Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 935: CHƯƠNG 935: MÀU ĐEN

A?!

Đây là?!

Tiêu Phàm nhìn thấy đồ vật đang không ngừng phóng đại trước mặt, trong lòng giật mình.

Đó cũng không phải thạch mâu, so với thạch mâu thì nó tinh sảo hơn chút, quỹ tích phi hành trên không trung hoa lệ hơn thạch mâu cả trăm lần.

Đây là boomerang?!

Trong ấn tượng của Tiêu Phàm, "Trịch Tiêu Cuồng Ma" bên trong "Tân Sinh" chỉ có một cái, nó chính là...

"Gara dừng tay! Ta là bạn của ngươi, tiên tri phạm!"

Tiêu Phàm hét một tiếng lớn, trong rừng kiền yên tĩnh trong giây lát, tấm chắn thần khí của Long Ngạo Thiên cũng đình chỉ lách cách rung động.

Thời gian dần trôi qua, mấy sinh vật thấp bé từ trong mê chướng của Bạch Hóa Sâm thò đầu đi đến, màu da đen nhánh như đất, người người đều là một mét năm.

Bọn chúng cầm đầu chi "Người", tay cầm boomerang, thân cao một mét sáu là sự kiêu ngạo của nó, nó là binh trưởng bộ tộc black goblin, Gara.

Tiêu Phàm nhìn thấy chi "Người" trước mắt, trong lòng vui mừng.

Mình đoán được quả nhiên không sai, loại boomerang ẩn chứa "mộng tưởng" này, quả thật chỉ có binh trưởng black goblin Gara mới có thể tạo ra!

"Gara gara gara, gara gara cát."

[Hệ thống phiên dịch: Woa, đã lâu không gặp,

Ngươi vẫn khỏe chứ? Tại sao chỉ có ngươi ở chỗ này, Thánh nữ sắt điện hạ đâu? Còn nữa, đám người sau lưng ngươi là ai vậy?]

Thánh nữ sắt điện hạ?

Tiêu Phàm xém chút quên mất, người có quan hệ thân thiết với bọn black goblin nhất không phải mình, mà là Xà Cơ.

"Sắt điện hạ cô ấy có việc không đến. Những người đằng sau ta... À... Cũng là thành viên của Hiệp hội Bảo Vệ Thiên Nhiên của chúng ta. Có điều tại sao các ngươi lại xuất hiện ở đây?"

Nghe nói Xà Cơ không ở đây, Gara thở dài một tiếng: "Gara gara."

[Hệ thống phiên dịch: Sau khi đánh bại vua của black gobin, ta liền dẫn tộc nhân của mình đi theo đuổi giấc mộng. Trên đường đi, ta gặp một vị có cùng chung chí hướng với ta. Hắn ta là một người cực kì không tầm thường, ta cho rằng với năng lực của hắn ta hẳn là có thể giúp ta hoàn thành giấc mơ ta đang theo đuổi, cho nên ta đồng ý giúp hắn ta trông coi vùng rừng rậm này, cũng theo đó mà định cư ở đây.]

Nghe lời nói của binh trưởng Gara, sắc mặt Tiêu Phàm trở nên xấu hổ.

Giấc mơ?

Mình nhớ giấc mơ của binh trưởng có lẽ là...

Được rồi, truy cứu việc đặt ra tính chặt chẽ cẩn thận ở cái trận doanh Ác Ma quỷ quái này hoàn toàn là chuyện vô nghĩa, mình cũng lười nhổ nước bọt.

Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng rời khỏi Bạch Hóa Sâm, tiến vào nơi sâu hơn.

"Ngươi có thể giúp bọn ta đi qua nơi này không?"

"Gara gara."

[Hệ thống phiên dịch: Đương nhiên có thể, đồng bọn của ta.]

...

Long Ngạo Thiên có chút mơ hồ, rõ ràng hai bên đang giao chiến nảy lửa, làm sao "Lich King" Mệnh Phàm vừa kêu dừng tay, kẻ địch liền lập tức không đánh nữa?

