Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 934: CHƯƠNG 934: GẶP CỐ NHÂN

Sau khi Hạ Lộ Lộ đi vào Bạch Hóa Sâm, Hạ Lộ Lộ lại sợ hãi mà thán phục lần nữa.

"Quá lớn cũng không tốt, dễ dàng lạc đường."

Lilith trả lời không lạnh không nhạt.

"Vì sao cây cối ở đây đều là màu trắng vậy?"

Mary nhìn xem một mảnh trắng xóa khắp nơi, rất là thích, cô cũng muốn trồng trong nhà một gốc cây màu tuyết trắng như vậy.

"Đây là do thằng ngu Arnold làm."

"Arnold?" Tiêu Phàm nghi hoặc.

"Đúng vậy, Arnold, một thuật sư luyện kim thất bại cực điểm của tộc Ác Ma."

Lilith thở dài, trong giọng nói dường như có chút chán ghét.

"Thuật sư luyện kim? Nói cách khác vùng rừng rậm này sở dĩ có màu trắng là do thuật luyện kim tạo thành sao?"

Aina nhạy cảm phát hiện được mấu chốt trong lời nói của Lilith.

"Đúng là như thế, không chỉ có những cây màu trắng này, bao quát vùng rừng rậm này cũng là sản phẩm của thuật luyện kim thất bại."

"Arnold là muốn thông qua thuật luyện kim để thống trị toàn thế giới Ác Ma tà ác, phòng thí nghiệm luyện kim của hắn ta tọa lạc tại vùng này. Nhiều năm trước, hắn ta có ý đồ sử dụng thuật luyện kim để chế tạo một quân đoàn quái vật, khiến những quái vật này trở thành thủ hạ của hắn ta, vì hắn ta mà chấp hành kế hoạch tà ác. Kết quả là thuật luyện kim của hắn ta thất bại, đất vàng trên mặt đất sinh ra một mảng lớn rừng rậm màu xanh. Bởi vì vùng rừng rậm này là sản phẩm thất bại của thuật luyện kim của Arnold, cho nên mỗi khi hắn ta nhìn thấy những cây cối này, đều sẽ cảm thấy vô cùng phiền não. Thế là hắn ta dự định sử dụng thuật luyện kim của mình triệt để tước đoạt đi cơ hội sống của vùng rừng rậm này. Kết quả là thuật luyện kim của hắn ta lại thất bại, hắn ta chỉ tước đoạt đi nhan sắc của vùng rừng rậm này, cũng khiến những cây cối bị mất sắc màu kia đi tản mát xung quanh."

Nghe Lilith kể, Tiêu Phàm cảm thấy thật sự không có gì để nói, nghĩ thầm vị thuật sư luyện kia Arnold kia nhất định cũng là kỳ hoa (2) trong trận doanh Ác Ma.

"Nói như vậy, Arnold thật đúng là một thuật sư luyện kim thất bại đến cực điểm. Có điều ngay cả thất bại liên tiếp hai lần lại tạo ra được một mảnh Bạch Hóa Sâm độc nhất vô nhị như này thì chứng tỏ trình độ thuật luyện kim của hắn ta cũng coi như cao minh. Nhưng tôi vẫn còn có chút nghi hoặc với lời nói của cô, cái gì gọi là 'Những cây cối bị mất màu sắc kia đi tản mát xung quanh'?"

"Không có gì lớn, chính là những cái cây bị mất màu sắc khi sẽ tự do trôi nổi bên trong Bạch Hóa Sâm, thỉnh thoảng tạo thành ảo giác, mê hoặc mọi người đi vào trong đó, khiến mọi người bị mất phương hướng bên trong cánh rừng này."

"Ầu, nghe cũng không tệ nha! Chẳng phải là nói hậu viện biệt thự của Lilith cô không chỉ đẹp mắt hơn nữa còn có khả năng phòng ngự kẻ địch bên ngoài xâm lấn sao?"

"Ừm, có thể nói như vậy."

"Vậy chúng ta còn phải đi bảo lâu nữa mới có thể đến Tinh Không Bảo đây?"

"Tôi cũng không rõ."

"Hả? Tại sao Lilith cô lại không biết rõ?"

"Bởi vì tôi bị lạc đường rồi, không biết làm thế nào để ra khỏi cánh rừng này."

Tiêu Phàm trầm mặc, sau đó bộc phát: "Cô lừa tôi sao! Đây không phải hậu viện biệt thự nhà cô sao? Nào có người nào lại lạc đường trong hậu viện biệt thự nhà mình chứ!"

"Trước đó không phải tôi đã nói rồi sao, hậu viện quá lớn cũng không tốt, dễ dàng bị lạc đường."

Tiêu Phàm che ngực, vất vả cố gắng kiềm chế nỗi tức giận của mình, ở trước mặt Lilith, một lần nữa hắn cảm nhận được cảm giác đặc biệt quen thuộc của trận doanh Ác Ma, hắn biết cứ xoắn xuýt như vậy sẽ chỉ làm chính hắn càng thêm thống khổ.

Thế là Tiêu Phàm bình tâm tĩnh khí mà thầm nghĩ, được rồi, không so đo chuyện này, việc cấp bách là tìm phương hướng để đi tiếp.

Nhưng sau một khắc, bỗng nhiên có âm thanh một vật bén nhọn xé gió lao đến truyền đến bên tai Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm nhanh chóng lách mình, tránh thoát khỏi vật bị ném về phía mình, vô cùng phẫn nộ mà gào thét về phía Lilith: "Lilith, không phải cô vừa mới nói Bạch Hóa Sâm không có gì nguy hiểm sao! Vì sao tôi lại nhận được công kích của kẻ địch chứ!"

