Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 936: CHƯƠNG 936: TINH KHÔNG BẢO

"Như thế cũng làm trễ nải quá rồi!"

Nhìn thấy Lilith vẫn hùng hồn như cũ, Tiêu Phàm cả giận mà nói với Lilith.

Nhưng sau khi nghe lời nói của Lilith, trong lòng Tiêu Phàm sinh ra một tia may mắn từ trước đến nay chưa từng có, thậm chí ngay cả Tiêu Phàm cũng không biết mình đang may mắn về điều gì.

Cùng lúc đó, A Hoa tỷ đi vào Bạch Hóa Sâm đã hoàn toàn bị lạc đường, sau đó, liền không có sau đó nữa...

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng ngài đã phát hiện ra khu vực mới Hắc Tịch Lĩnh, ban thưởng 500 điểm kinh nghiệm.]

Nếu nói Bạch Hóa Sâm là một mảng trắng xóa, vậy thì Hắc Tịch Lĩnh lại đen đến mức khiến Tiêu Phàm cảm thấy ngột ngạt.

Thạch đá lởm chởm được rải loạn, đều là màu đen kịt, ban ngày ở trong đó cũng như trong đêm tối.

"Đây cũng là hậu viện biệt thự nhà cô?"

"Ừm, Tinh Không Bảo ở ngay phía trên Hắc Tịch Lĩnh."

"Hậu viện nhà cô cũng thật đặc sắc, Bạch Hóa Sâm sau Hắc Tịch Lĩnh, có thể nói hắc bạch phân minh."

"Nơi này vốn dĩ không phải cảnh tượng như vậy, trước đây nơi này là một mảnh gò núi nhỏ bình thường, bởi vì thuật luyện kim của tên Arnold ngu xuẩn kia lại thất bại, Hắc Tịch Lĩnh mới biến thành bộ dạng như bây giờ."

Lại là Arnold?

Làm sao nghe ngữ khí của Lilith, cái người gọi là thuật sư luyện kim Arnold giống như vô cùng thân quen với cô vậy.

Có điều mình cũng lười để ý tới, tốt nhất đừng có kéo lên bất kỳ quan hệ gì với thuật sư luyện kim kỳ hoa kia.

"Arnold lại làm gì rồi? Hắn ta sẽ không bởi vì nhìn Bạch Hóa Sâm nhiều, lâu ngày sinh tình thành ra thích màu trắng chứ. Sau đó muốn đem tất cả mọi thứ ở đây đều biến thành màu trắng, kết quả lại thất bại, gò núi nhỏ mất, biến thành Hắc Tịch Lĩnh bây giờ."

"Không thể không nói, anh rất có sức tưởng tượng, nhưng mà... Suy nghĩ của anh thật ngây thơ."

Bị Lilith khinh bỉ, Tiêu Phàm có chút nghiến răng nghiến lợi.

"Arnold mới không phải là chủng loại người mà anh tưởng tượng. Hắn ta là một phần tử cực đoan tàn ác, toàn bộ thí nghiệm thuật luyện kim hắn ta làm, đều là vì chế tạo lực lượng có thể thống trị thế giới. Lần này hắn ta nghĩ kết hợp với thuật luyện kim của mình để làm ra ma pháp đen tối có thể rủa giết Giáo hoàng của nhân loại, kết quả thí nghiệm thất bại, ma pháp đen tối biến toàn bộ nơi này thành màu đen."

"Chẳng lẽ thuật luyện kim của Arnold chưa từng thành công sao?"

"Thành công sao?"

Lilith lặp lại câu tra hỏi của Tiêu Phàm, sau đó ý vị thâm trường thở dài: "Thuật luyện kim của hắn ta luôn luôn thành công, chỉ là không phải thành công theo cách mà hắn ta mong đợi thôi..."

Trong lúc nói chuyện, Tiêu Phàm đã đi vào bên trong khu Hắc Tịch Lĩnh này, cho dù là ban ngày, nơi này cũng sẽ bởi vì màu sắc mà có vẻ hơi âm trầm.