Hơn nữa nhìn bộ dáng, Mệnh Phàm còn có quen biết với những black goblin có tướng mạo xấu xí này, như vậy cũng quá thần kỳ rồi.

Chẳng lẽ thủ đoạn của Mệnh Phàm lại cao đến thế, đã kéo đến cả đám dã quái này?

Có điều tại sao dã quái lại thông đường cho Mệnh Phàm qua như vậy chứ?

Phải biết là để thu hút dã quái, khắc kim cũng không dùng được, chẳng lẽ...

Long Ngạo Thiên nhớ tới lời đồn trước kia của Tiêu Phàm, chẳng biết tại sao trong đầu lại liên tưởng ra một hình tượng con black goblin cái, trong lòng bỗng cảm giác được một trận buồn nôn, từ giờ quyết định không thể trêu chọc đến suy nghĩ của Tiêu Phàm, bởi vì Mệnh Phàm đối xử với chính mình còn ác độc như vậy, thì đối với kẻ địch tất nhiên sẽ còn ác hơn.

Có điều quan hệ thân thiết giữa Mệnh Phàm và black goblin, chẳng phải là nói, lại có cảnh của Long Ngạo Thiên mình sao?

Thế là...

"Anh Mệnh Phàm, nói cái giá đi!"

Tiêu Phàm kinh ngạc nhìn Long Ngạo Thiên ở bên cạnh, nghĩ thầm gia hỏa này thật sự là không giống bình thường, làm sao mà cái gì cũng muốn mua.

...

Binh trưởng lần theo ký hiệu mình lưu lại trên cành cây trong Bạch Hóa Sâm, một đường xuyên qua các loại mê chướng, không ngừng tiến lên.

Bọn người Tiêu Phàm được một mét sáu dẫn đầu, bị một đám một mét nam cầm thạch mâu bao quanh, cảm giác vô cùng quỷ dị.

Có điều ngoại trừ Tiêu Phàm ra, đám người ngược lại mừng rỡ mới mẻ, không ngừng đánh giá đám black goblin bên cạnh mình.

Mà Long Sáo Huynh xem như là người bận việc nhất, theo sự phân phó của Long Ngạo Thiên, hắn ta nhất định phải không ngừng tìm góc độ lấy cảnh để quay chụp.

Tiêu Phàm nghĩ thầm, có binh trưởng dẫn đầu, mình nhất định có thể ra khỏi Bạch Hóa Sâm rất nhanh, đáng tiếc mọi chuyện không thể thuận lợi như vậy...

Nhìn xem bốn phía càng ngày càng khó phân biệt cảnh sắc, Tiêu Phàm nghi ngờ hỏi: "Gara, sắp tới cửa ra vào của Bạch Hóa Sâm chưa?"

"Gara gara."

[Hệ thống phiên dịch: Ta không biết cửa ra vào của Bạch Hóa Sâm ở đâu...]

Tiêu Phàm: "..."

Dưới sự khai thông của Tiêu Phàm, đám black goblin cực kì phối hợp, Long Ngạo Thiên lại lấy được một tập tài liệu mới.

Giao chiến với black goblin, sau đó dùng "Ngạo Thiên Kiếm Pháp" để hàng phục nó, "Ký sự năm" được mở rộng, để Long Ngạo Thiên viết tiếp truyền kỳ của mình trong Posst Bar.

Trong lúc nhất thời, Long Ngạo Thiên bất ngờ trở thành tiêu điểm trong "Tân Sinh".

Trong ảnh cắt tư game, Long Ngạo Thiên ngẩng đầu ưỡn ngực, nụ cười xán lạn, đứng trong một đám một mét năm, lộ ra dáng người thẳng tắp cao lớn.

Nhưng giờ khắc này, Long Ngạo Thiên lại không thể không hạ thấp thân thể xuống, khom người tiến vào huyệt động...

...