"Công kích anh là những cây cối kia sao?"

"Không phải..."

"Vậy là được rồi, cho nên mới nói Bạch Hóa Sâm không có nguy hiểm đó, bọn chúng căn bản sẽ không tiến công."

Lilith trả lời đương nhiên, Tiêu Phàm liền nghẹn họng, không phản bác được...

(1) Hậu viện: Sân sau.

(2) Kỳ hoa: Hiếm gặp, đặc biệt.

"Đốt! Đốt! Đốt!"

Mấy bóng đen từ phía sau cây hiện lên, một mảnh thạch mâu bị ném mạnh ra!

Tiêu Phàm lách mình né tránh, khéo léo tránh thoát tập kích của kẻ địch, tiếp đến cấp tốc phản công trở lại, tìm thân ảnh của kẻ địch phía sau cây.

Nhưng kẻ địch cực kì nhạy bén, đánh một pháo đổi một chỗ, mượn đặc tính tự tạo mê chướng của Bạch Hóa Sâm, triển khai đánh du kích với nhóm người Tiêu Phàm, quả thực đã khiến cho Tiêu Phàm không thể bắt giữ được thân ảnh.

Lần này Tiêu Phàm xem như cảm nhận được đặc tính mê chướng buồn nô của Bạch Hóa Sâm, có không nghiêm trọng đến mức sinh ra ảo giác trong mắt người chơi, nhưng lại giống như vẩy từng sợi từng sợi màu sắc quỷ dị, trực tiếp ngăn cản ánh mắt của Tiêu Phàm, làm giảm cảm giác của Tiêu Phàm, khiến Tiêu Phàm chìm vào trong đó rất dễ mất đi thân ảnh của kẻ địch.

Đương nhiên kẻ tập kích cũng không chỉ nhằm vào Tiêu Phàm, đám người kia cũng bị một trận thạch mâu ném tới.

Tiêu Phàm vô cùng lo lắng cho sự an nguy của bốn người Hạ Lộ Lộ, nhưng hắn phát hiện từ sau khi Hạ Lộ Lộ bắn lung tung ra một pháo, kẻ tập kích bên trong Bạch Hóa Sâm trong nháy mắt liền sợ, từ bỏ tấn công bốn người Hạ Lộ Lộ, chuyển hướng sang bọn người Long Ngạo Thiên.

Long Ngạo Thiên thân pháp vụng về, tất nhiên sẽ không tránh được một mành thạch mâu dày đặc này, nhưng trang bị của hắn ta lại vô cùng tốt, thần khí đại thuẫn nhất lập, chỉ dựa vào những mảnh thạch mâu đơn sơ này, một lát cũng không thể đoạt đi tính mạng của hắn ta.

Ngược lại khi thạch mâu va vào lá chắn, phát ra âm thanh giòn giã, đinh đinh đang đang vô cùng náo nhiệt.

Trải qua một hồi bị quái vật đánh lén, mặc dù Tiêu Phàm không thấy bề ngoài, nhưng trong nội tâm đã có suy đoán đại khái về tình huống của kẻ địch.

Những quái vật này hẳn là vô cùng nhanh nhẹn, từ cường độ mạnh khi ném thạch mâu mà nói, thực lực của bọn chúng cũng không tính là quá mạnh, mà trời sinh tính nhát gan, thích chiến thuật đánh du kích. Mà sau khi Hạ Lộ Lộ bắn ra một pháo, bọn chúng liền lập tức lùi bước, chúng mình bọn gia hỏa này lấn yếu sợ mạnh.

Có điều Tiêu Phàm vẫn không hiểu rõ, làm sao mà những quái vật này có thể phân biệt rõ phương hướng bên trong Bạch Hóa Sâm.

Đặc tính mê chướng của Bạch Hóa Sâm cũng không chỉ nhắm vào phía mình, đối với kẻ địch cũng có tác dụng.

Bọn chúng bị che mắt vẫn có thể phân biệt được vị trí của ta như cũ, chẳng lẽ bọn gia hỏa này dựa vào thính lực để phân biệt phương hướng?

Nếu là như vậy, năng lực nhận biết của kẻ địch cũng khá tốt.

Cảm giác mạnh mẽ, lại cực kì nhát gan sợ phiền phức, quái vật có cả hai đặc điểm này, hắn là thuộc về giống loài có cấp tương đối thấp, ví dụ như địa tinh.

Trong lúc Tiêu Phàm suy đoán thân phận của đối phương, lại có âm thanh từ trong không trung truyền đến bên tai Tiêu Phàm!

Từ vật bén nhọn trong tiếng gió này, Tiêu Phàm có thể phán đoán lần tập kích này còn mãnh liệt hơn cả lần trước!

Nhưng trừ cái đó ra, dường như còn có chút gì đó khác biệt...

Tiêu Phàm không quay đầu lại nhìn quanh mà dịch bước nghiêng người, liền tránh đi vật bị ném mạnh từ sau lưng tới.

Bây giờ thính lực cao minh, cũng không chỉ có đối phương!

Sau khi nghĩ đại khái rõ ràng mọi chuyện, Tiêu Phàm ổn định lại tinh thần, nâng hỏa pháo lên, chuẩn bị cùng kẻ địch tiến hành một trận chiến "Nhìn không thấy" bên trong Bạch Hóa Sâm.

Nhưng lúc này lại có một tiếng gào thét vang lên bên cạnh Tiêu Phàm, Tiêu Phàm vô cùng kinh sợ mà nhìn chăm chú về phía trước.

Hắn rõ ràng cảm giác phía trước không người, nhưng vì sao lúc này lại có thức gì đó đánh tới đối diện hắn?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!