy mặt một người đàn ông đáng ghét rồi...

"Anh muốn đi đâu?"

A Hoa Tỷ dùng khí thế hùng hổ mà hỏi Tịch Dương.

"Tôi muốn đi tìm Phàm ca để báo thù!"

Tịch Dương bình tĩnh trả lời, vẻ mặt càng kiêu ngạo hơn.

"Báo thù?"

"Chính là giết chết Phàm ca!"

"Cái gì? Anh muốn làm tổn thương Phàm ca của tôi? A Hoa Tỷ tôi tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!"

Tịch Dương còn chưa phản ứng lại, một quyền của A Hoa Tỷ đã đập tới!

...

Đoàn tiếp viện Lich King là thế nào?

Đoàn đội ở phía sau trợ giúp Lich King chính là đoàn tiếp viện Lich King.

Thân là một thành viên của đoàn tiếp viện Lich King, A Hoa Tỷ có trách nhiệm bài trừ khó khăn giúp Tiêu Phàm.

Vì vậy ở một chỗ mà Tiêu Phàm không biết, hai người trong "Thất Đại Tội" đã đánh nhau một trận.

...

Trong một điểm phục sinh nào đó của trận doanh Ác Ma, Huyết Trì bốc lên một lát, trên cái bia màu đen ở chỗ biên giới Huyết Trì, huyết văn trên đó lại tăng thêm một ít, càng yêu dị hơn trước.

Tịch Dương chật vật bò ra khỏi Huyết Trì, nhìn bầu trời màu máu trên đỉnh đầu mình, vẻ mặt hối hận: "Xin lỗi, Tiểu Thúy, là do anh vô dụng..."

...

"Sau khi Công hội Tinh Thần bị anh tiêu diệt hết, chuyện làm ăn của "Thính Phong các" chúng tôi đã trở nên ảm đạm."

"Đừng giả bộ, trong đơn của công hội Tinh Thần, anh đã kiếm lời không ít rồi. Nói đi, đối thủ tiếp theo của tôi là ai."

"Anh đừng có gấp, để tôi nói cho anh biết một tin tức tốt, học sinh giỏi của anh, "Liệp Thủ Truy Phong" Tịch Dương không đi giết anh."

"Hử? Đây xác thực là một tin tức tốt, cái tên ngớ ngẩn kia không tới, tôi ít chuyện hơn nhiều. Thế nhưng chuyện này không giống với tác phong của hắn ta cho lắm."

"Bởi vì trên đường đuổi theo giết anh, hắn ta đã bị giết chết."

"Bị giết chết? Ai có bản lãnh này?"

Nghe nói Tịch Dương bị giết chết, không biết tại sao trong lòng Tiêu Phàm lại hiện ra một luồng linh cảm không lành.

"Fan trung thành của anh, A Hoa Tỷ, ha ha..."

"Cho nên?"

Trong lòng Tiêu Phàm đột nhiên lạnh lẽo.

"Vì vậy, đối thủ kế tiếp của anh sẽ là cô ta. Cô ta không mua tình báo của anh, sở dĩ tôi biết được hành tung của cô ta hoàn toàn là do cơ sở ngầm của "Thính Phong các" chúng tôi nhìn thấy. Bây giờ tôi miễn phí nói tin tức này cho anh, có tình có nghĩa lắm rồi đúng không, ha ha ha."

"Anh đang muốn xem kịch vui thôi chứ gì!"

"Sao có thể chứ, anh cố gắng sống sót nhé, bạn của tôi, ha ha ha..."

...

Nghe nói A Hoa Tỷ đang đuổi theo mình, sắc mặt của Tiêu Phàm biến đổi, cũng không còn tâm trạng nhàn nhã như trước, hắn nhanh chóng tăng bước tiến của mình, làm cho mọi người vô cùng oán giận.

Thế nhưng Tiêu Phàm chẳng còn thời gian nào để quan tâm đến chuyện đó nữa, bởi vì A Hoa Tỷ thực sự quá đáng sợ. Mặc dù nói Tiêu Phàm muốn dũng cảm đối diện với tất cả khó khăn, không sợ hãi và trốn tránh nữa, thế nhưng A Hoa Tỷ tuyệt đối là một ngoại lệ!"

Đối diện với loại người như A Hoa Tỷ, trốn tránh vĩnh viễn là lựa chọn tối ưu của Tiêu Phàm...

A Hoa tỷ không lấy được hành tung cụ thể của Tiêu Phàm từ "Thính Phong các", chỉ có thể dựa vào tọa độ của nhiệm vụ "Toàn dân công địch" cứ mỗi ba mươi phút tuyên bố một lần để truy đuổi Tiêu Phàm, cho nên tiến trình sẽ bị trì hoãn không ít.

Tiêu Phàm thừa dịp ưu thế này, ý đồ tiến hành chạy trốn, nhưng tốc độ tiến lên nếu so sánh với lúc trước thì vẫn không nhanh hơn được một chút, bởi vì hiện giờ hắn phải kéo theo một "Cái đuôi to".