Long Ngạo Thiên theo sát sau lưng Tiêu Phàm, dò xét bốn phía quanh mình, vô cùng khẩn trương.

Bởi vì màu ửng đỏ của bầu trời phối hợp với màu đen nhánh của núi khiến Long Ngạo Thiên cảm giác nhưu mình lạc vào Địa Ngục, loại phối hợp màu sắc này đối với hắn ta mà nói, thực sự quá mức âm u.

Tiêu Phàm đối với cái này ngược lại không cảm thấy gì nhiều, lăn lộn trong trận doanh Ác Ma lâu, còn cái Địa Ngục nào mà hắn chưa tiến vào chứ, so sánh với khung cảnh có phong cách kinh khủng này, điều Tiêu Phàm sợ hơn chính là NPC biến thái giống như Lilith.

...

"A! Bên kia có bóng đen đang động đậy!"

Long Ngạo Thiên bỗng nhiên hét lên một tiếng, chỉ về phía đằng trước Tiêu Phàm nói.

Nhưng Tiêu Phàm lại không mảy may để ý đến hắn ta, bởi vì ở bên trong giác quan nhạy cảm của hắn cũng không có cảm giác được bất kỳ nguy hiểm nào.

"Anh Ngạo Thiên, đừng hét lên như vậy, nếu như để người khác biết được mày sợ tối, vậy thì ném đi được rồi."

"Không phải, không phải, tao thật sự có nhìn thấy! Chỉ là nó quá đen! Cho nên ẩn nấp vô cùng tốt!"

"Chẳng lẽ là black goblin? Bọn black goblin ở Bạch Hóa Sâm, hẳn là sẽ không đến nơi này chứ."

"Không phải black goblin, cái đầu của bọn chúng to hơn nhiều so với black goblin, nhìn còn hung ác hơn black goblin! Mày nhìn đi! Mày nhìn đi! Bọn chúng xuất hiện rồi!"

Theo tiếng hô to của Long Ngạo Thiên, thật sự có bóng đen lớn xuất hiện trước người Tiêu Phàm.

Mắt thấy cái bóng đen này, mặt Tiêu Phàm chợt biến sắc.

Giờ khắc này, hắn cũng trở nên sợ tối rồi!

Thân thể Tiêu Phàm có chút rung động, kinh sợ đến không nói nên lời, mà bóng đen kia bắt đầu chậm rãi tới gần nhóm người Tiêu Phàm...

"Im ngay! Ngươi không cần nói!"

Nhẫn nhịn sức lực nửa ngày, cuối cùng Tiêu Phàm sợ hãi hét to một tiếng, nhưng người đến cũng đã hưng phần gầm thét...

"Ngao ô ngao ô ngao ô!"

[Hệ thống phiên dịch: Đại ca Bạo Liệt Băng Diễm - Thiên Sứ Hạ Phàm! Không nghĩ thật sự là ngài!]

...

Màu đen có thể khiến cho Tiêu Phàm có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi một cách sâu sắc, chính là màu đen đại biểu này...

"Gào gào gào!"

Tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc kia đã làm Long Ngạo Thiên sợ đến choáng váng.

Long Ngạo Thiên nhìn con quái vật khổng lồ trước mắt, vô cùng hoảng hốt.

Bởi vì hắn có một chút cảm giác quen thuộc đối với con đại tinh tinh này, khi còn bé Long Ngạo Thiên được xem phim, dường như đã nhìn thấy đồng loại của cái tên này vì người con gái mình yêu mến mà đứng trên tầng cao nhất của cao ốc Empire Stata điên cuồng đánh máy bay.

Hồi tưởng lại nắm đấm dữ dội của nó. Long Ngạo Thiên không rét mà run.

Vào thời khắc nguy cấp như này, trước tiên Long Ngạo Thiên sẽ nhớ tới chỗ dựa lớn của mình là Tiêu Phàm.