Lúc binh trưởng nói mình không biết lối ra của Bạch Hóa Sâm ở đâu, Tiêu Phàm xém chút nữa đã không nhịn được mà chửi thề một tiếng.

Nhưng sau đó binh trưởng lại tìm được cho Tiêu Phàm một cái hố, để bọn họ nhảy xuống từ đây.

Tiêu Phàm không thể không nhảy, bởi vì đây là đường tắt để đi xuyên qua Bạch Hóa Sâm.

Ở bên trong Bạch Hóa Sâm, ký hiệu mà đám black goblin lưu lại cũng không phải dùng để tìm đường ra khỏi Bạch Hóa Sâm, bởi vì đường ra khỏi Bạch Hóa Sâm đối với bọn nó mà nói cũng không có ý nghĩa.

Những cái hố dưới nền đất Bạch Hóa Sâm kia, mới là quê hương của black goblin.

Trong lúc Tiêu Phàm đưa thân vào trong cái động thấp bé kia, rốt cuộc hắn cũng nhớ ra, black goblin là thuộc về trong hang.

Cũng may binh trưởng không có trêu đùa bọn họ một lần nữa, đi trong động thật lâu, bọn họ cuối cùng cũng có thể nghênh đón ánh nắng một lần nữa.

Để thể hiện lòng cảm tạ với binh trưởng, Tiêu Phàm để Long Ngạo Thiên bỏ vốn từ cửa hàng thời trang trong Thương Thành mua lại một đôi giày giúp tăng chiều cao làm quà chia tay tặng cho binh trưởng Gara.

Sau khi Gara đi giày vào, ngước đầu nhìn lên, cảm giác mình được gần bầu trời thêm một chút, thế là vôc ùng cảm động, cảm tạ Tiêu Phàm đến rơi nước mắt.

Tiêu Phàm mượn cơ hội ra vẻ đạo mạo tuyên dương một chút giáo lí giả dối không có thật của Hiệp hội Bảo Vệ Thiên Nhiên, nói cho Gara giúp đỡ "Người" giải mộng là việc Hiệp hội Bảo Vệ Thiên Nhiên phải làm.

Cũng vào lúc ly biệt cuối cùng, khuyên bảo binh trưởng gần đây có thể sẽ gặp nhân vật nguy hiểm xâm lấn, chớ tiến công lung tung.

Sau khi được tăng giày tăng chiều cao, địa vị của Tiêu Phàm trong lòng Gara đã bỏ xa Xà Cơ, cho nên đám black goblin ghi nhớ lời dạy bảo, gần đây khi ở trong Bạch Hóa Sâm cũng thu lại hung tính của mình.

Quả nhiên, sau khi nhóm người Tiêu Phàm ra khỏi Bạch Hóa Sâm không lâu, A Hoa tỷ cũng bước vào nơi này.

Binh trưởng cảm nhận được áp lực trên người A Hoa tỷ còn lớn gấp trăm lần so với vua của black goblin trước đây, thế là nó lại càng thêm bội phục trí tuệ của Tiêu Phàm.

...

"Tại sao anh lại nhận ra đám black goblin kia?"

Sau khi đám black goblin rời đi, Lilith liền hỏi Tiêu Phàm.

"Hừ, tôi thần thông quảng đại, nhận ra chúng nó thì có gì kỳ lạ?"

"Thôi đi, anh không nói cũng chẳng sao, dù sao tôi cũng không có hứng thú."

"Cô còn đắc ý, nếu không phải tôi nhận ra chúng nó thì đã bị cô lừa gạt rồi."

"Nào có, coi như không có những thằng lùn này, chúng ta cũng có thể đi ra ngoài. Chỉ là phải tốn chút tinh lực thôi, bài trừ mê chướng của Bạch Hóa Sâm cũng không phải chuyện khó khăn, lấy trí thông minh của người bình thường mà nói thì tốn một hai ngày liền có thể đi qua, chỉ có đồ đần mới không thể đi qua Bạch Hóa Sâm thôi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!