Cũng không phải là nói nhóm con gái đó không muốn phối hợp với sự chỉ huy của hắn, chỉ là Tiêu Phàm quên rằng trong các cô có người hoàn toàn không thích hợp với kiểu vận động là chạy trốn này.

Khi ở trận doanh Thú Nhân, Aina chạy trốn hoàn toàn dựa vào cõng.

Về sau Aina trở lại vu tộc chăm chỉ khổ luyện, thực lực thu được đột phá cực lớn, nhanh chóng đạt tới cấp năm, nhưng chạy trốn thì vẫn giống như lúc đầu.

"Chờ tôi một chút, phù phù..."

Aina thân thể nở nang, lúc chạy hơi có vẻ vụng về, không tới một lát, cô đã đổ mồ hôi đầm đìa, không ngừng thở dốc.

Mà bước chân phía dưới cũng theo đó mà chuyển động chậm dần, cuối cùng trở nên đứt quãng.

Nhìn xem bộ dáng hô hấp dồn dập thống khổ của Aina, Tiêu Phàm có chút đau lòng: "Nếu không thì để anh cõng em chạy nha?"

Lời nói của Tiêu Phàm khiến Aina nhớ lại đoạn thời gian trước đây, hai gò má ửng đỏ, rất là ngọt ngào.

Cô đang muốn đồng ý, lúc này Hạ Lộ Lộ lại dùng hỏa pháo đứng cạnh Tiêu Phàm...

"Bạn pháo thân yêu của cháu, chú muốn cảm thụ một chút 'Sống và chết, tuần hoàn không ngớt' sao?"

Tiêu Phàm cứng đờ nghiêng đầu lại, nhìn thấy Hạ Lộ Lộ một thân đầy mùi giấm đang nở nụ cười ác ma với hắn.

Cho nên coi như A Hoa tỷ truy đuổi ở sau lưng, đội ngũ của Tiêu Phàm vẫn là chậm rãi ung dung tiến về phía trước.

Tiêu Phàm một đường không ngừng quay đầu, sợ thấy được cái gì không ổn.

Khi hắn một lần nữa nhìn về phía trước, cảnh vật phía trước chẳng biết từ lúc nào đã thay đổi...

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng ngài đã phát hiện ra khu vực Bạch Hóa Sâm, ban thường 500 điểm kinh nghiệm.]

Bạch Hóa Sâm?

Tiêu Phàm kinh ngạc nhìn về phía trước, trong tầm mắt đều là màu trắng xám, mà cấu thành nguyên một phiến màu trắng xám này, lại là từng cây từng cây đại thụ!

Trước đó Tiêu Phàm ở trên đường nhìn ra xa đã thấy nơi này, nhưng hắn thế nào cũng không nghĩ tới một màu trắng xóa này lại là một mảnh rừng rậm.

"Woa woa! Bạn pháo, quê hương của chú thật là có cá tính nha, cây cối lại là màu trắng! Vậy thì cảnh lá rụng chắc chắn sẽ giống tuyết trắng tung bay rực rỡ khi mùa đông rồi."

Hạ Lộ Lộ nhìn cảnh vật trước mắt mà kinh ngạc không thôi, nhà cô bé có rất nhiều cây, nhưng đều là màu xanh, cây cối màu trắng như này đối với cô bé mà nói thì vô cùng mới mẻ.

Trận doanh Ác Ma có cá tính?

Ầu, đó là tất nhiên, bọn họ luôn luôn vô cùng có "cá tính", nếu không thì lúc trước Tiêu Phàm cũng không vội vàng muốn chạy trốn khỏi nơi này như vậy.

Nhưng rừng cây trắng xóa trước mắt này là sao đây?

Mặt đất không có lấy một ngọn cỏ đất vàng mà lại sinh ra cả một mảnh rừng rậm đã là vô cùng quỷ dị, lại thêm cái màu sắc hiếm có này, càng làm cho Tiêu Phàm sinh lòng cảnh giác.

Nơi này sẽ không ấn giấu nguy hiểm gì chứ?

Trong lúc Tiêu Phàm do dự không tiến lên, Lilith lại trực tiếp tiến vào bên trong Bạch Hóa Sâm.

"Lilith, cẩn thận một chút!"

Nhìn thấy Lilith vẫn lười nhác như cũ, Tiêu Phàm bèn tốt bụng nhắc nhở một chút.

"Cẩn thận cái gì? Bạch Hóa Sâm chính là hậu viện (1) biệt thự nhà tôi, có thể có nguy hiểm gì chứ?"

Hậu viện của biệt thự?

Tiêu Phàm nhớ ra rồi, trước đó Lilith đã nói qua, Tinh Không Bảo mục đích đi lần này chính là biệt thự nhà của cô, lúc ấy Tiêu Phàm coi là Lilith đang nói đùa, không nghĩ tới thứ này lại có thể là thật.

Nếu là như vậy, Tinh Không Bảo hẳn là rất gần...

"Đây là hậu viện biệt thự nhà cô sao? Thật là lớn nha!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!