Về phần "Ngạo Thiên Kiếm Pháp" vang danh thiên hạ của hắn ta, ngay tại lúc này chắc hẳn là không đánh tới.

Bởi vì trong lòng hắn ta biết, cái gọi là "Ngạo Thiên Kiếm Pháp", ngoại trừ cái chiêu thức có cái tên dễ nghe này, hắn ta thật sự không có công phu gì nữa, còn chưa nói đến để đánh quái.

Long Ngạo Thiên vô cùng chờ đợi mà nhìn qua Tiêu Phàm, hi vọng hắn lại phát ra thần uy mạnh mẽ, một pháo diệt gọn đại tinh tinh này, sau đó để lại thi thể cho hắn ta chụp ảnh lấy tư liệu, nhưng phản ứng của Tiêu Phàm lại làm cho Long Ngạo Thiên có chút ngạc nhiên...

"Gào gào gào!"

Nhìn thấy Tiêu Phàm trực tiếp gào, Long Ngạo Thiên cảm thấy khó mà tin được, trong lòng không tự giác mà hiện lên hình ảnh con tinh tinh cái, da gà ngay lập tức nổi lên khắp thân.

...

"Đại ca, anh không nhận ra tôi rồi sao? Tôi là Tinh Không Bạo Liệt - Tội Ác Chi Phong đây!"

Scene vượn lớn Hắc Phong bối rối nói với Tiêu Phàm, dường như sợ hãi Tiêu Phàm đã quên hắn ta.

Bạo Liệt Băng Diễm - Thiên Sứ Hạ Phàm cùng Tinh Không Bạo Liệt - Tội Ác Chi Phong, Tiêu Phàm đương nhiên nhớ kỹ, dù sao giữa bọn họ còn có một chút tình nghĩa, chỉ là Tiêu Phàm không muốn quay đầu thôi.

"Tất nhiên là tôi nhớ kỹ, nhưng đại ca cậu là tôi là một người khiêm tốn, cậu đừng ở trước mặt người ngoài mà gọi tên tôi, biết chưa?"

"Thì ra là thế, đại ca làm việc quả nhiên ổn trọng, có điều trang phục anh tuấn lúc trước của đại ca anh ở đâu rồi?"

Trang phục anh tuấn?

Lại nghe nói đến chuyện này lần nữa, Tiêu Phàm liền cảm thấy trong lòng buồn bực.

Năm đó vì Tiêu Phàm đối nghịch với bang Hắc Long, dẫn đội cứu vượn lớn Hắc Phong, ai ngờ vượn lớn Hắc Phong cực kì không hợp tác, vẫn muốn từng người tự chiến, vì để tránh cho toàn quân bị tiêu diệt, Tiêu Phàm chỉ có thể tạm thời hạ thấp thân phận scene, phủ thêm chiến bào scene "Gà lông xanh", hóa thân thành "Bạo Liệt Băng Diễm - Thiên Sứ Hạ Phàm" để sinh tồn mà chiến đấu tiếp.

Bây giờ còn muốn Tiêu Phàm lại phủ thêm chiến bào scene "Gà lông xanh" một lần nữa, cái này còn không bằng để hắn đi chết! Nếu như hắn mặc như thế trước bốn người con gái trước mặt này, chắc chắn sẽ bị cười đến vĩnh viễn không thoát thân được!

"Nếu phải khiêm tốn thì không thể mặc như thế được. Huống hồ bề ngoài cũng không quan trọng, quan trọng là nội hầm của chúng ta."

Vượn lớn Hắc Phong nghe vậy, càng cảm thấy sùng bái Tiêu Phàm.

"Đại ca không hổ là đại ca, mỗi câu nói đều vô cùng có lý. Nhưng trong mắt của tôi, trang phục bây giờ của đại ca cùng không thấp kém, mái tóc màu bạc, con mắt màu đỏ ngòm, lại thêm bộ áo trắng kia, lộ ra vẻ cực kì thời thượng..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!